Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1104 lượt.

ới Bạch Quyên: “Hình như sốt thật rồi.”
Bạch Quyên vội vàng tiến lên sờ trán cô. Bạch Quyên vốn là người bộp chộp, không hề kinh ngạc với việc sờ trán kiểm tra nhiệt độ. Nghe Lục Cảnh Diệu và con anh nói nóng, cũng cảm thấy nóng thật, lập tức nói: “Kiều Kiều, để chị đưa em đi bệnh viện nhé.”
Giang Hoa nói: “Tôi đưa đi cho.”
Bạch Quyên thật ra là người thay đổi sắc mặt rất nhanh, lúc nãy vì muốn mượn Giang Hoa đả kích Lục Nguyên Đông nên cười nói không ngớt với Giang Hoa, bây giờ lại nghe được tin cậu ta sắp kết hôn, đối tượng lại là con chồng trước Hà Vân dẫn tới nhà họ Tần, nhất thời không còn chút thiện cảm gì với Giang Hoa, hận không thể đá cậu ta về thành phố G ngay và luôn.
Quay một vòng, Lục Nguyên Đông cũng đứng lên, hình như chờ cô gọi tên.
Cuối cùng, sau khi dạo thêm một vòng nữa, Bạch Quyên vẫn cảm thấy Lục Cảnh Diệu thuận mắt nhất, đang định lên tiếng thì Lục Cảnh Diệu đã nói trước: “Tôi đưa Dư Kiều đi cho.”
Bạch Quyên nhìn Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều gật đầu với Bạch Quyên, sau đó quay đầu lại: “Vậy phiền ngài Lục rồi.”
“Không phiền.” Lục Cảnh Diệu nói, sau đó lấy áo khoác sẫm màu từ trên giá treo đồ xuống vắt trên tay, đi đến bên cạnh Tần Dư Kiều, vô cùng lịch thiệp nói: “Cô Tần, đi thôi.”
Tần Dư Kiều không thèm nhìn Lục Cảnh Diệu, cúi đầu mặc áo khoác vào, sau đó ngẩng đầu định tạm biệt mọi người, Lục Nguyên Đông đột nhiên đi về phía cô. Tuy anh đi về phía cô nhưng lại cười nói với Lục Cảnh Diệu: “Chú nhỏ, chú đưa Dư Kiều đi bệnh viện rồi, Hi Duệ làm sao bây giờ?” Dừng lại, “Để cháu đưa cho, Hi Duệ không thể không có chú.”
Lục Cảnh Diệu híp mắt lại, chợt cười: “Không sao đâu, Hi Duệ cũng không phải là trẻ nhỏ.” Ngừng lại một lát rồi nói, “Hi Duệ làm phiền cháu rồi.” Sau đó, vỗ vai Lục Nguyên Đông.
“Hi Duệ, lát nữa theo anh Nguyên Đông về nhé, nghe chưa?” Lục Cảnh Diệu quay đầu dặn dò con trai.
Lục Hi Duệ chớp chớp mắt, mặc dù không vui lắm nhưng vẫn đi tới bên cạnh Lục Nguyên Đông, có ý là sẽ đi theo Lục Nguyên Đông về nhà.
Tần Dư Kiều đứng yên bất động, lườm Lục Cảnh Diệu. Sao anh có thể như vậy chứ?.
Ngọn đèn trong phòng mờ tối, Lục Cảnh Diệu nhíu mày nhìn Tần Dư Kiều, sau đó đưa tay đặt lên vai cô. Bởi vì động tác khẳng khái nên mang phong thái lịch thiệp như quý ông che chở cho phụ nữ.
Thật ra Tần Dư Kiều bị Lục Cảnh Diệu lôi ra khỏi phòng.
***
Lòng Lục Nguyên Đông đã nguội lạnh nhưng vẫn muốn đưa cậu em họ Lục Hi Duệ về nhà. Dọc đường đi, Lục Hi Duệ đều rất im lặng, dường như đang giận Lục Cảnh Diệu.
Lục Nguyên Đông đỗ xe ở ven đường, xuống xe mua một túi hạt dẻ Lục Hi Duệ thích ăn cho nó: “Cho nhóc.”
Lục Hi Duệ hơi do dự, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn anh cả.”
Lục Nguyên Đông hắng giọng, hơi nghi hoặc lên tiếng: “À… chị Dư Kiều với ba nhóc là thế nào vậy?”
Lục Hi Duệ bóc một hạt dẻ cho vào miệng mình, suy nghĩ một lát rồi nói: “Đương nhiên là sắp làm mẹ em rồi.”
Lục Nguyên Đông buồn bực bóp còi, thật sự muốn quăng Lục Hi Duệ xuống đường luôn.
Đúng lúc này, Lục Hi Duệ bỗng nói lời thấu đáo: “Là do anh không cần chị Dư Kiều.”
Lục Nguyên Đông không phản đối, im lặng đưa Lục Hi Duệ trở về nhà. Lúc xuống xe, Lục Hi Duệ tỏ ý cảm ơn của mình với Lục Nguyên Đông.
Lục Nguyên Đông: “Về rửa mặt tắm rửa rồi đi ngủ sớm một chút.”
Lục Hi Duệ gật đầu: “Em chào anh ạ.”
Lục Nguyên Đông không thèm chào hỏi, quay đầu xe, lái xe thẳng ra khỏi khu biệt thự. Kết quả lái xe đến vườn hoa lại trông thấy một chiếc xe quen thuộc băng qua đường Tứ Quý.
Là chiếc Cayenne của Lục Cảnh Diệu, xe lái vào chung cư Nhã Lâm ngược hướng vườn hoa. Sau đó Lục Nguyên Đông quay đầu xe lại, đuổi theo xe Lục Cảnh Diệu.






