Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341112
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1112 lượt.
ủa nhà văn Thi Nại Am. Ông là một trong 108 anh hùng Lương Sơn Bạc và trong 36 Thiên Cang Tinh. Trương Thuận giỏi chiến đấu dưới nước, là một trong 6 đầu lĩnh thủy quân của Lương Sơn Bạc.
Lãng Lý Bạch Điều, Tần Dư Kiều bật cười, sau đó nói với Lục Cảnh Thành: "Anh gọi em Dư Kiều là được rồi."
Lục Cảnh Diệu nhìn nụ cười trên mặt Tần Dư Kiều, trong lòng lại cảm thấy khó chịu. Trên lý trí thì cảm thấy để Tần Dư Kiều tiếp xúc nhiều với người nhà họ Lục thì sẽ giảm đi sự kháng cự trong lòng cô. Nhưng khi thấy Tần Dư Kiều mới nói nhiều hơn vài ba câu với người nhà mình, anh lại không biết mình có cảm giác gì nữa.
Người phụ nữ này khác với những người phụ nữ khác, chỉ chuyên bắt bẻ người đàn ông của mình, nhưng trước mặt người đàn ông khác thì lại hớn hở tươi cười, dáng vẻ thân thiết.
....
Đã đặt trước thủy phi cơ, lúc đăng ký Lục Hi Duệ vẫn băn khoăn về rùa biển của nó, kéo chị Dư Kiều hỏi: "Chị Dư Kiều, đảo Thái Dương cũng có rùa biển sao?"
"Đương nhiên là có." Tần Dư Kiều trả lời, nghe vậy Lục Hi Duệ mới an tâm, vui vẻ leo lên thuỷ phi cơ. Khi lên máy bay, Tần Dư Kiều đi phía sau Hi Duệ. Giống như những người mẹ khác, cô lo con mình đang đi sẽ bị ngã, nhưng không thể dắt nó đi, sợ nó cảm thấy gò bó, cho nên đi sát phía sau nó, nếu đứa bé có ngã thì có thể đỡ nó dậy ngay.
Đàn ông rất hiếm khi chú ý đến chi tiết này, nhưng cũng là phụ nữ nên Nhiễm Nhiễm nhận ra. Sau khi đến đảo Thái Dương, Lục Cảnh Diệu và Lục Cảnh Thành cùng đi lặn, Nhiễm Nhiễm mới hỏi cô một câu: "Xem ra cô Tần rất tốt với Duệ Duệ."
Hi Duệ mới được cô bôi kem chống nắng cho xong, đang chơi cát ở một nơi không xa với người bạn da đen mà nó mới quen, Tần Dư Kiều dựa lưng vào ô che nắng, mỉm cười không nói gì.
Có lẽ Nhiễm Nhiễm sợ xấu hổ nên mới gợi chuyện, kết quả lại chọn đề tài không thích hợp nên càng lúng túng, cười nói: "Cô đừng để ý, tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi."
Tạm ngừng, "Tôi từng nghe Cảnh Thành nói, lão Lục nhà anh ấy là một người rất tốt."
Cố Nhiễm Nhiễm nói lão Lục là người rất tốt, không cần nghĩ cũng biết cô ta tự chém, Tần Dư Kiều lắc đầu nói sang chuyện khác, "Cô Cố, cô là người ở đâu?"
"Tôi ở Tam Á, Hải Nam, có điều sau này cả nhà chuyển đến thành phố S." Cố Nhiễm Nhiễm uống một ngụm nước trái cậy lạnh, quay đầu, "Còn cô Tần thì sao?"
Tần Dư Kiều: "Tôi là người thành phố G."
....
Người bạn nhỏ da đen chơi cùng với Hi Duệ tên là Barry, bởi vì Hi Duệ chỉ biết ít tiếng Anh nên lúc nói chuyện, Hi Duệ gần như dùng toàn bộ tay và chân của mình, khua khoắng loạn xạ diễn tả ý nghĩ của nó cho người bạn mới biết. Nếu như vậy vẫn không thể giải thích được ý của mình, nó sẽ chạy đến chỗ Tần Dư Kiều hỏi XXX tiếng Anh nói thế nào, sau khi lấy được câu trả lời, lại chạy đến chỗ người bạn mới nói ý kiến của mình.
Tần Dư Kiều liếc nhìn Lục Hi Duệ đang đỏ mặt nói chuyện với bạn, khóe miệng bất giác cong lên.
Có lẽ Cố Nhiễm Nhiễm cảm thấy không còn đề tài gì nói với cô nữa, nên đứng dậy đi thay đồ, sau khi thay một bộ bikini thì nói: "Cô có muốn đi bơi cùng tôi không?"
Tần Dư Kiều là vịt lên cạn điển hình, mực nước sâu nhất mà cô có thể chấp nhận được là mực nước trong bồn tắm lớn. Tuy cô rất muốn thể nghiệm hoạt động dưới nước, nhưng vẫn lắc đầu: "Ngại quá, tôi không biết bơi."
"Được rồi, vậy tôi đi trước đây." Cố Nhiễm Nhiễm nhún vai, đi ra ngoài.
Khắp nơi xung quanh đảo Thái Dương đều là thực vậy nhiệt đới, mặt trời trên đỉnh đầu vô cùng chói chang. Tần Dư Kiều lười nhác nằm trên chiếc ghế sofa nệm hơi, cảm thấy hơi buồn ngủ. Bên kia Hi Duệ lại có thêm một người bạn mới cùng chơi, là một đứa bé gái Châu Á xinh xắn. Cô bé chơi một lúc rồi chạy lại hôn Hi Duệ rất tự nhiên. Đầu tiên Hi Duệ đỏ mặt, sau đó di chuyển chân tránh xa cô bé, không ngờ cô bé kia lại nhích lại gần nó.
Chao ôi, đồ ngốc, về sau con trai cô không lấy được vợ thì làm sao bây giờ? Tần Dư Kiều nghiêng người cười khẽ, lúc đang cười vui vẻ thì thấy nệm hơi bên cạnh lún xuống, sau đó ngang eo có thêm một đôi tay.
Lục Cảnh Diệu đi lặn đã về, để trần nửa người trên. Tần Dư Kiều quay đầu sang chỗ khác, tầm mắt lại đối diện với hai điểm đỏ trên ngực Lục Cảnh Diệu.
"Thế nào, người đàn ông của em có thân hình đẹp chứ?" Lục Cảnh Diệu đắc chí ôm cô, tuy là ban ngày nhưng trên bờ biển có rất nhiều cặp tình nhân đang nghỉ ngơi nên cũng không ngại. Tần Dư Kiều ngượng ngùng nhíu mày: "Có gì đẹp. Duệ Duệ còn đẹp hơn anh."
Lục Cảnh Diệu cúi xuống cắn miệng Tần Dư Kiều: "Duệ Duệ di truyền dáng người của anh, về sau nhất định trở thành một người đàn ông giống anh."
Tần Dư Kiều không phản kháng được hành động "Mèo khen mèo dài đuôi" này của Lục Cảnh Diệu, khẽ huýnh cùi trỏ vào người Lục Cảnh Diệu: "Em có chuyện muốn hỏi anh."
"Về anh ba sao? Em trở thành người nhiều chuyện như vậy từ bao giờ thế....?" Lục Cảnh Diệu cầm lấy hộp kem chống nắng ở phía sau, xoay người nằm lên ghế, "Kiều Kiều, đến đây, bôi cho anh đi."
"Đàn ông các người thật đáng ghét, con của chị dâu anh cũng lớn lắm rồi." Tần Dư Kiều rất giận, nhéo