Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
Cố Đại Hải cũng không muốn em đến đấy. Thế thì việc gì em phải đến chứ!”. Tôi cố nuốt nước mắt vào trong, nếu không, nó sẽ trào ra mất.
“Xin lỗi, chị không thể đánh mất anh ấy một lần nữa được, càng không thể để con mình không có bố…”. Triệu Bồi sụt sịt rồi tắt máy.
Tôi đứng cạnh cửa sổ, chiếc túi xách trên tay đã rơi xuống đất từ lúc nào.
“A lô! Đồ mồm miệng thối tha, cậu đoán trúng rồi đấy!”. Tôi gọi điện thoại cho Lâm Sở.
“Sao? Có chuyện gì?”. Hình như Lâm Sở vừa ngủ dậy.
“Tối mình đến chỗ cậu ăn cơm rồi kể cho mà nghe”. Cúp máy xong, tôi chẳng biết làm thế nào mà mình tới được chỗ làm nữa.
“Sao rồi?”. Lâm Sở đã đứng đợi tôi ở bãi đỗ xe từ bao giờ, tay sắp đông cứng lại.
“Ha ha…”. Tôi nhìn cô ấy rồi cười phá lên.
“Đừng có dọa mình nữa, dạo này nhiều chuyện lắm rồi đấy!”. Chẳng hiểu vì lạnh hay tại thấy thái độ của tôi mà giọng Lâm Sở hơi run run.
“Vào trong rồi nói!”
“Cậu khó chịu à?”. Lâm Sở kéo tay tôi hỏi nhỏ.
“Không biết nữa. Giờ đầu óc mình như khúc gỗ, chẳng có cảm giác gì cả”. Tôi bóp trán.
“Có cần…”
“Đừng nói với Cố Đại Hải! Nhìn thấy mình thế này, chắc chắn anh ấy lại nghĩ rằng mình vẫn còn lưu luyến tình cũ với Ngụy Tử Lộ cho mà xem.”
“Cậu giận Triệu Bồi hả?”. Lâm Sở nhìn tôi.
“Điên à? Mình có tư cách gì mà giận chứ?”. Tôi cảm thấy hơi mệt, liền gối đầu lên đùi Lâm Sở.
“Thế thì đừng nghĩ nữa!”. Lâm Sở vỗ vai tôi. Tôi bỗng có cảm giác cô ấy rất giống mẹ tôi, hồi xưa, mẹ cũng hay ru tôi ngủ như thế này. Thường thì mẹ và Thẩm Lãng sẽ ngủ trước, còn mắt tôi vẫn mở to thao láo.
Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy Lâm Sở đang vuốt ve mặt tôi, bàn tay cô ấy mềm mại thật, nhìn người gầy thế mà… Tôi mở mắt ra, trông thấy người trước mặt thì giật bắn mình.
“Hi hi, vợ dậy rồi à?”. Cố Đại Hải đang quỳ bên cạnh tôi giống mấy con mèo thần tài trước cửa siêu thị.
“Anh? Lâm Sở đâu? Mất tích rồi à?”. Tôi ngồi dậy.
“Cậu không nghĩ tử tế hơn một chút được hả?”. Lâm Sở cầm thìa, chỉ thẳng vào mặt tôi.
6.
“Hôm nay, em không sao chứ?”. Cố Đại Hải vừa xem ti vi vừa hỏi, tôi đang ngồi cắt móng tay ở bên cạnh.
“Em có chuyện gì được cơ chứ?”. Tôi đang bận nên không để ý tới anh ấy.
“Triệu Bồi gọi điện thoại cho anh đấy”. Cố Đại Hải ngoảnh đầu sang nhìn tôi.
“Ờ… không sao”. Tôi lấy giấy gói chỗ móng tay lại để mang đi vứt. “Chẳng phải anh vẫn muốn em không qua lại với Ngụy Tử Lộ nữa còn gì?”
