The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341116

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1116 lượt.

eo Lục Cảnh Diệu, phát tiết cơn giận của mình.
Lục Cảnh Diệu thoải mái kêu lên: "Kiều Kiều, em có thể mạnh tay hơn không, thoải mái quá."
Chỉ biết tận hưởng! Tần Dư Kiều vỗ một cái thật mạnh vào lưng Lục Cảnh Diệu, vang tiếng "Bốp" rõ to. Lục Cảnh Diệu cũng chấn động mạnh, dường như không ngờ cô sẽ xuống tay độc ác như vậy.
Tần Dư Kiều nhìn chằm chằm vào năm ngón tay đỏ ửng trên lưng Lục Cảnh Diệu, cũng hơi lo sợ. Cô không biết mình lại ra tay nặng như vậy, da của Lục Cảnh Diệu vốn rất trắng, dấu tay trên lưng càng hiện rõ, nhìn hơi đáng sợ.
"Có... có đau không?"
"Có thể không đau sao?" Lục Cảnh Diệu lành lạnh quay lại nhìn cô, mặt tối sầm.
"Xin lỗi..." Tần Dư Kiều xoay Lục Cảnh Diệu lại, "Để em xem một chút."
Ngay lúc này, đột nhiên Lục Cảnh Diệu xoay người, đặt Tần Dư Kiều dưới thân, "Hôn anh một cái, anh sẽ tha thứ cho em."
Tần Dư Kiều: "..."
Sau đó lại "Bốp" một tiếng, Tần Dư Kiều lại không chút lưu tình cho anh thêm một bàn tay.
"Đúng là tạo phản, hôm nay anh sẽ lột da em ngay tại đây." Lục Cảnh Diệu làm bộ bắt lấy tay Tần Dư Kiều đang ở trên người mình, bắt đầu giở trò lưu manh.
Rõ ràng chỉ là trò đùa ngây thơ giữa nam và nữ, Tần Dư Kiều lại bị Lục Cảnh Diệu làm cho không ngừng cầu xin, chợt lớn tiếng kêu: "Lục Sáu, anh mau dừng tay." Nói xong còn thò tay xuống dưới nách Lục Cảnh Diệu theo bản năng, "Anh còn làm em sẽ cù anh đấy."
Đột nhiên người ở phía trên im bặt, sững sờ nhìn, Tần Dư Kiều chớp chớp mắt: "Sao vậy?"
Đôi mắt xinh đẹp của Lục Cảnh Diệu cũng khẽ chớp: "Em vừa nói gì?"
"Em sẽ cù anh." Tần Dư Kiều vẫn giữ tư thế sẵn sàng cù lét, nói mà không hề suy nghĩ.
"Câu trước đó nữa, em gọi anh là gì?"
Tần Dư Kiều: "Lục Cảnh Diệu?"
"Đồ khốn?"
Lục Cảnh Diệu: "Đồ khốn cái đầu em!"
Tần Dư Kiều mấp máy môi: "Lục..."
Đôi mắt của Lục Cảnh Diệu sẫm lại, im lặng nhìn cô vài giây, sau đó hỏi: "Kiều Kiều, có phải em đã nhớ ra cái gì không?"
Tần Dư Kiều lắc đầu: "Không có."
"Ah..." Lục Cảnh Diệu lập tức khôi phục lại nụ cười trên mặt, sau đó đặt kem chóng nắng vào tay cô, "Da anh bị nắng làm hỏng mất rồi, mau bôi giúp anh."
"Không phải anh không sợ nắng sao?" Tần Dư Kiều không tình nguyện bôi kem cho Lục Cảnh Diệu.
Lục Cảnh Diệu thoải mái nhắm mắt lại: "Không phải anh đang nghĩ cho em sao, sợ nắng làm hỏng da, buổi tối em có sờ cũng không thấy thoải mái..."
