Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

inh đẹp, loại nào cũng có, to cao khỏe mạnh, ẻo lả đong đưa, thậm chí còn có cả mấy anh chàng õng ẹo, mặt mũi trắng bệch như quét vôi. Trong số đó, có một người trông rất quen…
“Này, anh làm sao thế?” Tôi chạy vội tới chỗ người đang quỳ trên đất. Đấy chẳng phải là Dương Siêu sao?
“Đừng! Đừng nhìn anh!” Anh ấy cố che mặt lại nhưng tôi vẫn nhận ra. Dương Siêu khoác một cái khăn nhỏ, nghe nói lúc nãy vừa mới nhảy thoát y ở trong đó ra. Đúng là không thể tin nổi! Tuy gương mặt Dương Siêu không có gì nổi bật, xuất chúng cho lắm nhưng thân hình khá cường tráng, hồi trước, tôi cứ tưởng Trần Lộ nói đùa, giờ mới biết là thật, thậm chí anh ấy còn có đủ sáu múi.
Tôi giáo huấn cho Dương Siêu một trận tơi bời rồi đưa anh ấy về nhà. Ngôi nhà đó hai người họ đã thuê cả năm, là Trần Lộ trả tiền. Thực ra, Trần Lộ vẫn còn suy nghĩ cho Dương Siêu, sợ anh ấy không có chỗ nào để ở.
Suốt đường về, Dương Siêu không nói câu nào, chỉ không ngừng hút thuốc rồi khóc.
“Em có thể giữ bí mật không?” Lúc xuống xe, anh ấy hỏi tôi.
“Em có thể nói với ai chứ? Đứng có làm như vậy nữa, đợi khi nào anh ổn rồi thì liên lạc với em! Yên tâm, em sẽ xóa mấy bức ảnh đi!” Tôi vỗ vai Dương Siêu rồi nhìn anh ấy lầm lũi cúi đầu, bước vào nhà.
12.
An Nguyệt điên thật rồi, suýt nữa chị ta đã giết chết anh trai tôi, mà nguyên nhân chỉ vì một tin nhắn.
Hôm đó, Thẩm Lãng đi về muộn, cô thư ký sợ anh ấy đi đường gặp nguy hiểm nên nhắn tin bảo lúc nào về đến nhà thì nhắn tin lại để cô ấy yên tâm. Đọc được tin nhắn đó, An Nguyệt nổi điên lên, cứ bám lấy Thẩm Lãng, hỏi xem có chuyện gì, lằng nhằng đến hơn ba giờ sáng, Thẩm Lãng mới lơ mơ ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, mở mắt ra, Thẩm Lãng thấy mình đã bị buộc chặt trên giường. Anh kinh ngạc: “Thế này là thế nào?”
“Em cho anh cơ hội cuối cùng. Đó là ai? Các người quan hệ với nhau từ khi nào hả?” An Nguyệt đứng bên cạnh, tay cầm một cái chai, hình như trong đó là thuốc trừ sâu.
“Cô… cô điên rồi! Mẹ! Mẹ ơi! Bố, bố ơi!” Thẩm Lãng cố gắng giãy giụa.
“Đừng mất công gọi nữa, bố mẹ anh không ở nhà đâu. Em bảo hôm nay anh không đi làm, bố mẹ sợ làm ồn khiến anh không ngủ được nên đã ra ngoài đi dạo rồi” An Nguyệt quỳ lên giường, mở nắp chai ra, chuẩn bị đổ vào miệng Thẩm Lãng.
“Chị làm cái gì vậy?” Tôi về nhà định lấy chút đồ, khi đi ngang qua cửa thì trông thấy nên vội vàng xông vào, đạp An Nguyệt xuống đất rồi lập tức gọi điện thoại cho Cố Đại Hải.
