XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341745

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1745 lượt.

Hải hỏi tôi.
“Em…”. Tôi vừa mở miệng đã bị Ngụy Tử Lộ ngắt lời. “Tại tôi không tìm được đường về, may mà trên đường lại gặp Tiểu Ngư”. Giọng Ngụy Tử Lộ rất thành thật, tôi nghĩ anh ấy cũng không muốn để Cố Đại Hải cảm thấy khó chịu.
“Thật à?”. Cố Đại Hải nhìn tôi.
“Vâng, đang đi thì em thấy một người rất giống anh ấy cứ lượn đi lượn lại như đang lạc đường”. Tôi bảo. Ngụy Tử Lộ lạc đường thật, suýt nữa, anh ấy đã không tìm ra cái gì mới là đúng đắn với mình.
“Mọi người ở lại ăn cơm nhé!”. Triệu Bồi muốn giữ chúng tôi lại dùng bữa cùng vợ chồng họ.
“Thôi, chị nghỉ ngơi đi!”. Tôi ôm lấy chị ấy, thì thầm. “Chị yên tâm, anh ấy hiểu cả rồi. Em đã kể cho anh ấy nghe mọi chuyện. Còn nữa... em phải nói cho chị biết, người em yêu chỉ có Cố Đại Hải thôi, trái tim em đã bị tên béo ấy chiếm hết chỗ rồi, Ngụy Tử Lộ không chen vào được đâu.”
“Tiểu Ngư…”. Triệu Bồi nhìn tôi.
“Chị vào nghỉ đi! Em và Cố Đại Hải đang đợi được bế con nuôi đấy!”. Tôi cười.
“Lúc nãy, em nói gì với Triệu Bồi thế?”. Cố Đại Hải vừa lái xe vừa hỏi tôi.
“Em bảo chị ấy yên tâm, trong tim em đã có người khác rồi, không nhét nổi Ngụy Tử Lộ vào nữa”. Tôi nhắm mắt lại.
“Ai?”. Cố Đại Hải hét lên rồi phanh két xe lại làm tôi thiếu chút nữa là đập đầu vào cửa kính, xe của Lâm Sở đằng sau cũng suýt va phải.
“Tên béo đáng chết này! Ngoài anh ra thì làm gì còn ai chiếm nhiều chỗ thế hả?”. Tôi ôm đầu, hét lại.
13.
Những ngày tháng sau đó, tôi sống rất vui vẻ.
An Nguyệt không tìm được Thẩm Lãng, suốt ngày ru rú ở nhà vò đầu bứt tóc. Tiểu Khê đã quay lại Nhật, gửi về cho tôi và Cố Đại Hải một đôi bùa hộ mệnh, trong thư con bé bảo đây là lá bùa hoàng gia linh nghiệm vô cùng, giúp vợ chồng sống yên vui hạnh phúc. Cố Đại Hải lén lút gọi lại hỏi “Thế có giúp sinh em bé không?” làm Cố Tiểu Khê bực mình mắng lại, bảo anh ấy đi mà tìm Quan m tặng con ấy, đừng có lẵng phí tiền điện thoại.
“Ôi, cuộc đời này đẹp thật!”. Cuối tuần, tôi rủ A Mông và Lâm Sở đi tắm nước nóng.
“Chỉ có cậu thấy đẹp thôi, cứ để bọn mình tự sinh tự diệt đi, chết sớm được đầu thai sớm!”. Vừa mở miệng, A Mông đã nói mấy câu đen đủi.
“Lại làm sao?”. Tôi ngồi xuống để nước ngập đến cằm.
“À, giàn thiên lý nhà Lý Triển Bằng lại đổ ấy mà…”. Lâm Sở uống một hớp rượu, má đỏ hây hây.
“Đồ khốn! Các cậu đúng là lũ ăn hại!”. A Mông té nước về phía chúng tôi.
“Này, sao cậu cứ gây chuyện với Lý Triển Bằng mãi thế, không muốn sống yên lành hả?”. Tôi vừa tránh vừa quát cô ấy.
