Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.
Lục Cảnh Diệu đã thử rất nhiều tư thế, lúc kết thúc Tần Dư Kiều đã mệt mỏi không chịu nổi, ngay cả mắt cũng không mở được, đẩy Lục Cảnh Diệu, cất giọng khàn khàn hỏi: "Anh còn chưa xong sao?..."
Câu hỏi này cứ như cô đã quên mất mình mới là nữ chính trên giường, Lục Cảnh Diệu muốn vỗ mông đùi Tần Dư Kiều để cô tỉnh táo, nhưng lại không đành lòng, cuối cùng vẫn vội vàng chạy nước rút rồi kết thúc.
Lúc này là lúc mà thể xác và tinh thần của Lục Cảnh Diệu khoan khoái nhất, sau khi kết thúc còn làm vệ sinh cho Tần Dư Kiều, rồi mới ôm cô tiến vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, Tần Dư Kiều dậy sớm hơn Lục Cảnh Diệu. Lục Cảnh Diệu bị Tần Dư Kiều nhìn chằm chằm mà thức giấc, nhìn Tần Dư Kiều với đôi mắt buồn ngủ mông lung, hơi bỡ ngỡ: "Kiều Kiều?"
Tần Dư Kiều không nói gì, một lúc sau mới mở miệng: "Em nằm mơ."
Lục Cảnh Diệu vuốt ve Tần Dư Kiều rồi nói: "Mơ thấy gì?"
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu: "Chúng ta ở Edinburgh, cực kỳ yêu nhau, anh đối với em rất tốt, chúng ta yêu thương thắm thiết rồi có Duệ Duệ."
Lục Cảnh Diệu gật đầu: "Đúng vậy!"
Tần Dư Kiều sụt sùi nói: "Nhưng trong mơ không phải như vậy, anh đối với em không tốt, cực kỳ không tốt..."
Lục Cảnh Diệu ngẩn người, sau đó gõ đầu Tần Dư Kiều: "Làm sao có thể." Lục Cảnh Diệu cúi xuống, rồi lại nói: "Chắc lúc em mơ là quá nửa đêm, quá nửa đêm giấc mơ đều ngược với sự thật, ngược với sự thật!"
Ngoại truyện 5: Đái dầm
Bất kỳ đứa trẻ nào cũng có quá khứ đen tối về đái dầm, nhưng mà đối với đứa trẻ thường hay xấu hổ, chắc chắn không cho phép mình năm tuổi rồi mà còn đái dầm.
Cho nên buổi sáng sau khi thức dậy, biết được chuyện mình đái dầm, Hi Duệ không thể tiếp thu nổi chuyện này.
Lặng lẽ lấy máy sấy trong phòng cô giúp việc, đóng cửa phòng lại, lên phòng của mình, đỏ mặt sấy khô ga giường ẩm ướt. Sau khi sấy khô thì cho rằng không còn sơ hở nữa, cất máy sấy lại chỗ cũ.
Nhưng mọi chuyện đều bị cô giúp việc làm biết được, còn nói chuyện này cho bác hai của Hi Duệ nghe. Bác hai còn vui mừng mà nói: "Hi Duệ Nhà của chúng ta thật hiểu chuyện, đái dầm mà còn chủ động sấy khô ga giường."
Qua chuyện đó, Hi Duệ không thích bác hai của nó nữa.
***
Ngoại truyện 6: Kẹo kéo và Hi Duệ
Khi Hi Duệ lên lớp lớn, nghe thấy bạn bè nói lớp mầm mới có thêm ba bạn mới, hơn nữa lại sinh ba, sau đó có rất nhiều bạn chạy đi xem. Sinh ba thật thú vị, ba người giống nhau như đúc.
Hi Duệ là đứa trẻ đáng yêu, lúc đi gặp ba bạn sinh ba đó còn mang theo ba cây kẹo kéo mới được cô giáo phát vào hôm nay, xem như quà gặp mặt.
Sau đó chạy đến lớp mầm non, nhìn một lúc lâu cũng không thấy có ba đứa trẻ giống nhau như đúc, lúc đó Bì Bì đi ra, Hi Duệ liền hỏi cậu: "Nghe nói lớp em có Sinh Ba phải không?"
Bì Bì lắc đầu: "Lớp bọn em không có ai tên như vậy cả."
Lục Cảnh Diệu nói rằng nửa đêm nằm mơ thì giấc mơ sẽ trái sự thật, Tần Dư Kiều lại cảm thấy nửa đêm nằm mơ thì giấc mơ mới chân thực. Bản thân tỉnh dậy từ giấc mộng mà còn thấy bàng hoàng, không thể thích ứng được mình đang ở đâu, suýt nữa khiến cô sinh ra ảo giác ngoài cửa sổ không phải là Maldives trời xanh cát trắng, mà là Edinburgh tuyết trắng mây hồng trong mơ.
Cô mơ thấy "Quả Quả", "Quả Quả" trong mơ không hề vui vẻ.
Trong mơ, cửa sổ phong cách châu Âu phủ lớp khí trắng xóa lạnh lẽo, như sương mù bám trên thủy tinh.
Trong phòng treo một bức tranh sơn dầu, "Quả Quả" đứng trước cửa sổ nhìn dòng xe như nước dưới lầu. "Quả Quả" mặc bộ quần áo thể thao rộng thùng thình màu hồng nhạt, sau lưng cô là một chiếc nôi, bên trong có một bé trai đang ngủ yên. Căn phòng tĩnh lặng, có nghe thấy âm thanh của con lắc đồng hồ.
Theo từng tiếng đưa qua đưa lại của con lắc đồng hồ, Tần Dư Kiều cảm nhận được nỗi bi thương sâu sắc. Cô nghĩ, nỗi bi thương này là của "Quả Quả", nhưng nỗi bi thương trong mơ như khắc sâu vào tận xương tận tủy cô. Tần Dư Kiều không thể thở nổi. Bất chợt đứa trẻ sơ sinh bỗng khóc ré lên, vang dội như vậy....
Không biết có phải vừa mới thức dậy hay không, Lục Cảnh Diệu vẫn chưa khôi phục khí thế thường ngày, thoạt nhìn còn có vẻ vô hại, cho nên anh còn giống người bị tổn thương hơn cả cô.
"Nhìn kỹ một chút... đừng nhìn ở phía trên, nhìn xuống dưới một chút. Mắt em để trên đỉnh đầu sao, không nhìn thấy trên đó có hai dấu răng àh?"
Tần Dư Kiều: "..."
"Đó là do trước đây em hành hạ anh mà để lại." Lục Cảnh Diệu lại đưa cánh tay lại gần thêm chút nữa, "Không tin em lại cắn anh thêm phát nữa, chắc chắn dấu răng trùng khớp hoàn toàn."
Tần Dư Kiều thật sự cầm lấy cánh tay Lục Cảnh Diệu, mở to hai mắt ra nhìn kỹ, cười lạnh: "Lục Cảnh Diệu, anh xác định hai dấu sẹo nhỏ này không phải do trước đây anh bị thủy đậu mà để lại đó chứ?"
"Bệnh thuỷ đậu?" Lục Cảnh Diệu lật người nằm lên trên Tần Dư Kiều, ép Tần Dư Kiều không thở nổi, "Em cảm thấy anh giống người từng bị thủy đậu sao?" Nói xong cúi đầu xuống, cả khuôn mặt đều tiến vào trong chăn.
Tần Dư Kiều đá vào mặt Lục Cảnh Diệu, giọng nói r