Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

một vòng tròn.
“Thế thì tốt rồi, chỉ cần hai người đi đăng kí là xong”. Tôi biết ngay là A Thi và Triệu Tam ở với nhau rồi mà.
“Trước đây, chị đã định lấy anh ấy, nhưng chẳng phải cuối cùng lại không cưới được nhau đó sao?”. A Thi tự nhiên bật khóc. “Bây giờ chị là gì chứ? Chỉ là một con đĩ!”
“Chị đừng nói vậy, vẫn có thể hoàn lương mà”. Tôi thấy cái miệng mình thật đáng ghét, bình thường hoạt ngôn là thế, vậy mà bây giờ lại chẳng biết nói gì nữa cả.
“Em không hiểu đâu, đã làm đĩ thì cả đời là đĩ thôi”. A Thi buồn bã đáp. “Em biết không, Lộ Lộ từng nói với chị rằng thực ra nó đã tính hoàn lương, nhưng đúng trong đám cưới lại bị khách hàng nhận ra đấy.”
“A Thi, chị nghĩ lại đi!”. A Thi thút thít khóc mãi, tôi nhìn thấy cũng phải đau lòng.
“Chị chẳng nghĩ gì cả! Anh Tam là người tốt, còn chị chẳng qua chỉ là một đôi giày rách mà thôi”. A Thi đẩy tôi ra ngoài rồi đóng sập cửa lại.
20.
“Ôi, thương quá! Em có đau không?”. Cố Đại Hải nâng tay tôi lên.
“Anh bỏ cái chữ “không” đấy đi cho em!”
“Em tới viện chưa?”
“Em đi rồi, bác sĩ bảo không sao hết, mấy hôm nữa là khỏi”. Tôi an ủi Cố Đại Hải, may mà lúc đó Triệu Tam nhanh trí giật tay tôi ra, nếu không, chắc giờ ngón tay này tàn phế mất rồi.
“À, cửa hàng kia thế nào?”. Cố Đại Hải vừa trải ga giường vừa hỏi.
“Cũng được, em và Lâm Sở quyết định sẽ thuê chỗ đó”. Tôi bôi thuốc lên ngón tay.
“Lần này chúng ta có thể yên tâm rồi. Mấy hôm nữa đi thăm Dương Siêu rồi nói với cậu ta luôn”. Cố Đại Hải bóp vai cho tôi.
“Đúng rồi, theo anh, nếu gái bán hoa hoàn lương, liệu có thể lấy chồng được không?”. Tôi quay đầu lại nhìn Cố Đại Hải.
“Gái gì cơ?”. Cố Đại Hải ngơ ngẩn hỏi.
“Còn gái gì nữa? Mấy người ở các quán rượu ấy!”
“Ờ, bọn họ hả? Còn phải xem người đàn ông kia thế nào. Nếu là anh, anh chắc chắn sẽ không lấy, bị cắm nhiều sừng thế thì chịu sao nổi, đấy là còn chưa kể đến bệnh tật, rồi có khi còn không sinh con được nữa”. Cố Đại Hải thật thà trả lời, câu nào của anh ấy cũng có lý.
“Anh cứ làm như là thật ấy nhỉ?”. Tôi véo má chồng.
“Thì tại em hỏi mà.”
“Thật không đấy?”. Nghe tin đã tìm được cửa hàng, A Mông tỏ ra rất vui mừng.
“Đương nhiên là thật rồi. Chỗ đó được ra phết!”. Lâm Sở bảo rồi lôi máy ảnh ra cho A Mông xem.
“Được, được đấy!”. A Mông vỗ tay.
“Khi nào bọn mình nói với Trần Lộ nhỉ?”. A Mông hỏi.
“Không, giờ chưa nói vội, bọn mình cứ nghĩ cách mở cửa hàng đi, khi nào có lợi nhuận mới giao cho hai người họ. Đúng rồi, có ai đi thăm Dương Siêu không?”. Tôi khẽ nhón tay cầm cốc trà lên uống.
