Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1119 lượt.
mua cho Lục Cảnh Diệu và Lục Hi Duệ bộ quần áo ba con, đều là áo sơ mi quần đùi hoa. Lúc Lục Cảnh Diệu thay quần áo xong đi ra, Tần Dư Kiều đang bôi kem chống nắng, ngẩng đầu nhìn anh: “Lục Cảnh Diệu, anh rất đẹp trai đó.”
Lục Hi Duệ cũng nịnh bợ: “Ba đẹp trai quá, đẹp trai như con vậy.”
Tần Dư Kiều khẽ ngâm nga một ca khúc, lúc xoa đến lưng thì vẫy tới gọi Lục Cảnh Diệu: “Ra đây giúp em đi.”
Sau khi Lục Cảnh Diệu xoa kem chống nắng giúp Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều liếc mắt nhìn Lục Hi Duệ: “Duệ Duệ, lại đây.”
Lục Hi Duệ chạy tới kéo tay ba: “Ba ơi, con không muốn bôi đâu.”
"Chuyện này thật dư thừa, Hi Duệ là con trai, đừng quá chú ý vậy.” Lục Cảnh Diệu kéo người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa dậy, “Không phải đói sao, mau xuống ăn sáng đi.”
Người ăn sáng dưới nhà hàng không nhiều, lúc Lục Cảnh Diệu đi lấy thức ăn, Tần Dư Kiều gọi điện tới công ty. Khi cô ngẩng đầu lên, Lục Hi Duệ chợt đứng dậy, cái miệng nhỏ hé mở: “Bác ba…”
Tần Dư Kiều quay lại. Một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi đang dắt tay một cô gái còn trẻ, bác ba trong miệng Hi Duệ nhìn cô, lại nhìn Hi Duệ, vẻ mặt kinh ngạc: “Hi Duệ, sao con lại ở đây?”
Đúng lúc này, Lục Cảnh Diệu bưng hai ly sữa nóng trở lại, cười híp mắt chào người đàn ông tao nhã này: “Anh ba, trùng hợp quá.”
Cho nên người trước mặt này là con trai thứ ba nhà họ Lục - Lục Cảnh Thành, chồng của Trương Kỳ.
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Thành đứng đó, cũng nhìn người phụ nữ đứng bên cạnh anh ta, sau đó Lục Cảnh Thành bắt đầu giới thiệu: “Anh giới thiệu, đây là bạn gái anh, Nhiễm Nhiễm.”
Thật ra đôi lúc Tần Dư Kiều không thể hiểu nổi đàn ông định nghĩa hai chữ bạn gái kia như thế nào. Sau đó cô cho rằng Lục Cảnh Diệu giới thiệu cô với danh nghĩa “bạn gái” thì Lục Cảnh Diệu lại ôm lấy vai cô: “Kiều Kiều, anh ba của anh, em cũng gọi anh ba đi.”
"Anh ba." Tần Dư Kiều bất đắc dĩ gọi Lục Cảnh Thành một tiếng anh ba.
Lục Cảnh Thành có đôi mắt rất giống Lục Cảnh Diệu, đuôi mắt xếch lên, nhưng vì tuổi tác nên đuôi mắt có vài nếp nhăn, con mắt như sao sáng, lúc cười rộ lên nếp nhăn đó như nước xoáy dâng tràn.
Tướng học nói đàn ông mà có mắt như vậy thì rất đào hoa, là người đa tình. Có hai loại đàn ông đa tình, có tiền thì phong lưu, không tiền thì thuộc loại lưu manh.
Lúc trước Tần Dư Kiều vẫn nghe Bạch Quyên kể vô số chuyện tình của Lục Cảnh Thành, bây giờ thấy người thật lại không thể nén sự tò mò liếc nhìn vài lần. Sau đó cô cảm thấy cánh tay đặt trên eo cô siết chặt, ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Diệu, Lục Cảnh Diệu ôm cô chặt hơn nữa.
"Thì ra là... em dâu sáu à?" Lục Cảnh Thành cười hề hề nhìn Tần Dư Kiều, đưa tay mình ra, "Lần đầu gặp mặt, không chuẩn bị quà rồi, lần sau sẽ bổ sung."
Lục Cảnh Diệu: "Nhóc này kén chọn lắm."
"Không sao." Lục Cảnh Thành vẫn cười ha ha, rồi nói với Hi Duệ: "Lát nữa bác ba đưa con đi xem rùa biển nhé?"
Cảm giác lúng túng của trẻ con luôn biến mất nhanh chóng, nghe thấy chuyện hứng thú từ miệng Lục Cảnh Thành, khuôn mặt nhỏ nhắn lại vui vẻ. Hôm qua, trên máy bay Hi Duệ cứ quấn lấy Tần Dư Kiều nói về chuyện rùa biển: "Chị Dư Kiều, nếu có thể, em rất muốn mang một con về nhà."
Nghe thấy Lục Cảnh Thành nói đến rùa biển, Lục Hi Duệ lập tức vui vẻ, nhưng lại nói với Tần Dư Kiều: "Chị Dư Kiều, chúng ta đi xem rùa biển có được không?"
Tần Dư Kiều làm dấu "OK" với Lục Hi Duệ, sau khi lấy được câu trả lời Lục Hi Duệ không kìm nén được sự vui vẻ, giải quyết sạch sẽ bữa sáng một cách nhanh gọn.
"Lát nữa các em đi đảo nào?" Sau khi ăn sáng, Lục Cảnh Thành hỏi Lục Cảnh Diệu, "Bọn anh đi đảo Thái Dương, nếu không ngại thì cùng đi đi."
Lục Cảnh Diệu cũng không có ý kiến gì về việc đi cùng với Lục Cảnh Thành, nhưng nghĩ đến chuyện Tần Dư Kiều vẫn ngại giao tiếp với người nhà họ Lục, nếu muốn phá tan phòng tuyến tâm lý này của Tần Dư Kiều chỉ có một cách chính là để cô ấy tiếp xúc với người nhà họ Lục nhiều hơn.
Mà Lục Cảnh Thành có một ưu điểm lớn là mặc dù hơi đa tình nhưng tuyệt đối không lắm mồm. Đôi khi Lục Cảnh Diệu cảm thấy Trương Kỳ nói nhiều như vậy, chắc chắn cũng bởi nói hộ người đàn ông của chị ta.
"Bọn em cũng định ra đảo Thái Dương, vậy thì cùng đi thôi."
Được đi cùng, Lục Cảnh Thành rất vui: "Hình như lâu lắm rồi anh em mình chưa đi lặn cùng nhau, lát nữa có hứng thú thi lặn với anh không?"
Lục Cảnh Diệu nể mặt Tần Dư Kiều một cách khác thường: "Kiều Kiều, có được không?"
Anh ba cũng gọi rồi, Tần Dư Kiều cũng không còn phải giữ ý trước mặt Lục Cảnh Thành nữa, kéo tay Lục Cảnh Diệu nói: "Nếu anh không sợ thua, đương nhiên em không có ý kiến."
Lời này có phần khéo léo đáng yêu, vừa giữ thể diện cho Lục Cảnh Thành, vừa làm dịu bầu không khí vốn đang gượng gạo.
"Em dâu nói rất có lý." Lục Cảnh Thành hớn hở nói, "Có điều anh đã chuẩn bị tinh thần sẽ thua rồi. Em không biết trước kia lão Lục có nickname là Lãng Lý Bạch Điều (*) sao."
* Lãng Lý Bạch Điều là biệt hiệu của Trương Thuận, nhân vật trong tác phẩm Thủy Hử c