Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
ngoan ngoãn đợi anh ấy. Chúng em sẽ cùng cố gắng, đợi đến khi được đường đường chính chính ở bên nhau… Còn nếu anh ấy không ly hôn được thì bọn em đành chịu thôi…”. Lúc nói câu này, Cố Tiểu Khê trông rất bình thản, giống như đó không phải là chuyện của mình vậy.
“Vậy hả? Thế cũng tốt, cho mọi người thời gian để bình tĩnh lại”. Trong đầu tôi đang nghĩ, Thẩm Lãng coi vậy mà thông minh ra phết, không ăn nói linh tinh với Cố Tiểu Khê.
“Anh Thẩm Lãng tốt nhưng lại thật thà quá, anh ấy bảo từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ anh ấy sống cho mình cả, nếu không nắm lấy cơ hội này thì thà chết còn hơn”. Cố Tiểu Khê cười.
“Chị chẳng biết nói thế nào với em nữa, thực sự là thế, chị hi vọng anh ấy có thể li dị vì làm vậy sẽ giải quyết được mọi đau khổ, nhưng mà… chuyện đó không hề dễ dàng.”
“Em biết mà. Chị dâu, chị là người tốt”. Cố Tiểu Khê tỏ ra cứng cỏi.
“Sao thế được? Từ bé đến giờ, chỉ chả ngoan ngoãn gì đâu, mẹ chị hay bảo chị là đồ ăn hại đấy!”
Hôn nhân là nhà tù
1.
An Nguyệt lại ráo riết đeo bám Thẩm Lãng, tôi đã bảo chó thì không bỏ thói ăn cứt được đâu mà mẹ tôi còn không tin.
“Thẩm Lãng, đây là gì thế hả?”. An Nguyệt ngửi khắp người ông anh tôi một lượt rồi bắt đầu chất vấn.
“Em có thôi đi không?”. Thẩm Lãng buông tờ báo trong tay xuống.
“Thế nên mình mới kéo các cậu đi siêu thị chứ! Thấy mình thông minh không?”. Tôi bảo. Vừa nãy, hai người bọn họ còn không vui khi tôi tới bắt đi. Dạo này A Mông ở cùng Lâm Sở, ban ngày đi làm, đến tối hai người họ lại tới khuyên Trần Lộ. Thỉnh thoảng tôi mới đi cùng được vì vẫn đang phải để tâm tới chuyện của Ngụy Tử Lộ.
“Ở đây có tờ giấy này!”. Tôi thấy một tờ giấy được kẹp ngay ngắn trên bàn.
Mình đưa Dương Siêu tới quán “Thiên đường hạ giới” xem công việc mới của mình.
-Trần Lộ-
“Thiên… đường hạ giới?”. Cả ba chúng tôi cùng ngẩn người.
“Mau đi tìm đi! Còn đứng đó làm gì nữa?”. Lâm Sở lao ra cửa, tôi và A Mông tất tưởi chạy theo sau.
“A lô! A Thi à?”. Tôi vội gọi điện thoại cho A Thi.
“Bà cố tổ của tôi ơi, mau tới đây đi!”. Giọng của A Thi có vẻ không bình thường.
“Tới…tới ngay đây, A Thi, chị…”. Tôi lắp ba lắp bắp.
“Biết rồi, biết rồi. Chị đợi ở đằng sau.” A Thi đúng là thông minh, đã giúp tôi nói nốt nửa câu còn lại.
“A Thi đâu?”. Tôi kéo tay một cô gái ở gần đó, hỏi.
“Ở đằng sau ạ”. Cô em này trang điểm trông như quỷ hiện hình, xấu phát khiếp lên được.
“A Thi!”. Chúng tôi đẩy cô ta ra rồi chạy đến phía sau quán.
“Bên này!”. A Thi từ một phòng nhỏ chui ra.
Ba người chúng tôi cùng xông vào làm chật cả phòng nên bị A Thi đạp ra ngoài.
“Dương Siêu, Trần Lộ, hai người không sao chứ?”. Tôi chỉ nhìn thấy Dương Siêu đang ngồi đờ đẫn trên ghế, trên người khoác một tấm khăn lông, Trần Lộ thì ngồi trang điểm bên cạnh, mặc váy ngắn, áo hai dây.
“Đến rồi hả? Ngồi xuống đi! Mình sắp xong việc rồi”. Trần Lộ ngoái đầu lại nhìn chúng tôi rồi nói.
“Trần Lộ, cậu làm cái quái gì thế hả?”. A Mông giật cây cọ trong tay Trần Lộ.
“Cậu điên rồi à?”. Tôi chỉ muốn đánh cho cô ấy một trận.
“Các cậu kêu ca gì chứ? Mình đang kiếm tiền mà, không có tiền thì lấy gì mà chữa bệnh cho Dương Siêu?”. Trần Lộ giật lại cây cọ rồi trang điểm tiếp.
“Trần Lộ, bọn mình đi về đi, đừng để Dương Siêu ở đây nữa, chắc anh ấy khó chịu lắm đấy!”. Lâm Sở khẽ nói, tôi có thể nhận ra cô ấy đã phải kiềm chế nhiều lắm.
“Trước sau vẫn phải làm vậy, khi nào đi làm, mình sẽ dẫn anh ấy theo, giờ không đủ tiền để đưa vào viện điều dưỡng nữa”. Trần Lộ vừa dứt lời, Lâm Sở đã tát cho cô ấy một cái thật mạnh.
“Cậu có còn là người không hả? Bọn mình muốn tốt cho cậu mà cậu lại không biết điều sao?”. Lâm Sở đánh Trần Lộ liên tiếp khiến A Thi sửng sốt.
“Này này, các chị em, có gì thì từ từ nói!”. A Thi ôm lấy Lâm Sở, kéo cô ấy ra ngoài, tôi vội vàng ngăn Trần Lộ, A Mông cũng chặn Lâm Sở.
“Chết tiệt!”. Trần Lộ nhổ nước bọt. “Lần sau muốn đánh thì đánh lên người, bị thương ở mặt thì làm sao mình kiếm tiền được nữa hả?”
“Im ngay!”. Tôi hất thẳng cốc nước vào mặt Trần Lộ.
“Các chị em, từ từ nói chuyện nào, làm gì thế hả? Lộ Lộ à, thôi em về đi!”. A Thi đẩy Lâm Sở lên ghế rồi quay ra nói với Trần Lộ.
“Chị A Thi, em làm được mà!”. Trần Lộ lau mặt rồi trang điểm lại.
“Không cần đâu, người của chị còn nhiều, thiếu em cũng chẳng sao cả.”
“Chị, chị không định cho em kiếm miếng cơm à?”. Trần Lộ đứng dậy. “Chồng em còn đang tàn phế kia kìa!”. Cô ấy chỉ tay vào Dương Siêu.
“Đừng… nói… nữa!”. Đang ngơ ngẩn ngồi im nãy giờ, bỗng dưng Dương Siêu đúng bật dậy.
“Anh, sao lại…”. A Mông ngạc nhiên.
Dương Siêu đã đứng lên được nhưng lập tức khuỵu xuống.
“Dương Siêu, Dương Siêu, anh sao thế?”. Trần Lộ vội gạt chúng tôi ra rồi xông tới, ôm lấy Dương Siêu, khóc nức nở. “Đừng làm em sợ, đừng làm em sợ mà!”
“Còn đứng ngẩn ra đó là gì? Tới viện mau!”. Lâm Sở đẩy A Mông ngã lăn xuống đất.
2.
“Sao rồi?”. A Mông đứng ngoài cửa, hỏi chúng tôi.
“Bác sĩ bảo c