XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.

Cô ta lừa anh! Khốn kiếp thật, dám lừa anh!” Thẩm Lãng khuỵu xuống khóc, tiếng khóc đau thương vang khắp hành lang bệnh viện.
13.
“Tiểu Ngư, đây là nhân sâm loại tốt đấy!” A Mông mang đến cho tôi một hộp nhân sâm, nhìn qua chẳng khác gì hình người.
“Ồ, loại này tốt lắm đó!” Cố Đại Hải bảo. Trông mấy cây nhân sâm này giống như sắp thành tinh tới nơi rồi.
“Đương nhiên là em phải cho chị em của mình thứ tốt nhất rồi!” A Mông vô cùng đắc ý.
“Cảm ơn cậu nhé! Cố Đại Hải, hôm nay anh đi đi, em không đi đâu, mệt lắm!” Tôi phái Cố Đại Hải tới bệnh viện.
“Bọn mình tới chỗ Lâm Sở đi! Cậu ấy mới kiếm được chai rượu ngon đấy, đến đó uống nhé!” Tôi đề nghị đi uống rượu. Mấy chuyện xảy ra gần đây khiến tôi sắp phát điên rồi.
Chúng tôi đập cửa nhà Lâm Sở, cô ấy đang sắp xếp lại đống quần áo của trẻ con.
“Nhiều thế này mặc làm sao hết?” A Mông lật ra, hỏi.
“Hết chứ, con mình ngày nào cũng phải mặc thay đổi mà!” Mấy hôm nữa, Lâm Sở sẽ tiến hành thụ tinh nhân tạo, nếu thành công, cô ấy có thể trở thành một người mẹ rồi.
“Cậu vui lắm đúng không? Đã nghĩ ra cái tên nào hay hay chưa?” Tôi lấy một đĩa cánh vịt từ trong tủ lạnh ra, vừa ăn vừa hỏi.
“Nghĩ ra rồi. Lâm Mặc! Mặc Mặc!” Lâm Sở có vẻ rất vui.
“Được đấy, tên hay! Tên mình đặt lấy vẫn là hay nhất. Chẳng hiểu nổi ông bà già nhà chồng mình, đặt tên kiểu gì thế không biết!” A Mông bực dọc.
“Thằng câm nhà họ Lý thì đúng là hết thuốc chữa rồi!” Tôi và Lâm Sở không hẹn mà đồng thanh thốt ra.
14.
Gần đây, Trần Lộ xảy ra chút chuyện. Hoàng lão mao nói là đón vợ cả tới rồi nên không thể thường xuyên đến gặp cô ấy được, nhưng kỳ thực, cô nàng mà lão ta đưa về là một em bồ nhí mới vô cùng xinh đẹp. Mấy chuyện này là A Mông kể cho chúng tôi, cô ấy bắt gặp bọn họ khi đi dự một bữa tiệc, tên Hoàng lão mao đó chắc định thay đổi khẩu vị.
“Cậu nói thật chứ?” Dạo này, Lâm Sở trở nên hiền từ một cách đang kỳ lạ, đối với ai cũng tốt, đến xem mấy bộ phim truyền hình cũng khóc theo.
“Thừa lời, cậu nghĩ mình mù chắc?” A Mông vừa nói vừa nhai khoai tây chiên làm vụn rơi đầy ra sàn nhà, nếu như trước đây, trông thấy như vậy, chắc chắn Lâm Sở đã lập tức đạp A Mông ra ngoài rồi.
“Trần Lộ thật là xui xẻo. Còn Dương Siêu thì… “Tôi chống cằm xem ti vi.
“Hử? Dương Siêu lại làm gì à?” A Mông vốn thích suy đoán lung tung.