“Mình đi thăm rồi, dạo này Dương Siêu đang tập đi”. Lâm Sở vội giơ tay lên.
“Cậu được đấy nhỉ?”. A Mông “tát yêu” tôi một cái làm tôi suýt sặc nước.
“Cậu có thể bớt động tay động chân với mình được không hả?”. Tôi véo má A Mông.
“Hí hí, quên mất”. A Mông cười khúc khích. “Nhưng cậu mắng Dương Siêu là đúng lắm, rất đúng! Bị mắng mới sáng mắt ra được!”
“Đúng, cậu mắng hay thế, chắc mình phải mời cậu đi ăn cơm thôi”. Lâm Sở mặc áo khoác vào. “Đi luôn đi!”
“Ok! Ăn gì bây giờ?”. Tôi vội xách túi lên.
“Thịt nướng!”. Lâm Sở nháy mắt với tôi.
“Thịt nướng thì thịt nướng! Ăn cho cậu khuynh gia bại sản luôn!”
21.
Cuối tuần rảnh rỗi, tôi thấy nên về nhà xem An Nguyệt có giở trò gì không, liền kéo Cố Đại Hải đi theo.
“Mẹ, con về rồi ạ”
“Ừ, hai đứa về rồi đấy à?”. Mẹ ra tận cửa đón chúng tôi.
“Hì, ở nhà có chuyện gì không mẹ?”. Cứ nghĩ tới việc mẹ ra đón, tôi lại thấy vui.
“Con vui cái gì hả? An Nguyệt giờ khó chịu lắm, mẹ cứ nhìn thấy là đau đầu”. Mẹ đánh yêu tôi mấy cái.
“Thấy con trai đau khổ, mẹ lại chẳng buồn hơn ấy chứ!”. Tôi rụt cổ, núp sau lưng Cố Đại Hải.
“Ha ha… Mẹ, đây là tôm con mua hôm đi công tác, ngon lắm đấy ạ”. Cố Đại Hải vội cứu nguy cho tôi.
“Ôi, to thật đấy!”. Mẹ tôi nhìn qua rồi bảo Cố Đại Hải mang vào bếp. Con chó tên là Đang Đang cứ gừ gừ ở phía sau mẹ tôi.
“Đáng ghét thật! Đi ra chỗ khác mau!”. Tôi cho nó một cước, liền bị nó giận dữ xông vào cắn.
“Làm gì đấy hả?”. Mẹ tôi chạy tới nhấc nó lên.
“Mẹ xem, con này xấu chết đi được, đúng là người nào mua chó nấy mà!”. Tôi thấy con Đang Đang này trông chẳng khác gì An Nguyệt.
“Khe khẽ thôi, nhỡ nó nghe thấy lại rách việc”. Mẹ tôi đặt con chó xuống. “Đi chơi đi!”
“Chỉ cần chị ta không động đến con là được!”. Tôi bật ti vi.
“Lát còn ăn cơm đấy!”. Mẹ đi từ trong bếp ra, thấy tôi đang ngồi gặm dưa liền bảo. “Con chỉ biết ăn thôi, giúp mẹ tí đi!”
“Không đâu, có Cố Đại Hải ở đây rồi còn gì? Cố Đại Hải! Nhớ bóc vỏ tôm cho em đấy! Để đến lúc ăn mới bóc phiền phức lắm”. Tôi nói vọng vào trong bếp.
“Tự đi mà bóc!”. Mẹ dí đầu tôi rồi quay lại bảo Cố Đại Hải không phải hầu hạ tôi đâu.
“Không sao ạ, con bóc xong rồi, lát mọi người ăn đỡ phải dính tay”. Cố Đại Hải thò đầu ra nói.
“Con xem, con nhà người ta ngoan thế chứ! Mẹ cứ tưởng sau này thằng Thẩm Lãng thật thà mới có phúc, không ngờ đứa sung sướng lại là con nhóc nghịch ngợm này”. Mẹ kéo tay tôi.
“Sao mẹ lại nói thế ạ?”. Tôi ngồ