Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.

anh để mặc kệ em đấy còn gì? Đâm chết luôn càng tốt”. Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy.
“Anh không thể không lo cho em được, sau này em ám anh mất”. Cố Đại Hải bắt chước điệu bộ tức giận của tôi. “Cố Đại Hải! Em sẽ tìm người thiến anh!”
“Này! Anh ngủ rồi à?”. Tôi ngẩng đầu, suýt nữa đập vào cằm Cố Đại Hải.
“Lần sau, đưa Ngụy Tử Lộ đi đâu thì nhớ dẫn anh đi cùng nhé!”. Trong lúc lơ mơ ngủ, tôi còn nghe thấy giọng Cố Đại Hải.
“Ừ…”. Tôi rúc vào lòng anh ấy.
“Em có nghe thấy không hả?”. Cố Đại Hải lay người tôi, thấy tôi không trả lời bèn không nói gì nữa.
“Vụ này bọn mình mặc kệ đi!”. Lâm Sở nhăn mặt.
“Nhưng mình không thể không lo cho anh ấy được, sớm muộn gì An Nguyệt cũng lại gây chuyện”. Tôi cắn vỏ đậu phộng. “Vả lại, mấy tháng nữa là Triệu Bồi sinh rồi, nếu bị xúc động mạnh, nhỡ chị ấy lại sinh ra quái thai.”
“Nghĩ đi nghĩ lại, mình vẫn thấy phục Cố Đại Hải, nếu là mình, mình không đập chết cậu mới là lạ đấy!”. Lâm Sở đưa tay ra sau đầu.
“Nếu mà thế thì không chừng là mình đánh lão ấy ấy chứ!”. Tôi đùa.
“Chẳng đâu vào đâu cả! Một là cậu, hai là A Mông, không đứa nào làm mình yên tâm cả”. Lâm Sở dí tay vào mũi tôi.
“Thôi đi! A Mông lại làm sao à?”
“Dạo này ngoan hơn rồi, nghe nói đang đi công tác với Lý Triển Bằng, hi vọng trên đường về không lôi nhau ra đánh.”
Đang nói chuyện, chúng tôi chợt nghe thấy có tiếng ai đó đạp cửa phòng Lâm Sở.
“Trời ạ! Điên cả ruột!”. Người ấy chưa vào đã than thở.
“Thiêng thật đấy, đến rồi kìa!”. Tôi đặt đống đậu phộng xuống. Chúng tôi vừa nhắc tới A Mông thì cô ấy xuất hiện ngay.
“Hở? Cậu cũng ở đây à? Cũng tốt, đỡ mất công mình phải đi hai nơi. Cầm lấy đi!”. A Mông liếc tôi rồi quẳng cho một cái túi.
“Các cậu đi đâu thế?”. Lâm Sở hỏi A Mông.
“Các cái gì mà các! Bỏ ngay cái từ “các” đấy đi cho mình! Tên khốn đó bị mình vứt ở Nội Mông rồi”. A Mông tức khí, vứt đôi giày lên sàn. “Cậu bảo hắn có đáng chém phanh thây không chứ? Trước mặt mình mà dám liếc mắt đưa tình với con khác, lại còn ra nhảy với nó nữa!”
Về đến nhà, tôi thấy Cố Đại Hải đang khoanh tay ngủ gật trên ghế, anh ấy có tật cứ lạnh là khoanh tay, co rúm người lại, tôi toàn trêu cái đang đó giống hệt mấy bác nông dân ngoài đồng.
“Cố Đại Hải, lên giường ngủ đi, nằm ngoài này lạnh đấy!”. Tôi vỗ nhẹ lên mặt anh ấy.
“Ừ…”. Cố Đại Hải vẫn không chịu nhúc nhích.
“Á!”. Tôi thò ngay bàn tay lạnh buốt vừa đi ngoài trời vào cổ áo chồng, anh ấy hét toáng lên rồi vùng ngay dậy.
“Ha ha…”. Tôi ôm bụng cười.
“Nghịch quá đi mất!”. Cố Đại Hải dụi mắt, làu bàu. “Em đi đâu về đấy?”
