Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
hỉ cần luyện tập là có thể đứng lên được”. Tôi báo tin mừng.
“Tốt quá!”
“Bọn họ thế nào rồi?”. Lâm Sơ nhìn qua cửa kính.
“Cũng ổn, Trần Lộ không chịu rời Dương Siêu lấy một bước”. A Mông lén nói.
“Hi!”. A Thi mặc một bộ váy ngắn cũn cỡn đi đến, vừa nhìn là biết chị ấy vừa hết giờ làm.
“Suỵt!”. Ba đứa tôi cùng giơ tay lên miệng.
“Biết rồi, biết rồi mà”. A Thi gật dầu lia lịa rồi nói nhỏ. “Không sao chứ?”
“Không có gì nghiêm trọng cả. Chuyện bọn em nhờ chị điều tra thế nào rồi?”. A Mông kéo A Thi ra ghế ngồi.
“Tìm ra rồi, là một ông chủ nhỏ, Trần Lộ vay của lão ấy tám vạn. Tên này cứ giao cho Triệu Tam xử lý, hắn sợ anh ấy lắm”. A Thi dương dương tự đắc.
“Vậy để mình đi, các cậu ở lại với bọn họ nhé! A Thi, chị đi với em được không?”. Tôi định đi trả nợ hộ Trần Lộ.
“Cầm lấy này!”. A Mông rút mười vạn ra, đưa cho tôi.
“Trời, lúc nào cậu cũng mang theo nhiều tiền thế hả?”. Lâm Sở kinh ngạc.
“Còn lâu ấy! Mình định đưa cho Trần Lộ đấy”. A Mông lườm Lâm Sở.
“Thôi, bọn này đi đây!”. A Thi kéo tôi đi.
Người cho Trần Lộ vay tiền là một gã trọc đầu, tôi đã bảo bọn đầu trọc toàn là người xấu rồi mà. Tất nhiên trừ Triệu Tam ra, chẳng qua là đầu anh ấy hơi ít tóc thôi.
“Anh Tam, em nể mặt anh lắm đấy!”
“Cảm ơn nhé, anh thay mặt em gái anh cảm ơn chú!”. Triệu Tam đưa tay ra bắt rồi uống cạn cốc rượu trên bàn.
“Có gì đâu ạ, lần này bọn em nể mặt anh, mấy nữa còn phải nhờ anh nhiều mà”. Tên trọc kia cười tít mắt lại.
“Sao lại không có gì được? Lần sau mời anh tới chỗ em, em giảm giá cho!”. A Thi õng ẹo dựa vào bàn làm tên kia càng thích chí hơn.
“A Thi, từ giờ em đừng mặc như thế nữa, không thấy lạnh à?”. Ra tới ngoài đường, Triệu Tam nói rồi cởi áo khoác, choàng lên người A Thi.
“Thì đi làm ăn mà, phải vậy mới được việc chứ!”. A Thi thản nhiên nói.
“Thôi, em mau về đi, anh về cửa hàng đây!”. Giữa đường, Triệu Tam bảo tôi rồi xuống xe.
“Cảm ơn anh nhé, sau này em sẽ mời anh đi ăn!”. Tôi vẫy tay với anh ấy.
“Chị A Thi, hai người lại cặp với nhau hả?”. Tôi nhìn A Thi vừa nâng niu cái áo vừa ngân nga hát.
“Không phải việc của em!”. Chị ấy lườm tôi.
3.
“Dạo này hai người thế nào ạ?”. Tranh thủ lúc bên Trần Lộ không có chuyện gì nữa, tôi chạy qua nhà Triệu Bồi.
“Bọn chị vẫn ổn!”. Sắc mặt chị ấy đã tốt lên nhiều.
“Thế thì được rồi.”
“Tiểu Ngư!”. Ngụy Tử Lộ vừa nhìn thấy tôi liền vui mừng, cười tít mắt, chắc là tưởng tôi sắp đưa anh ấy đi thăm mộ mẹ. Chúng tôi mất khá nhiều công sức mới khiến Tử Lộ nhớ lại chuyện mẹ anh ấy đã qua đời, nhưng tới giờ anh ấy vẫn chưa nhớ ra Triệu Bồi là ai.
