Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1759 lượt.

gụy Tử Lộ có thể ra viện được”. Tôi hỏi chị bác sĩ ngồi trước mặt. Mấy vị y tá, bác sĩ ở đây ai cũng to cao lực lưỡng, càng làm tôi thấy ghê sợ chốn này. Chỉ nhìn họ thôi, ai cũng bất giác nghĩ rằng chắc chắn bệnh nhân ở đây phải hay đánh đấm lắm, chứ không, tại sao bệnh viện lại phải tuyển chọn mấy người trông như võ sĩ thế chứ?
“Cái này chị không nói trước được, bên ngoài trông cậu ấy chẳng có bệnh tật gì cả, chẳng qua là trong thâm tâm luôn muốn lẩn tránh nên mới cố ý lựa chọn cách quên đi hồi ức của mình. Nói cho dễ hiểu hơn là, đầu óc con người ta giống như một cái hộp, cậu ấy đã đặt tất cả những gì không muốn nhớ vào trong đó rồi khóa lại, em hiểu chứ?”. Chị bác sĩ giải thích cho tôi.
“Cũng có nghĩa là chỉ cần kích thích thì cậu ta sẽ nhớ lại được hết?”. Xem ra Cố Đại Hải rất lo lắng cho Ngụy Tử Lộ, tôi biết đó là vì anh ấy thấy cảnh cô đơn khổ sở của Triệu Bồi, dù sao chị ấy cũng sắp sinh rồi.
“Bọn em có thể vào gặp Ngụy Tử Lộ chứ?”. Tôi đề nghị.
“Được, hai người đi cùng y tá nhé!”. Hình như chị bác sĩ này chỉ mong bọn tôi đón Ngụy Tử Lộ về.
21.
“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, anh sợ, đưa anh về nhà đi!”. Vừa nhìn thấy tôi, Ngụy Tử Lộ liền lao tới, ôm chân tôi khóc lóc, nói thế nào cũng không chịu buông.
“Mau tránh ra đi!”. Cố Đại Hải muốn kéo Tử Lộ ra mà không được.
“Anh đi đi, tôi không quen anh! Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, em đưa anh về nhà đi!”. Anh ấy đẩy Cố Đại Hải ra, tiếp tục khóc.
“Không được khóc! Anh có còn là đàn ông không hả?”. Tôi đỡ Tử Lộ dậy, lấy khăn giấy lau mặt cho anh ấy. “Anh về ở nhà em được không?”
“Tiểu Ngư!”. Cố Đại Hải kéo tôi ra ngoài. “Em định làm gì thế?”
“Đón anh ấy đi! Ở đây mãi, không sớm thì muộn, anh ấy sẽ giống mấy người kia mất. Em không thể để anh ấy bị như thế được!”. Tôi biết lúc này, Cố Đại Hải đang lo lắng, anh ấy nắm tay tôi rất chặt.
“Triệu Bồi sắp sinh rồi, không có thời gian chăm sóc cậu ta đâu. Hơn nữa, cậu ta cũng có nhận ra cô ấy đâu!”
“Em có!”. Tôi nhìn Cố Đại Hải. “Em có thời gian chăm sóc anh ấy, em sẽ giúp anh ấy nhớ lại tất cả!”
“Em…”. Cố Đại Hải đột nhiên buông tay tôi ra. “Em có bao giờ nghĩ cho anh không? Anh cũng muốn giúp cậu ta, tốt nhất là chúng ta hãy tìm một bác sĩ thật giỏi để chữa cho cậu ta. Còn nếu em đưa cậu ta về, người ngoài nhìn vào, họ sẽ nghĩ thế nào? Bố mẹ anh sẽ nghĩ thế nào?”
“Chẳng có gì để nghĩ cả, em chỉ giúp bạn, nếu chỉ vì chuyện này mà mọi người nghĩ xấu về em thì chẳng biết ai mới là kẻ tiểu nhân”. Tôi không dám đối diện với ánh mắt Cố Đại Hải nữa, đành chăm chăm nhìn xuống đất.