“Ăn cơm với bọn Lâm Sở”. Tôi treo túi xách lên rồi đi vào phòng tắm. “Đúng rồi, em có thêm hai đồng minh đấy!”
“Đồng minh gì cơ?”. Cố Đại Hải vừa bế Bội Bội và Đu Đu đang ngủ ngon lành vào ổ vừa hỏi.
“Lâm Sở và A Mông bảo, nếu sau này, anh không quan tâm đến em nữa thì hai đứa nó sẽ đứng về phe em”. Tôi hét vọng ra.
“Được thế thì tốt!”. Cố Đại Hải bất ngờ thò đầu vào phòng tắm.
“Anh làm gì thế hả? Đáng ghét!”. Tôi quay vòi nước nóng xịt vào người anh ấy.
23.
Sáng nay, Cố Đại Hải bảo có lẽ nên đưa Ngụy Tử Lộ tới nhà mẹ anh ấy trước và nói cho anh ấy biết tin mẹ đã qua đời nhưng tôi nhất quyết không chịu. Tôi dẫn Ngụy Tử Lộ tới thăm Triệu Bồi, biết đâu làm vậy lại khiến anh ấy nhớ ra điều gì đó.
“Xin chào!”. Ngụy Tử Lộ cười khách sáo với Triệu Bồi làm chị ấy suýt bật khóc.
“Chị không sao chứ?”. Tôi vội vàng đỡ chị ấy ngồi xuống ghế.
“Cô ấy sao vậy?”. Ngụy Tử Lộ còn ngây thơ quay sang hỏi Cố Đại Hải, nhưng nhìn thấy gương mặt khó đăm đăm của ông chồng tôi, anh ấy liền ngậm ngay miệng lại.
“Tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?”. Triệu Bồi khóc lóc thảm thiết.
“Xin lỗi, em biết làm thế này rất tàn nhẫn, nhưng em chỉ muốn…”. Tôi lau nước mắt cho chị ấy.
“Anh đưa Ngụy Tử Lộ đi mua thức ăn, tối mọi người ăn cơm cùng nhau luôn”. Cố Đại Hải nói. Có lẽ anh ấy muốn để Ngụy Tử Lộ tạm lánh vào lúc này,
“OK! Đi đi!”. Tôi gật đầu.
“Xin lỗi chị”. Tôi nhìn Triệu Bồi, mắt chị ấy đã sưng mọng lên.
“Đều tại chị không tốt, chị kích động quá. Chị biết hai người cũng vì chị”. Một lúc sau, Triệu Bồi mới bình tĩnh lại được.
“Em muốn để anh ấy quen lại với chị trước đã. Chị phải tin vào mình chứ, chắc chắn chị sẽ khiến anh ấy yêu lại lần nữa mà!”. Tôi giúp Triệu Bồi kéo lại áo, mới có một thời gian ngắn mà chị ấy đã gầy đi nhiều, trông vào, thấy bụng càng to.
“Để anh ấy ở lại đây được không?”
“Em sẽ cố gắng hết sức”. Thực lòng, tôi cũng chẳng biết làm sao, bây giờ, Ngụy Tử Lộ chẳng khác nào một đứa trẻ con, suốt ngày quấn lấy tôi.
“Hình như tôi đã nghe nói về anh”. Ngụy Tử Lộ vừa nhìn Cố Đại Hải vừa nói ra một câu khiến tất cả bọn tôi giật mình.
“Cậu nói thật chứ?”. Cố Đại Hải kích động đến mức suýt đứng bật dậy.
“Tiểu… Tiểu Ngư đã từng kể với tôi”. Ngụy Tử Lộ tỏ ra hơi sợ Cố Đại Hải. Cũng đúng thôi, từ đầu tới giờ, Cố Đại Hải cứ nhìn anh ấy một cách khó chịu. Gan Ngụy Tử Lộ từ xưa đã rất bé rồi.
“Chị yên tâm, em sẽ cố nghĩ cách”. Ăn cơm xong, Ngụy