Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.
trông quen quen”. Thì ra là Triệu Tam.
“Anh đến thăm ai vậy?”. Tôi nhớ bố mẹ anh ấy không nằm ở nghĩa trang này.
“Mẹ Ngụy Tử Lộ. Trước đây, em và cậu ta đã giúp anh rất nhiều, giờ Ngụy Tử Lộ mất tích, anh sợ bác phải ở chỗ bẩn nên tới dọn dẹp”. Triệu Tam vừa cười vừa kể.
“Được lắm! Người anh em thật có nghĩa khí! Em đợi anh ở dưới chân núi nhé, hôm nay, em nhất định phải mời anh một bữa!”. Tôi vỗ vai Triệu Tam rồi kéo Cố Đại Hải đi.
“Triệu Tam cũng không tồi nhỉ?”. Cố Đại Hải xuýt xoa.
“Miễn bàn!”. Nói rồi tôi gọi cho Triệu Bồi, hỏi xem chị ấy thế nào rồi. Chị ấy bảo hôm nay lại đi kiểm tra, mấy tháng nữa là sinh rồi, y tá trong bệnh viện ai cũng đoán là con trai vì bụng nhọn.
16.
“Ôi…”. A Mông lao xồng xộc vào, vứt túi xuống đất rồi nằm thẳng cẳng lên ghế sô pha, làm tôi và Lâm Sở sợ chết khiếp.
“Cậu lại sao thế?”. Lâm Sở đặt ống kính trên tay xuống.
“Rót nước cho mình!”. A Mông không thèm ngóc đầu dậy.
“Mình đang nghĩ, không hiểu gen của Lý Triển Bằng có vấn đề gì không”. Tu ừng ực xong, A Mông mới phun ra một câu.
“Thật không?”. Cố Đại Hải sung sướng, mặt tươi như hoa nở.
Chẳng biết A Mông nghe đồn ở đâu về một vị thần y, bắt tôi phải tới lấy số khám giúp cô ấy. Nơi này âm u, bí hiểm như trong lòng đất, chắc là để không ai dễ dàng phát hiện ra. Tôi phải hỏi bốn ông cụ, sáu bà cụ mới tìm được đến nơi. Đó là một ngôi làng nhỏ nghèo nàn nhưng người đến khám đông vô cùng, mới bảy giờ sáng đã hết số rồi.
“Bà cố tổ của tôi ơi, tóm lại, cậu có đến không hả?”
“Mình đến ngay đây, đang hỏi đường”. A Mông nói vấp váp, chắc tại đang đi bộ.
“Vị thần y này tám giờ mở cửa ạ?”. Tôi thò cổ lên, hỏi bà cụ đứng trước.
“Mười giờ thần y mới mở cửa, giờ con chưa dậy”. Bà lão nhìn tôi rồi chép miệng.
“Hả?”. Tôi suýt thì ngã lăn xuống đất. Chẳng biết thần y tài giỏi đến mức nào, Thái Bạch Kim Tinh hạ thế chăng? Ông ta bận như vậy, muốn xuống được đây chắc phải mất không ít thời gian.
“Này, cô không biết chứ, thần y chữa bệnh tiêu hao công lực, tôi dã nhìn thấy ông ấy phát công rồi đấy!”. Nhìn điệu bộ thành kính của bà lão, tôi suýt bật cười.
“Thật đấy, hôm đó, một đứa bé trong thôn tôi đến khám bệnh…”. Bà lão này thật biết cách nói chuyện, kéo tôi ra một góc, kể hết chuyện nó tới chuyện kia, tôi không lo cô đơn vì đợi A Mông nữa rồi.
“Hi! Thần y đâu?”. A Mông vừa đẩy cửa vào đã đá tôi một phát.
“Sang bên kia! Không thấy mình đang bận nghe chuyện à?”. Tôi phát lại.