Tần Dư Kiều lại đánh Lục Cảnh Diệu hai cái, đúng lúc này phía sau truyền đến tiếng cười nhỏ, là Lục Cảnh Thành và Cố Nhiễm Nhiễm đã quay lại.
"Lão Lục, bên kia có trận bóng chuyền trên cát, có muốn chơi cùng anh không?" Rồi cúi xuống, nhìn Tần Dư Kiều cười mỉm, "Dư Kiều, em có hứng thú không?"
Lục Cảnh Diệu trả lời thay Tần Dư Kiều: "Hai người đi đi, lát nữa em và Kiều Kiều đi câu cá."
...
Hoạt động câu cá được sắp xếp vào buổi chiều, giữa trưa dùng cơm tại nhà hàng dưới đáy biển, lúc ăn cơm có thể nhìn thấy những loài cá nhiệt đới rực rỡ. Ăn cơm trong khung cảnh như vạy, dù Tần Dư Kiều đã lớn rồi mà còn thấy hưng phấn, cũng nhìn ngó khắp nơi như Hi Duệ.
"Còn mười ngày nữa là bước sang năm mới rồi." Đột nhiên Lục Cảnh Thành nói, "Không biết bao giờ hai đứa về nhà?"
"Em và Kiều Kiều không vội." Lục Cảnh Diệu nhìn Lục Cảnh Thành cười nói, "Ngược lại là anh đó, chị ba vẫn đang chờ anh về nhà."
Nếu bình thường, khẳng định Lục Cảnh Diệu sẽ không nói nhiều như vậy, nhất là ở những phương diện tế nhị của đàn ông. Nhưng lúc trên bờ biển, rõ ràng Tần Dư Kiều giận chó đánh mèo vì chuyện của anh ba, vì vậy mà Lục Cảnh Diệu cố ý nhắc đến chuyện này. Anh muốn thông qua điều này biểu đạt quan niệm về gia đình của mình cho Tần Dư Kiều biết.
Lời này hoàn toàn hữu hiệu, buổi chiều lúc đi câu cá, thái độ của Tần Dư Kiều đối với Lục Cảnh Diệu đã tốt hơn rất nhiều. Cả buổi chiều câu cá trên du thuyền, bởi vì bên cạnh anh là hai tay mơ một lớn một nhỏ, cho nên Lục Cảnh Diệu cũng không câu được nhiều. Kết quả lại bị Tần Dư Kiều và Lục Hi Duệ khinh bỉ: "Thì ra ba cũng không lợi hại."
Buổi tối là tiết mục nướng hải sản, là hoạt động Hi Duệ thích nhất. Sau khi kết thúc hoạt động thì đã rất muộn, cho nên ở lại trên làng du lịch của đỏa.
Tối nay Tần Dư Kiều và Hi Duệ vẫn ngủ một phòng. Hi Duệ chơi cả ngày nên mau chóng chìm vào giấc ngủ, một phút trước còn nói chuyện với cô, phút sau đã lăn ra ngủ khò.
Tần Dư Kiều đưa tay vuốt ve cái miệng của Lục Hi Duệ, khi ngủ hình như nó mơ đến gì đó nên chép miệng.
Ngay lúc này, cửa phòng bị mở ra, Tần Dư Kiều ngẩng đầu liền thấy Lục Cảnh Diệu chỉ mặc chiếc áo ba lỗ màu trắng, đặt tay trước mặt, làm động tác "suỵt".
Lục Cảnh Diệu đi đến bên người Tần Dư Kiều, ý đồ trên mặt rất rõ ràng.
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu vài lần, người cũng hơi khô nóng, vươn tay về phía Lục Cảnh Diệu.
Đã lâu rồi Lục Cảnh Diệu không được thấy động tác đáng yêu như vậy của Tần Dư Kiều, lập tức cúi người xuống ôm cô lên, sau đó thuận tay tắt chiếc đèn nhỏ trên đầu giường.
Đôi khi môi trường xung quanh thay đổi, tình dục cũng trở nên mới lạ. Tối đó