Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.
u. “Cái gì? Ai?”
“Ngụy Tử Lộ… anh ấy đang ở nhà mình”. Tôi thấy cả người bồn chồn, tay chân không còn nghe lời nữa.
“Dừng xe, cậu để mình lái!”. A Mông đạp phanh rồi xuống xe, kéo tôi ra ngoài, nhét tôi vào ghế sau.
“Cố Đại Hải!”. Tôi vội gọi điện thoại cho Cố Đại Hải. Lúc ấy, đầu óc tôi rất hỗn loạn, đến giờ, tôi cũng chẳng hiểu tại sao khi đó lại gọi cho anh ấy nữa. Nếu tôi không gọi, chắc những việc khác đã không xảy ra…
Lúc chúng tôi về đến nhà thì Cố Đại Hải cũng vừa tới cửa. theo sau anh ấy là Triệu Bồi, hôm nay, chính tôi bảo Cố Đại Hải đưa chị ấy tới viện kiểm tra. Trông thấy tôi, mặt anh ấy liền biến sắc. A Mông bảo lúc đó, mặt tôi trắng bệch như không còn giọt máu nào nữa.
“Tiểu Ngư về rồi à?”. Ngụy Tử Lộ đang đứng đợi tôi ở cửa, nở nụ cười rạng rỡ. Vừa nhìn thấy anh ấy, trong phút chốc, chân tôi bỗng mềm nhũn ra rồi ngã vào lòng Cố Đại Hải.
“A Mông tới chơi à? Mọi người vào nhà đi!”. Ngụy Tử Lộ thản nhiên như không, đưa tay kéo tôi và A Mông vào nhà. Triệu Bồi và Cố Đại Hải cũng vào theo.
“Anh đã về rồi, em xin lỗi, em thực sự xin lỗi…”. Triệu Bồi sững sờ một lúc lâu rồi lao tới, ôm lấy tay Ngụy Tử Lộ, đột nhiên bị mất thăng bằng, suýt thì ngã xuống sàn. Chúng tôi vội đưa chị ấy tới ghế sô pha nằm, mẹ tôi pha nước ấm cho chị ấy uống.
“Cậu vờ vịt ngốc nghếch gì chứ hả?”. Cố Đại Hải kéo áo Ngụy Tử Lộ.
“Anh là ai?”. Ngụy Tử Lộ ngạc nhiên.
“Cậu nói cái gì?”. Cố Đại Hải vung tay lên, định đánh anh ấy.
“Đây là nhà của Thẩm Ngư, anh không được giở trò ở đây!”. Ngụy Tử Lộ vẫn nhìn Cố Đại Hải không chớp mắt, trong đáy mắt anh ấy có cái gì đó rất khó hiểu.
“Ngụy Tử Lộ, anh có còn là người không hả?”. Tôi tát cho anh một cái thật mạnh. “Đứa con trong bụng chị ấy là của anh! Đừng có giả vờ như không biết gì nữa! Anh đã đá tôi mà còn giả vờ mất trí sao? Từ bao giờ anh trở nên giả nhân giả nghĩa như vậy cơ chứ?”
“Anh… Tiểu Ngư, anh thực sự không biết mà”. Ngụy Tử Lộ giương mắt nhìn tôi.
A Mông không nhịn được nữa, thẳng tay đập một phát vào đầu Ngụy Tử Lộ.
18.
Nhà tôi bỗng chốc loạn hết cả lên, Triệu Bồi vừa tỉnh lại, Ngụy Tử Lộ vẫn giả ngây giả ngô, mẹ tôi kéo tay tôi, đang ầm ĩ thì có mấy người từ bên ngoài xông vào, hét lớn. “Ở đây này!”
“Các anh là ai?”. A Mông bước về phía họ. Con trai cô ấy đang nép trong lòng cha tôi, khóc lóc ầm ĩ.
“Tìm thấy rồi, chính là nó!”. Gã béo đứng đầu xông lên đẩy A Mông ra.
“Làm cái gì thế hả?”. Tôi đạp gã đó.