“À… mình cũng không biết. Nhưng dạo này chẳng thấy có tin tức gì thì làm sao mà tốt được chứ?” May quá, suýt chút nữa tôi đã để lộ ra mọi chuyện rồi. Nói cho người khác thì không sao, chứ tin này mà vào miệng của A Mông thì chẳng khác gì quảng cáo trên truyền hình cho cả thế giới biết.
Dương Siêu đã từ bỏ việc đó rồi, còn gầy đi nữa, có đêm tự nhiên còn gọi điện đến cho tôi, nói chuyện rất lâu khiến Cố Đại Hải chịu không nổi, dù nhắm mắt nhưng vẫn nghe lén. Tôi vừa ngừng lại là lập tức anh ấy giả vờ ngáy rõ to, ha ha, ngáy cũng biết chọn lúc cơ đấy!
Dương Siêu khoe đã tự mình mở một công ty kinh doanh trên mạng, chuyên bán ý tưởng, kiểu như lên kế hoạch tổ chức hôn lễ cho khách hàng hoặc tổ chức sự kiện gì đó, xem ra cũng không tồi, trước đây, anh ấy đã làm bên quảng cáo, về mấy chuyện này thì chẳng ai so bì được. Dương Siêu cũng là một người có năng lực.
Nói chuyện một hồi lâu, Dương Siêu mới cúp máy, trước đó còn không quên nói: “Chúc ngon miệng nhé!” Anh ấy tỏ ra rất vui mừng, có điều câu nói này chẳng khác nào ông chủ cửa hàng cơm cả.
15.
Cuối tuần, tôi tới gặp bác sĩ tâm lý, không ngờ lại gặp Bồi Bồi ở đó.
“Em chỉ muốn nói cho chị biết một tin thôi, chuyện An Nguyệt giả vờ mang thai đã bị lộ rồi, chẳng liên quan gì đến chị cả” Tôi rủ Triệu Bồi tới quán cà phê gần đó nói chuyện. Chị ấy uống cà phê Blue Mountain giống Ngụy Tử Lộ, còn tôi lúc nào cũng chỉ cà phê đen, ngày trước, khi đến quán cà phê, chúng tôi đã thể hiện những sở thích khác nhau rồi.
“Chị biết rồi. Cảm ơn em!” Dáng vẻ Triệu Bồi khi cầm ly cà phê vừa nho nhã vừa đẹp mắt, có lẽ chị ấy thực sự hấp dẫn hơn tôi rất nhiều.
“Cố Đại Hải nói với chị à?’ Tôi chợt nhớ ra việc xem trộm điện thoại của Cố Đại Hải hôm trước.
“Em đừng hiểu lầm nhé, chị…” Chị ấy bỗng dưng đỏ mặt, ngại ngùng trà lời tôi.
“Chị nhầm rồi, đó là tự do của hai người. Em biết chị là mối tình đầu của anh ấy, người ta thường bảo mối tình đầu vốn rất đẹp mà, thế nên em nói thẳng với chị nhé, em cũng chẳng bao giờ quên được Ngụy Tử Lộ đâu!” Tôi cười. “Thực ra em gặp chị, một là để nói cho chị biết chuyện của chị dâu em – An Nguyệt, hai là muốn hỏi thăm bệnh tình của chị, em biết chuyện đó là do em…” Tôi nghịch cái cốc rỗng. “Thực ra, em đã không còn trách chị nữa. Còn về Ngụy Tử Lộ, em nợ anh ấy rất nhiều, hơn nữa… hình như Cố Đại Hải mới chính là người đàn ông dành cho em. Em đã bỏ qua tất cả rồi, chỉ là có một số chuyện không thể quên ngay được thôi.”
“Cảm ơn em, chị thật lòng cảm ơn em!” Triệu Bồi nói, nước mắt không ngừng rơi.
“Chúng ta hãy làm quen lại với nhau nhé!” Tôi giơ tay ra: “Chào chị! Em là Thẩm Ngư, vợ của Cố Đại Hải…”
Ngày hôm đó, thời tiết rất đẹp, t