Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.
, nếu không, sẽ khó kiếm lời lắm”. Cố Đại Hải thở dài.
“Việc đó phải nhờ anh thôi”. Tôi nhìn anh ấy.
“Ok! Hôm khác, anh sẽ nói cho em biết chỗ nào mở cửa hàng được, rồi bọn em tự đi xem nhé!”
“Cố Đại Hải nói thế đấy, cậu nghĩ sao?”. Về đến nhà, tôi gọi ngay cho A Mông.
“Cũng được”. Cô ấy im lặng một lát rồi uể oải đáp.
“Thế nào gọi là “cũng được”? Cậu phải vui mừng mới phải chứ!”. Tôi cứ nghĩ thể nào A Mông cũng sung sướng nhảy cẫng lên vì sắp hiện thực hóa được ý tưởng.
“Ờ… Dương Siêu thế nào rồi?”. A Mông ngáp.
“Không tốt lắm, bác sĩ nói đứng lên thì không có vấn đề gì, nhưng có đi được hay không còn tùy thuộc vào anh ấy. Biện pháp mạnh mình cũng dùng rồi, giờ phải đợi xem hiệu quả thế nào”. Tôi kể lại chuyện tôi và Lâm Sở vừa giáo huấn anh ấy một trận cho A Mông nghe.
“Hi vọng là có kết quả. Haizz…”
“Sao cậu cứ thở dài mãi thế?”
“Con trai mình suốt ngày bị cảm, bác sĩ bảo nó bị viêm phổi. Mình thấy mệt mỏi quá!”. Giọng A Mông trầm xuống.
“Đừng như vậy mà! Cậu mà cũng thế thì Lý Triển Bằng biết làm sao chứ?”. A Mông là trụ cột của gia đình, riêng về chuyện này, tôi rất phục cô ấy, điên điên loạn loạn thế thôi nhưng những việc cần hiểu, cô ấy đều hiểu.
“Ừ, dạo này thằng bé cũng đỡ nhiều rồi. Sau khi giải quyết xong chuyện của Dương Siêu, mình sẽ tìm mấy chuyên gia chữa cho nó. Cậu có quen bác sĩ nhi khoa nào không?”
“Quen mấy người, có vẻ cũng được. Cậu lo chăm con đi, cứ để mình với Lâm Sở tìm cửa hàng!”
18.
“Em gái, thấy quán này sao hả?”. Triệu Tam đã tìm giúp tôi một cửa hàng gần chỗ Trần Lộ.
“Cũng được đấy!”. Tôi kéo Lâm Sở đi xem. Quả là không tồi, cửa hàng không to lắm nhưng tiện nghi rất đầy đủ, lại ở ngay cổng khu dân cư, còn có cả nhà vệ sinh nữa.
“Được!”. Lâm Sở chỉ phán mỗi thế. Việc đầu tiên cô ấy làm khi đến đây là tới xem nhà vệ sinh thế nào. Lâm Sở có cái tật này, đi đâu cũng phải “thị sát” nhà vệ sinh trước.
“Mấy ngày nữa sẽ tìm thêm người làm. Còn việc nhập hàng thì tính sao?”. Tôi định mở cửa hàng tạp hóa nhưng Cố Đại Hải nói là ở khu này không có chỗ nào bán rau quả cả, mở cửa hàng rau quả sẽ kiếm được. Ngoài mấy chuyện chọi gà ném chó ra, về phương diện kiếm tiền, tôi thực sự không bằng anh ấy.
“Để anh giúp, anh có người quen”. Triệu Tam còn sốt sắng hơn cả tôi, hết lòng coi đó như chuyện của mình.
“Sao tự nhiên anh lại tốt thế hả? Anh mà dám giở trò với bạn em là em giết đấy!”. Tôi bảo. Triệu Tam đối với tôi thì khỏi phải nói, nhưng với người khác thì lắm trò vô cùng, gặp ai cũng muốn lừa lọc người ta.