“Tiểu Ngư!”. Cố Đại Hải vội kéo tôi ra đằng sau rồi chỉ thẳng tay vào mặt tên kia. “Tôi nói cho anh biết, xông vào nhà người khác là phạm pháp đấy!”
“Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm! Chúng tôi là người của bệnh viên”. Một người từ phía sau vội vã bước tới. Phòng khách nhà tôi bỗng dưng chật kín người, Quay đầu lại, tôi bắt gặp ánh mắt An Nguyệt đang lén nhìn qua khe cửa, đôi mắt lạnh như băng khiến tôi thấy đầu đau nhói, cổ họng khó chịu, liền nôn hết ra, màu thức ăn, màu của máu cứ thế tuôn ồng ộc ra ngoài.
Khi tỉnh lại, tôi thấy xung quanh là những bức tường trắng toát, xem ra tôi đang ở trong viện rồi. Vừa nãy, chắc mẹ tôi và Cố Đại Hải sợ lắm, tôi đã nôn ra máu thì phải. Tôi nhớ khi đó còn nghe thấy tiếng khóc của con trai A Mông, tiếng khóc của Ngụy Tử Lộ, của Triệu Bồi… và tiếng cười của An Nguyệt.
“Đây là bệnh viện à?”. Tôi rút ống thở ra, định ngồi dậy, chẳng may lại làm kinh truyền trên tay bị chệch ra, găm sâu vào thịt.
“Ngư à, con làm mẹ sợ quá!”. Mẹ tôi rơm rớm nước mắt.
“Không sao đâu mẹ, chẳng phải con khỏe rồi sao?”. Tôi vỗ nhè nhẹ lên vai mẹ, chẳng biết từ bao giờ, vai mẹ tôi đã gầy thế này, nhô cả xương ra, chẳng có tít thịt nào, tôi nhớ mấy năm trước, mẹ cứ kêu béo suốt nên bị tôi trêu mãi.
“Bác sĩ bảo con chịu nhiều tổn thương tinh thần nên mới thế, còn bảo do cục máu đọng trong đầu đang hoạt động, không chừng sẽ không tỉnh lại nữa”. Mẹ ôm lấy tôi, khóc mãi không thôi.
“Con tỉnh rồi mà. Con còn chưa chán áp bức Cố Đại Hải, chết bây giờ thì sớm quá”. Tôi lấy chăn lau mặt cho bà. “Mẹ à, chuyện này là thế nào? Ngụy Tử Lộ, anh ấy…”
“Ờ, lúc đầu bố mẹ cũng ngạc nhiên lắm”. Mẹ tôi dần dần bình tĩnh lại, kể cho tôi nghe mọi chuyện.
19.
“Ông ơi, bảo con Ngư với Đại Hải tối về nhà mình ăn cơm nhé!”. Mẹ tôi đứng ngoài hành lang cho chó ăn, nói vọng vào.
“Ừ. Chẳng biết thằng Thẩm Lãng đi công tác đến bao giờ nữa”. Bố tôi đang bận đọc báo, không ngẩng đầu lên.
“Suỵt… Đừng có nhắc đến chuyện đó!”. Mẹ tôi vội vội vàng vàng chạy vào bịt miệng bố lại, tay chỉ về phía phòng anh trai tôi. An Nguyệt chưa đi làm, vẫn đang nghỉ trong đó.
Cốc cốc cốc…
“Gõ cửa nhà mình hả?”. Bố kéo tay mẹ ra.
“Hình như là thế. Để em đi xem!”
“Dì ơi, là con ạ”. Ngụy Tử Lộ như quỷ xuất hiện trước cửa nhà tôi, làm bố mẹ tôi ngớ người.
“Cậu…”. Bố tôi vội đứng chặn trước mặt mẹ, thế mới nói, nhưng đôi vợ chồng kết hôn vào những năm bảy mươi rất trọng tình cảm, chứ nếu là tôi và Cố Đại Hải, người đầu tiên bị đẩy ra chắc chắn sẽ là Cố Đại Hải.
“Dì, con tan sở sớm nên mua ít hoa quả tới. Ti