“Có cần anh đi khuyên Triệu Bồi không?”. Có lẽ Cố Đại Hải sợ tôi buồn nên thỏ thà thỏ thẻ như gái mới về nhà chồng. Tôi thấy bây giờ anh ấy chẳng khác nào cô vợ không sinh được con nên chủ động kiếm vợ lẽ cho chồng, mới nghĩ tới đó, tôi không nín nổi, cười khúc khích.
“Em không sao chứ? Hay chúng ta đi viện nhé!”. Cố Đại Hải lo lắng nhìn tôi, chắc anh ấy đang tưởng tôi đã phát điên giống An Nguyệt.
“Ha ha…”. Tôi ôm bụng cười.
“Để… để anh đi tìm quyển sổ y bạ”. Cố Đại Hải không kịp xỏ dép, phi thẳng vào phòng ngủ.
“Ha ha… Quay lại đây!”. Tôi cười mệt quá, nằm lăn ra ghế.
“Vợ đừng lo, không sao đâu, chúng ta sẽ đi khám mà”. Cố Đại Hải ôm lấy tôi.
“Đồ ngốc, em có bị làm sao đâu!”. Tôi cốc đầu anh ấy. “Thật đấy, giờ em thấy hết buồn rồi”. Tôi dựa người vào khuôn ngực ấm áp của Cố Đại Hải. Mấy hôm trước, tôi còn trêu, nếu Cố Đại Hải béo thêm chút nữa thì chắc chắn phải mặc áo lót loại B làm anh ấy tức gần chết.
“Không sao là tốt rồi. Lúc nãy, không tìm thấy em, anh sợ quá, may mà A Mông cho anh số của Lâm Sở. Suýt chút nữa, anh ra bờ sông tìm đấy”. Cố Đại Hải hôn lên trán tôi rồi nói tiếp. “Nếu ra sông mà không thấy thì anh sẽ nhìn lên cây xem thế nào.”
“Không, chết kiểu đấy, lưỡi lè ra dài ngoằng, kinh lắm…”. Tôi vội đẩy anh ấy ra. “Này, Cố Đại Hải, anh muốn em chết phải không? Muốn kiếm bồ nhí chứ gì?”
“Ăn nói vớ vẩn!”
“Thế sao anh hết nghĩ em nhảy xuống sông lại nghĩ đến việc em treo cổ hả?”
7.
Cuối tuần, tôi và Cố Đại Hải cùng tới thăm Thẩm Lãng.
“Không có ai theo sau chứ?”. Thẩm Lãng bắt chước mấy ông đặc vụ, không mở cửa ngay cho bọn tôi mà hỏi với ra.
“Anh điên à?”. Tôi bê theo một túi đồ ăn, đang mệt gần chết mà anh ấy còn nhiều chuyện như thế.
Thẩm Lãng thò đầu ra, ngó nghiêng một hồi rồi nói: “Mau vào đi!”
“Anh làm gì mà lén lút như kẻ trộm thế?”. Cố Đại Hải bực dọc nói, anh ấy vừa bị Thẩm Lãng kéo vào, suýt nữa ngã xuống sàn.
“Không phải là anh lại thấy khó chịu đấy chứ?”. Cố Đại Hải và tôi cùng chau mày lại, căn bệnh tâm lí của Thẩm Lãng lẽ nào lại tái phát?
“Anh có thấy khó chịu ở đâu không?”. Tôi vội vàng sờ trán Thẩm Lãng.
“Anh vẫn khỏe. Chỉ sợ An Nguyệt lại đi theo hai người thôi”. Thẩm Lãng vừa nói vừa vỗ ngực chứng minh sức khỏe của mình, cuối cùng thì ho khù khụ.
“Thôi được rồi, vỗ ngực cái gì, trông như tinh tinh ấy!”. Tôi lườn anh ấy. “Mà tinh tinh cũng chẳng con nào xấu như anh.”
“Sao anh lại tắt điện thoại đi hả?”. Tôi bảo Thẩm Lãng. Điện thoại của tôi hết pin nên định lấy máy anh ấy gọi cho A Mông vì không muốn dùng máy Cố Đại Hải.
“Đừng bật!”. Thẩm Lãng mặt đỏ tía tai xông tới