Xem ra A Mông tới đây là để nộp tiền, cô ấy mặc áo khoác da, chân đi giày cao gót, mỗi bước lại tao ra một cái lỗ trên nền đất. Lý Mông còn sang trọng hơn, cũng diện áo khoác da, tay đeo đồng hồ trẻ con loại đắt tiền, Casio ấy, đôi giày nhỏ bong như gương. Thần y không bóp cậu thì bóp ai chứ? Tôi nghĩ thầm.
“Thần y đại nhân mười giờ mới dậy, cậu cứ đợi đi!”. Tôi kéo hai mẹ con họ ra vườn ngồi.
“Không phải chứ? Biết thế đến muộn cho xong”. A Mông kêu ca.
“Khốn kiếp! Mình là ôsin nhà cậu đấy à?”
“Tìm thấy Cố Tiểu Khê chưa?”. A Mông vừa uống nước vừa hỏi.
“Thẩm Lãng đi rồi, chắc sẽ tìm được thôi”. Tôi nhặt một cành cây lên, chọc mấy hòn đá dưới đất.
“An Nguyệt không biết chứ?”
“Cậu dám để bà ấy biết à? Cho mồi lửa vào nhà mình luôn đi!”. Tôi lườm.
“Mẹ, chó!”. Lý Mông hớn hở chỉ tay vào con lợn trong vườn.
“Ha ha ha…chó!”. Tôi cười đau cả bụng. Trước kia, A Mông chưa nhìn thấy con lợn bao giờ, hôm về nhà Lâm Sở cũng tưởng là chó, còn hỏi đó là loại gì nữa. Hai mẹ con này đúng là cùng một giuộc.
“Lại đây!”. Mặt A Mông đỏ rực như bếp lò.
17.
Trên đường về, A Mông ôm chặt lấy một cái túi nhỏ, bảo rằng đó là thuốc thần y kê cho.
“Cậu đừng bảo là thần y đại nhân kia cho cậu một lá bùa đấy nhé!”. Tôi nhìn A Mông, cô ấy đang sung sướng đến mức chả còn nhớ gì nữa. Thế mới biết cô ấy yêu con trai vô cùng, dù rằng khi nó không bị ốm nữa, cô ấy sẽ tiếp tục làm loạn trời đất với bọn tôi, nhưng tôi vẫn tin vào tình mẫu từ, ừm… đó có thể coi là một thứ tình yêu.
“Nói vớ vẩn, có phải mình đi xem bói đâu!”. A Mông kiên quyết phản đối cách nói của tôi.
“Thế thì tốt. Nhà nước không đồng ý mấy trò mê tín thế đâu!”. Tôi thấy con trai A Mông mũi dài thò lò liền lấy giấy ăn cao cấp của cô ấy lau cho nó.
“A lô!”. Đi được nửa đường, tôi thấy số điện thoại bàn ở nhà gọi đến. “Mẹ, có chuyện gì ạ?”
“Con mau về nhà đi, về nhà, chuyện này… Mau về đi!”. Mẹ tôi hốt hoảng.
“Sao thế ạ?”. Suy đoán đầu tiên của tôi chính là: An Nguyệt lại phát điên rồi.
“Không nói qua điện thoại được, con về nhà đi!”. Nói xong, mẹ tôi cúp máy, nhưng trước đó, tôi bỗng nghe loáng thoáng trong điện thoại có giọng con trai, giọng nói rất quen thuộc. Tôi “ớ” lên một tiếng rồi bất giác đạp phanh khiến A Mông bị giật mình, đập đầu vào cửa kính.
“Cậu muốn giết mình hả?”. Cô ấy giận dữ nhìn tôi.
“Ngụy… Tử Lộ! Là anh ấy! Chắc chắn đấy, Ngụy Tử Lộ, mình không nghe nhầm đâu!”. Tôi nhấn ga.
“Nói gì thế?”. A Mông nhìn tôi, tỏ vẻ không hiể