Trên đường trở về, Tần Dư Kiều và Lục Cảnh Diệu cãi nhau ỏm tỏi. Cô trách Lục Cảnh Diệu không nên vô trách nhiệm mà để Hi Duệ cho Lục Nguyên Đông đưa về như thế.
Sau đó Lục Cảnh Diệu lập tức châm biếm: “Anh vẫn còn có trách nhiệm hơn em đấy. So với việc em không quan tâm đến Hi Duệ bảy năm, anh chỉ lơ là mấy tiếng thì có là gì?”
Tần Dư Kiều tức giận đến phát run: “Đó là do em mất trí nhớ, em… không nhớ nổi.”
“Đúng, em không nhớ nổi, em mất trí nhớ, về tình có thể tha thứ…” Lục Cảnh Diệu lành lạnh nói: “Nhớ rõ mối tình đầu, nhớ rõ nụ hôn đầu, vậy mà lại quên con trai và chồng mình, xem ra đầu óc cũng em rất biết lựa chọn, cũng biết quên gì để có thể trốn tránh trách nhiệm làm mẹ.”
Trốn tránh trách nhiệm, cái tội này lớn quá. Tần Dư Kiều quay đầu nhìn ra ngoài cửa, cố gắng dằn lửa giận trong lòng.
“Em không biết đâu, trước kia em có yêu cầu nghiêm khắc lắm, nhất định phải cương cứng bất cứ lúc nào, cho em sử dụng mọi lúc mọi nơi…”
“Im miệng.” Tần Dư Kiều không nghe nổi nữa, nhưng càng là những lời phụ nữ không lọt tai lại càng như xuân dược, đều khiến cơ thể khô cằn của nam nữ bùng cháy như củi khô.
Mà mùa đông là mùa thích hợp để làm tình, tựa như tóc mùa đông dễ tĩnh điện, cơ thể mùa đông cũng rất dễ phát điện.
Một giờ trước, Lục Cảnh Diệu


Pair of Vintage Old School Fru