Bắt Được Trượng Phu Như Ý (18+)
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1118 lượt.
un rẩy: "Anh... làm gì thế?"
Lục Cảnh Diệu như con mèo ăn vụng, môi mỏng khẽ mấp máy: "Làm chút chuyện để em quên đi giấc mơ tối qua. Muốn gán tội người thì sợ gì không có lý do, nếu em đổ chuyện trong giấc mơ tối qua lên đầu anh, anh thật sự rất oan uổng..." Nói xong, Lục Cảnh Diệu đè hai chân Tần Dư Kiều lại, muốn tiếp tục hành động vừa rồi.
Tần Dư Kiều cảm thấy tim mình đập thình thực, mặt nóng hừng hực, lòng bàn tay cũng bắt đầu rịn mồ hôi nóng. Khi cô cảm nhận được sự tiếp xúc của đầu lưỡi Lục Cảnh Diệu thì cơ thể run lên bần bật, nhắm mắt lại nóng nảy nói: "Được rồi, được rồi, anh bị oan, anh bị oan... Em biết anh bị oan rồi, được chưa?"
Cuối cùng Lục Cảnh Diệu cũng chịu ngẩng đầu lên, khóe miệng mở ra, trên môi đọng chất lỏng trong suốt. Tần Dư Kiều quay mặt đi, sau một lúc im lặng, Lục Cảnh Diệu quay mặt cô lại đối diện với mình, để cô nhìn vào mắt mình.
"Kiều Kiều, đừng giận anh nữa được không? Khó khăn lắm chúng ta mới có ngày hôm nay, Duệ Duệ cũng không muốn nhìn thấy chúng ta ngày ngày lạnh mặt với nhau đúng không?"
"Em không giận, em chỉ khó hiểu mà thôi." Tần Dư Kiều thích thẳn thắn với người khác, nhân cơ hội này nói hết những gì trong lòng, "Anh hoàn toàn không hiểu em..."
"Anh không hiểu em về mặt nào?" Lục Cảnh Diệu nhéo eo của Tần Dư Kiều, bẻ ngoặt lời cô, "Chảnh chọe, sĩ hiện hão, hơi thông minh liền tự cho mình là thiên tài. Tham lam, lại hay nổi cáu, không thích cứng chỉ thích mềm. Lúc lên cơn thì nhất định phải dỗ dành, dỗ như vậy nè..." Lúc Lục Cảnh Diệu nói "dỗ như vậy nè", còn cố ý cọ cọ hai lần.
Tần Dư Kiều thật sự phát bực: "Những điều này... đều là khuyết điểm."
"Không phải là khuyết điểm." Lục Cảnh Diệu nói lời ngon tiếng ngọt không chút úp mở, "Nếu là phụ nữ khác thì tật xấu này là khuyết điểm, nhưng với em lại là là ưu điểm. Em không biết anh hạnh phúc thế nào khi em làm mình làm mẩy với anh đâu." Nói xong, Lục Cảnh Diệu lại cọ xát, đôi tay từ từ chuyển đến nơi mềm mại nhất của cô, cảm xúc thật dễ chịu.
Tần Dư Kiều không chịu nổi liền nói: "Trước tiên có thể để em nói hết được không?"
"Được, em nói đi." Lục Cảnh Diệu hôn Tần Dư Kiều rồi cầm lọn tóc đen trên vai cô lên hít hà, "Anh rất thích cùng em đến một nơi kín đáo tâm tình."
"..." Nhất thời Tần Dư Kiều không biết nên mở miệng thế nào, dừng một chút mới nói: "Anh cũng biết em không có trí nhớ trong hai năm, em cũng không biết hai năm đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà chắc chắn anh đã giấu em một vài chuyện. Em không tin chuyện chúng ta yêu nhau say đắm ở Edinburgh cho lắm..."
Tần Dư Kiều nói xong, Lục Cảnh Diệu liền im lặng, sau đó anh mân mê tóc cô đến mức rối bù, giống như tâm trạng rối rắm của người nào đó.
"Đương nhiên... em nói rất đúng." Lục Cảnh Diệu mở miệng, giọng nói hơi dè dặt và trang nghiêm, còn ẩn chứa vẻ thương tiếc mà Tần Dư Kiều không phát hiện được, "Nhưng mà Kiều Kiều, nếu em là anh, trong thời gian bảy năm ở đây, nếu chỉ có thể nhớ về quá khứ, thì em sẽ giống anh thôi, chỉ muốn nghĩ đến những chuyện ngọt ngào."
Đột nhiên Tần Dư Kiều bị những lời này của Lục Cảnh Diệu làm cho mềm lòng, "Nếu như mà em muốn biết... những hồi ức không vui..."
Lục Cảnh Diệu quay đầu, sắc mặt đã bình thường trở lại: "Đơn giản chỉ là cãi nhau. Chắc em cũng đoán được, mỗi lần cãi nhau đều không thể thắng anh, cho nên lần nào em cũng giận đến nỗi giậm chân. Giống như Duệ Duệ chơi game, Angry bird gì đó ý, biết rõ đầu rơi máu chảy mà vẫn muốn tấn công anh. Lần cuối cùng em liền bỏ nhà mà đi, em có biết lúc đó vì tìm em mà suýt nữa anh không lấy được bằng tốt nghiệp không? Trước đây cũng đã nói với em, năm đó tất cả thông tin em cho anh đều là giả... Còn có Hi Duệ, chắc em không biết thời kỳ khó chịu nhất của trẻ nhỏ chính là mấy ngày đó nhỉ? Chính là mấy ngày cai sữa đó, anh vô cùng cực nhọc vất vả..."
"Được." Tần Dư Kiều ngồi đối diện Lục Cảnh Diệu, "Vất vả cho anh rồi."
Lục Cảnh Diệu không nói gì nữa.
Tần Dư Kiều cúi đầu, vươn tay ôm cổ Lục Cảnh Diệu, cằm thì cọ vào cổ người đàn ông này, giọng mềm hẳn xuống, "Em không băn khoăn chuyện hai năm đó nữa, nhưng không cho phép anh lừa em, nếu lừa em..."
Lục Cảnh Diệu thuận tay ôm Tần Dư Kiều vào lòng, quyết định nói với Tần Dư Kiều: "Dựa vào lương tâm mà nói, bây giờ anh đối xử với em có tốt không..."
Giọng của Tần Dư Kiều vốn nhẹ nhàng, lại chìm trong hũ mật của Lục Cảnh Diệu, gục trên vai Lục Cảnh Diệu cất mấy lời tựa như sa tanh, vừa trơn vừa mềm, còn mang vẻ nũng nịu: "Nào có tốt, cả ngày chỉ biết giận em. Hơn nữa có thể trả lại giấy tờ cho em không? Anh không tin tưởng em, em làm sao mà có tình cảm với anh được..."
Lục Cảnh Diệu cảm thấy như có móng vuốt của con mèo đang cào trong lòng anh, đáy lòng có nơi nào đó rệu rã sụp đổ, cỏ dại mọc lan tràn. May mà anh đủ bình tĩnh, nghĩ nghĩ rồi nói: "Đương nhiên sẽ trả giấy tờ cho em, mặc dù biểu hiện hôm nay của em rất tốt, nhưng mà vẫn trong thời gian quan sát. Đến khi nào khảo sát xong xuôi, tất nhiên anh sẽ trả hết giấy tờ cho em."
Sau đó Lục Cảnh Diệu đưa ra ví dụ: "E