Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341102

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1102 lượt.

mà tiến vào một phần.
Cảm giác căng trướng chợt truyền đến, hai chân run rẩy, sau đó Lục Cảnh Diệu tiếp tục đẩy, lại vào tiếp một đoạn, quá trình này thật đúng là có phần gian nan. Trán Lục Cảnh Diệu đã rịn mồ hôi lấm tấm, nhưng nụ cười trên mặt vẫn tao nhã mê người như cũ, cúi đầu nói: “Còn có một nửa ở ngoài.”
Ngồi với tư thế này tiến vào vốn hơi khó khăn, hơn nữa đưa vào từng chút từng chút một như thế thật sự rất tốn thời gian, cảm giác nửa vời cũng vô cùng khó chịu.
Mặt khác tuy dục vọng ập xuống, Tần Dư Kiều còn nghĩ tới Hi Duệ bị bỏ lại trong phòng một mình nên cũng nóng vội.
Lục Cảnh Diệu liếc nhìn cô, sau đó đưa miệng kề sát bên tai cô lên tiếng, giọng nói của anh trở nên khàn khàn, tựa như tằm ăn lá dâu phát ra tiếng sột soạt, nghe mà thấy ngưa ngứa.
“Chúng ta đứng lên làm, em đi giày cao gót, cảm giác cũng không tồi đâu.” Lục Cảnh Diệu ghé vào bên tai cô nói, nhìn thấy mang tai hồng hồng của Tần Dư Kiều.
Hai người kề sát, Lục Cảnh Diệu đặt tay trên lưng cô đứng thẳng dậy, sau đó áp cô lên mặt tường lát gạch men sứ bên phải, không nói hai lời lập tức di chuyển. Có lẽ vừa rồi đè nén quá lâu, sau khi đứng lên, Tần Dư Kiều chỉ cảm thấy bộ phận đi vào bên trong cơ thể cô của Lục Cảnh Diệu như tràn ngập sức lôi cuốn mãnh liệt, khiến cô rã rời.
Về phần cảm giác của cô, Lục Cảnh Diệu nói đúng, mang giày cao gót làm chuyện đó thật sự không tồi.
……
Lục Cảnh Diệu về phòng trước Tần Dư Kiều, lúc đi vào tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào anh, Bạch Quyên hỏi anh: “Kiều Kiều đâu?”
“Vừa mới thấy cô ấy đang gọi điện thoại ở hành lang.” Lục Cảnh Diệu liếc mắt nhìn khắp phòng, chân mày giật giật. “Tôi còn tưởng cô ấy vào rồi.” Nói xong lấy điện thoại từ trong túi ra, nói với mọi người: “Tôi gọi điện thoại cho cô ấy.”
Đang định nhấn số thì Giang Hoa đã đặt điện thoại lên tai, nhíu mày nói với Lục Cảnh Diệu: “Tôi đã gọi rồi.”
Lục Cảnh Diệu khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào sofa lạnh nhạt liếc nhìn. Lục Hi Duệ bị vứt bỏ trong lòng kéo tay anh, lo lắng nhìn anh: “Ba ơi, liệu chị Dư Kiều có gặp phải người xấu không?”
Lúc Tần Dư Kiều run sợ rời khỏi nhà vệ sinh nam còn mắng nhiếc Lục Cảnh Diệu vô lại khốn kiếp. Bởi vì chột dạ nên cô lại chạy đến nhà vệ sinh nữ bình ổn tâm trạng. Sau khi đã bình tĩnh trở lại, cô bước đôi chân mềm nhũn đến trước bồn rửa mặt, soi gương vừa sửa sang lại đầu tóc vừa trang điểm lại. Có điều sóng mắt của cô như chứa sắc xuân, gò má ửng hồng, xinh đẹp động lòng người, vốn không cần trang điểm lại làm gì.
Đúng lúc này, di động trong túi xách vang lên, màn hình hiện lên hai chữ “Giang Hoa”. Tần Dư Kiều nhận điện, giọng Giang Hoa truyền đến: “Kiều Kiều, đang ở đâu thế?”
***
Tần Dư Kiều trở về phòng, Bạch Quyên lập tức hỏi cô: “Đi đâu vậy, lo cho em chết đi được.”
Tần Dư Kiều rất căng thẳng, giơ di động lên cho Bạch Quyên xem như để tăng tính chân thật trong câu nói của mình. “Ba em… vừa gọi điện đến…”
Lục Nguyên Đông thấy rõ sự khác thường của Tần Dư Kiều, tưởng là có chuyện gì, lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Tần Dư Kiều lắc đầu: “Không có gì đâu.”
Từ lúc Tần Dư Kiều vào phòng, Lục Cảnh Diệu vẫn luôn cười híp mắt nhìn cô, hai chân tao nhã gác lên nhau, dựa lưng vào trên sofa mỉm cười, sau đó chậm rãi nói với con trai bên cạnh: “Hi Duệ, gọi cô giáo con lại đây ngồi đi.”
Lục Hi Duệ đứng lên đi đến bên cạnh Tần Dư Kiều, sau đó kéo tay cô: “Chị Dư Kiều, em tưởng chị với ba đều đi rồi, ba với chị đều quên không đưa em về nhà.”
Nghe giọng điệu của Lục Hi Duệ cũng không giống như đang giận cô, nhưng Tần Dư Kiều vẫn thấy áy náy, khẽ nói: “Xin lỗi Duệ Duệ.”
Bạch Quyên và Lục Nguyên Đông nghe thấy đoạn đối thoại của cô và Lục Hi Duệ, tuy Lục Nguyên Đông không nói gì nhưng vẫn nhìn cô chăm chú; còn Bạch Quyên thì thất vọng thở dài: “Xong đời rồi, Tần Dư Kiều ơi là Tần Dư Kiều, chị thấy em chết trong tay thằng quỷ nhỏ này rồi.”
Lục Hi Duệ kéo Tần Dư Kiều, le lưỡi với Bạch Quyên: “Mắc mớ gì tới dì.”
Tần Dư Kiều cười, vuốt đầu Hi Duệ: “Hi Duệ nói đúng, không liên quan đến dì Bạch của em.”
Dì Bạch liếc nhìn Tần Dư Kiều: “Đúng là tẩu hỏa nhập ma rồi.”
Tần Dư Kiều chỉ cười, sau đó đến chỗ ngồi vốn là của mình, cầm lấy áo khoác da màu đen vắt trên ghế sofa lên, nói với mọi người: “Tôi đi trước đây.”
Bạch Quyên: “Về sớm thế?”
Tần Dư Kiều: “… Hơi khó chịu…” Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ bé đặt lên trán cô, là Lục Hi Duệ, cũng không biết học được ở đâu nữa.
"Nóng quá." Lục Hi Duệ sốt ruột nhìn Lục Cảnh Diệu: “Ba ơi, trán chị Dư Kiều nóng lắm, chắc chắn chị ấy bị sốt rồi, chúng ta mau đưa chị ấy đến bệnh viện đi.”
Không chỉ trán Tần Dư Kiều mới nóng mà cả người cô đều nóng, bị Hi Duệ nói như vậy, lại càng nóng hơn. Cô cho rằng Lục Cảnh Diệu biết rõ nguyên do, kết quả anh cũng vươn tay ra sờ trán cô: “Đúng là hơi nóng.”
“Hả?” Sau đó Giang Hoa cũng tiến lên định sờ, Tần Dư Kiều đẩy tay anh ta ra. Giang Hoa hơi lúng túng, tay cứng đờ giữa không trung. Sau đó anh đặt tay lên bả vai cô, nhìn chằm chằm vào mặt cô, nói v