“Đúng vậy, nếu mà A Mông và Trần Lộ không gây chuyện thì chúng ta đã có thể sống yên ổn rồi”. Lâm Sở đồng tình với tôi.
“Cậu thì sao?”. Tôi nhìn cô ấy.
“Mình hả? Ra nước ngoài! Ở đó, người ta đồng ý cho những người như bọn mình cưới nhau. Vợ mình bảo thế”. Lâm Sở cười, miệng rộng ngoác đến tận mang tai.
“Kinh! Bobo nghĩ tới chuyện đó rồi cơ à?”
“Thấy bọn mình thông minh không? Nghe nói có một thị trấn ở Anh cho phép người đồng giới kết hôn, đợi mình tham gia cuộc thi này xong, hai đứa mình sẽ tới đó.”
“Ôi…”. A Mông thấy bọn tôi không thèm để ý tới chuyện của cô ấy nên bực bội ra mặt.
“Thở dài cái gì? Toàn là cậu tự gây chuyện cho mình thôi!”. Tôi véo má A Mông.
“Làm gì có?”. Cô ấy phản đối.
“Cậu chỉ được cái mồn thôi! Đến lúc Lý Triển Bằng không muốn đùa kiểu này nữa thì mới biết tay”. Lâm Sở véo nốt má còn lại của A Mông.
“Thôi đi!”. A Mông đẩy bọn tôi ra. “Mình không muốn thế, nhưng anh ấy có cho mình đường lui đâu!”
“Ha ha, cái đó dễ thôi, để lúc về, mình gọi một cú điện thoại cho Lý Triển Bằng là xong”. Tôi lại tưởng A Mông lo nghĩ chuyện gì to tát lắm chứ!
14.
“Mình thấy…”. Tôi, A Mông và Lâm Sở gần như ngày nào cũng tới tìm Trần Lộ.
“Các cậu chưa chán hả?”. Trần Lộ gắt lên. Cô ấy bị chúng tôi nói nhiều quá nên trang điểm nhầm, phải lau đi làm lại.
“Vì hạnh phúc của cậu, không có gì là chán cả!”. Tôi nhìn cô ấy.
“Trời, cậu điên rồi à?”. Trần Lộ sờ trán tôi rồi quay sang hỏi Lâm Sở. “Cậu ấy bị đập đầu vào cửa phải không?”
“Bị cánh cửa hạnh phúc kẹp đấy!”. Lâm Sở cười hí hí, liền bị tôi cho ngay một chưởng.
“Bọn này toàn đồ hâm ấy mà!”. A Mông cáu bẳn. Đêm hôm qua, A Mông thức trắng. Lý Triển Bằng đúng là không cho A Mông đường lui, anh ấy tiếp khách về muộn, uống say quá nên nôn lên bộ váy ngủ gợi cảm của A Mông, thế là bị cô ấy đánh cho một trận tơi bời.
“Cậu thì sao hả?”. Trần Lộ vừa kẻ lông mày vừa hỏi A Mông.
“Đương nhiên mình là người tốt rồi. Trần Lộ này, có gì khó khăn thì bảo bọn mình giúp nhé! Mình nghĩ kĩ rồi, mình sẽ giúp cậu mở một cửa hàng, kiếm hai người đầu bếp giỏi, Lâm Sở sẽ đưa mấy người nổi tiếng tới chụp ảnh còn Tiểu Ngư viết mấy bài lên báo, chẳng mấy chốc mà hot. Cậu và Dương Siêu…”. A Mông giơ ngón cái lên, thao thao bất tuyệt.
“Biến! Biến hết đi! Mình phải làm việc rồi”. Trần Lộ đuổi bọn tôi ra cửa sau.
“Không, nghe mình nói đã!”. Tôi đập cửa.
“Thôi đi, mai lại tiếp tục!”. A Mông ngáp, cô ấy đã quen với việc này rồi, gần như tối nào chúng tôi cũng bị Trần Lộ đuổi đi.
“Ngày mai mình xin