“Em tự mình suy nghĩ đi!”. Đó là lần đầu tiên Cố Đại Hải không đợi tôi mà quay đầu đi thẳng. Tôi cảm thấy trời đất xoay chuyển, nước mắt rơi từng giọt xuống sàn. Đúng lúc đó, có một bàn tay đưa khăn giấy cho tôi.
“Tử Lộ à, cháu ở tạm phòng Tiểu Ngư nhé!”. Mẹ tôi ôm ga trải giường vào.
“Cảm ơn dì”. Ngụy Tử Lộ cười ngọt ngào. “Vậy em ở đâu?”. Anh ấy quay đầu lại, hỏi tôi.
“Em về nhà em!”. Tôi nói mà không thèm nghĩ ngợi gì nhiều.
“Hả? Em không ở đây nữa à?”
“À, em chuyển ra ngoài ở một mình”. Suýt nữa tôi để lộ ra chuyện mình đã kết hôn, bác sĩ dặn tôi không nên nói với anh ấy nhiều quá.
“Con định thế nào?”. Bố ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Chẳng thế nào cả ạ. Dù sao chúng ta cũng không thể để anh ấy ở với những người bị tâm thần được, sớm muộn gì cũng phát điên mất. Nếu thế, con sợ mẹ anh ấy phải chui từ quan tài ra tìm con.”
“Giờ con không phải chỉ có một mình nữa, Cố Đại Hải thì sao?”. Mẹ cũng đến ngồi cạnh tôi.
“Không sao, con lo được”. Tôi lấy điện thoại trong túi ra.
“Con không thấy làm như vậy là có lỗi với nó à?”. Bố tôi thở dài rồi đưa tay tắt ti vi.
“Đúng thế, Cố Đại Hải đã làm tốt lắm rồi, nó chẳng nói gì, lại còn tìm bác sĩ cho Tử Lộ nữa…”
“Thôi thôi, có thời gian thì bố mẹ lo chuyện của anh trai con đi!”. Tôi đứng dậy.
“Thẩm Lãng làm sao?”. An Nguyệt đột nhiên từ trong phòng chạy ra, giờ chị ta đã luyện được một chiêu thần kỳ, chỉ cần nghe thấy hai chữ “Thẩm Lãng” là tai vểnh lên như chó.
“Không sao cả, anh ấy đang đi công tác đấy thôi!”. Tôi nhìn An Nguyệt, nếu không phải sợ chị ta lại làm ầm ĩ thì tôi đã nói ra việc Thẩm Lãng đi tìm bồ rồi.
“Con này, sao cứ lôi anh con ra mà nói thế hả?”. Mẹ tôi vội vàng nói.
“Đúng đấy, Thẩm Lãng đi công tác mấy hôm nữa là về rồi”. Bố tôi đứng lên, chuẩn bị dắt chó đi dạo, vừa mở cửa ra đã thấy Cố Đại Hải đang đứng ở đó, chuẩn bị đẩy cửa vào. “Trời, làm bố giật cả mình! Mau vào đây đi!”
“Bố, con tới đón Tiểu Ngư về ạ”. Cố Đại Hải vội vàng nhường đường cho bố tôi.
“Ờ, Tiểu Ngư cũng đang định về đấy, hai đứa đi đi!”. Mẹ tôi vội nói rồi thu xếp đồ đạc cho tôi.
“Vậy con đi đây ạ…”. Tôi quàng khăn rồi đi ra cửa, lần này phải tự xách túi.






22.
Gần đây thời tiết hơi lạnh, tôi kéo lại cổ áo rồi đi theo sau Cố Đại Hải. Đang đi bỗng anh dừng lại làm tôi mất đà, đập luôn vào lưng anh ấy.
“Đi đường chẳng chịu nhìn ngó gì cả”. Cố Đại Hải cốc đầu tôi.
“Thì