“Xem em nói kìa! Anh là người tốt mà!”. Mặt Triệu Tam đỏ lên.
“Anh mà như thế thì em là Thượng đế!”. Tôi liếc anh ấy. “Anh muốn làm gì hả?”
“Anh phục em rồi đấy, chẳng có gì qua mặt được em cả”. Triệu Tam cười.
Lâm Sở nghe điện thoại xong liền đi mất, chỉ còn lại tôi và Triệu Tam.
“Sao? Nói đi!”. Tới quán thịt nướng, tôi bảo anh ấy.
“Hì hì…”. Triệu Tam cười không ngớt, nhìn mặt gã ta hệt như vừa mới trộm được báu vật.
“Cười cái gì mà cười! Không nói nhanh là em đi đấy!”. Tôi đứng dậy.
“Đừng, đừng! Anh có việc thật mà!”. Nghe tôi nói thế, Triệu Tam không dám đùa nữa.
“Vậy thì nói đi!”. Tôi hất hàm. Thấy tôi định châm thuốc hút, Triệu Tam rút ngay bật lửa ra.
“À thì… em gái này, em xem, bao nhiêu năm nay anh vẫn một mình, cô đơn lắm…”
“Thôi đi! Hóa ra anh có ý đồ xấu với bạn em hả?”. Tôi bực.
“Không phải! Không phải cái đó!”. Triệu Tam cuống cuồng bào chữa. “Anh… anh muốn…”. Tay chân anh ấy huơ loạn xạ.
“Rốt cuộc anh muốn gì?”. Tôi sắp bị tên ngốc này làm cho phát điên rồi.
“Anh… muốn cưới A Thi”. Triệu Tam thốt ra một câu rồi im phăng phắc.
“Hả?”. Tôi sốc quá, đặt tay vào trúng cái vỉ nướng thịt.
19.
“Hu hu hu, chín đến nơi rồi…”. Tôi nhúng tay vào bát xì dầu.
“Anh sai rồi, lẽ ra không nên làm em giật mình”. Triệu Tam cuống quýt xin lỗi.
“Anh nói thật đấy à?”. Tôi không dám nhấc tay ra. Xem ra cách này cũng hữu dụng ra trò, tôi thấy đỡ rát hẳn.
“Thật mà! Anh cũng muốn có một gia đình”. Triệu Tam nói một cách chân thành.
“A Thi có biết chuyện này không?”. Tôi hỏi.
“Điều đó… anh chưa dám nói, sợ cô ấy không đồng ý”. Triệu Tam gãi đầu gãi tai.
“Ok! Để em hỏi giúp anh!”. Tôi hăm hở đập tay xuống mặt bàn. “Á! Tay tôi!”
“Chị trả lời đi, đồng ý hay không?”. Tôi băng tay lại rồi đi tìm A Thi.
“Tay em sao thế?”. A Thi không trả lời tôi.
“Bị bỏng thôi”. Tôi khoát tay.
“Bôi ít xì dầu lên là sẽ hết đau đấy!”. A Thi nói rồi đi lấy xì dầu cho tôi.
“Em không cần cái đó, em cần câu trả lời của chị cơ!”. Tôi kéo chị ấy lại.
“Hì hì, Triệu Tam nói vậy với em hả?”. A Thi dựa người lên ghế, chân đung đưa đôi giày thêu màu đỏ mang từ quê lên.
“Chính miệng anh ấy bảo thế mà, nếu chị không tin, em sẽ kêu anh ấy tới đây”. Tôi định gọi điện thoại cho Triệu Tam.
“Chị từng nghe chuyện này rồi”. A Thi cười tủm tỉm.
“Hả? Anh ấy bảo với em là chưa nói với chị mà.”
“Anh ấy không nói trước mặt nhưng chị nghe thấy anh ấy nói mơ”. A Thi hút một hơi thuốc rồi phả ra