An Nguyệt ngồi trên giường, khóc ầm lên, chúng tôi chẳng ai thèm ra khuyên nhủ. Nhìn tay Thẩm Lãng bây giờ toàn vệt dây thừng, mẹ tôi đau lòng đến chảy nước mắt.
“Sau này còn sống làm sao được nữa? Phải ly hôn thôi!” Tôi lau nước mắt cho mẹ.
“Nhưng mà…” Bố tôi không muốn làm ầm ĩ mọi việc lên.
“Bố à, suýt nữa thì chị ta đã giết anh con rồi, sau này chẳng lẽ chị ta không dám châm lửa đốt nhà mình chắc?”
“Đừng, chị sai rồi, sai rồi, chị hứa sau này sẽ không thế nữa!” An Nguyệt chạy vội từ trong phòng ra rồi quỳ xuống đất, khóc lóc van xin.
“Mọi chuyện đã như vậy rồi, con nghĩ mọi người nên bình tĩnh lại trước đã!” Cố Đại Hải bảo, định đỡ An Nguyệt ngồi dậy nhưng chị ta không chịu.
“Chẳng có gì phải bình tĩnh cả! Ly hôn đi! Giờ chia tay còn có thể làm bạn, chứ không sau này chắc thành kẻ thù mất” Thẩm Lãng nhìn An Nguyệt.
“Không!” An Nguyệt đứng bật dậy, chạy vụt vào bếp, cầm con dao thái rau kề lên cổ.
“Cô làm cái gì thế hả? Bỏ xuống ngay!” Thẩm Lãng vội vàng giữ chặt tay chị ta.
“Bỏ em ra! Em không muốn ly hôn, trừ khi em chết đi!” An Nguyệt nghiến răng, giằng co với anh trai tôi. Phòng bếp vốn rất bé, chẳng mấy chốc, họ đã làm mọi thứ trong đó rơi hết xuống đất, muối, đường, gia vị đổ tung tóe trên sàn, cái nào có thể vỡ thì đã vỡ hết. mọi thứ loạn cả lên, Cố Đại Hải phải xông vào can.
“Á!” An Nguyệt bị anh tôi đẩy ngã, con dao đã bị Cố Đại Hải cướp được nhưng lại cứa ngay vào tay anh ấy, máu chảy ra khá nhiều. Tôi hốt hoảng, vội vàng chạy đi tìm bông băng.
“Trời ơi là trời! Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?” Mẹ tôi chạy tới ôm lấy An Nguyệt, máu không ngừng chảy ra từ hai chân chị ấy, tuôn thành vũng trên sàn.
“Mau gọi xe cấp cứu!” Bố tôi ôm ngực, ngã ra ghế sô pha.
“Bố! Thẩm Lãng, anh gọi xe ngay đi!” Tôi vứt đống băng gạc xuống, ôm lấy bố tôi, mặt ông đã tái xanh lại.
Ở bệnh viện, Thẩm Lãng và Cố Đại Hải lo cho An Nguyệt còn tôi và mẹ bận chăm sóc bố. Khi trong thấy vị bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, Thẩm Lãng vội chạy lại hỏi: “Bác sĩ, không sao chứ ạ?”
“Không sao cái gì? Biết là có thai mà lại để bị ngã, đứa bé không còn nữa, phải ở lại viện để theo dõi tiếp” Ông bác sĩ mắng cho Thẩm Lãng một trận tối tăm mặt mũi.
“Cô ấy không sao chứ ạ? Lần trước cũng bị sảy thai như thế rồi.”
“Hả? Cậu nói linh tinh gì thế? Cô ấy có dấu hiệu nào chứng tỏ từng bị sảy thai trước đây đâu, đây là cái thai đầu tiên đấy!” Ông bác sĩ trợn mắt nhìn Thẩm Lãng rồi bước đi.
“Sao rồi?” Nhập viện cho bố xong, tôi chạy vội tới chỗ Thẩm Lãng. Anh ấy đang bần thần ngồi trên ghế, chẳng nói một câu nào.