“Anh thế nào rồi?”. Tôi hỏi. Ngụy Tử Lộ định ngồi xuống cạnh tôi nhưng tôi liền tránh sang một bên, nhìn mặt Triệu Bồi có vẻ không vui.
“Vẫn tốt. Nhưng anh muốn tới thăm mộ mẹ”. Ánh mắt anh ấy trở nên buồn bã.
“Được, nhưng phải đợi một lát đã, Cố Đại Hải sắp tới rồi”. Tôi nắm tay Triệu Bồi, ý bảo chị ấy hãy yên tâm, tôi sẽ không ra ngoài một mình với Ngụy Tử Lộ đâu. Thấy thế, sắc mặt chị ấy mới ấm áp lại một chút.
“Tại sao người đó cứ theo chúng ta mãi thế?”. Ngụy Tử Lộ đột nhiên hỏi.
“À, anh ấy là bạn thân của em”. Tôi thấy hơi ngại, kể ra cũng thấy buồn cười, chồng của mình cơ mà, ngại cái gì chứ?
“Anh không muốn chia tay với em”. Ngụy Tử Lộ cúi đầu. Tôi cảm thấy bàn tay Triệu Bồi nắm lại thật chặt.
“Ngụy Tử Lộ, anh chưa nhớ ra à? Chúng ta đã chia tay nhau từ lâu rồi”. Tôi thấy đã đến lúc phải nói cho anh ấy biết điều này, bác sĩ cũng bảo anh ấy đang dần nhận thức được hiện trạng của mình.
“Thật sao?”. Ngụy Tử Lộ rơi nước mắt.
“Đúng. Tại anh quên đó thôi, thực ra… chúng ta đã chia tay nhau”. Tôi nhắc lại, không dám nhìn anh ấy, tuy từ lâu, anh ấy đã chẳng còn là gì đối với tôi nữa song tôi cũng không nỡ nhìn thấy anh ấy đau lòng thế này.
“Sao tự dưng hôm nay Ngụy Tử Lộ lại ngoan ngoãn vậy?”. Cố Đại Hải hỏi tôi.
“Em nói cho anh ấy biết chuyện bọn em chia tay rồi”. Tôi thắt lại dây an toàn.
“Thật à? Tốt quá!... À… ý anh là cũng nên cho cậu ta biết”. Cố Đại Hải phấn khích quá nên phun ngay điều đang nghĩ trong đầu ra ngoài.
“Đồ ngốc! Nói điều đó với anh ấy thì em cũng thấy thoải mái hơn mà. Với lại, có Triệu Bồi tận tình chăm sóc như vậy, sớm muộn gì Ngụy Tử Lộ cũng nhớ ra tất cả thôi”. Tôi cười với Cố Đại Hải, nếu không làm vậy, chắc anh ấy sẽ không vui.
“Ừ! Đúng rồi, Thẩm Lãng bảo chúng ta tới giúp anh ấy chuyển nhà đấy”. Cố Đại Hải vừa nắm tay tôi vừa lái xe.
“Anh ấy chuyển thật hả?”. Sau vụ cãi nhau với An Nguyệt lần trước, Thẩm Lãng liền dọn sang phòng tôi ngủ, hại tôi về nhà là phải nằm ở ghế sô pha. Mới được mấy hôm, anh ấy đã quyết định chuyển ra ngoài.
“Chuyển chứ! Nghe nói anh ấy thuê được nhà rồi, ngay gần công ty.”
“Nơi này cũng được đấy!”. Tôi nhìn căn hộ mà Thẩm Lãng mới thuê. Tuy nó nhỏ nhưng được bố trí rất hợp lý, bước vào cửa là tới ngay phòng khách, bên cạnh là phòng ngủ, nhà vệ sinh khá tiện nghi, nhìn chung là ổn, ở đây chắc chắn sẽ rất thoải mái, dễ chịu.
“Bây giờ, đối với anh, chỉ cần kh