Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
ôi thấy trong lòng hết sức thoải mái, bác sĩ nói rất đúng, chỉ có bỏ qua mọi chuyện thì mới vui vẻ được.
16.
Hôm nay, Lâm Sở sẽ tiến hành thụ tinh nhân tạo, qua ngày hôm nay thôi, cô ấy đã là một người mẹ rồi. Lâm Sở tỏ ra rất lo lắng, cứ liên tục uống nước.
“Uống đi, cứ uống đi, để sau này tè một cái là con ran gay!” Tôi bảo rồi giật lấy cốc nước trên tay cô ấy. Lâm Sở có một tật là khi lo lắng lại uống nước, lúc đi thi đại học suýt chút nữa thì tè cả ra quần, may mà cô giáo thương tình dẫn cậu ấy đi vệ sinh.
Vừa thấy Lâm Sở bước ra, tôi vội hỏi: “Thế nào rồi?” Tôi đỡ lấy cô ấy, mặt Lâm Sở đã trắng bệch.
“Không sao, chỉ cần về nhà nằm nghỉ một chút là được thôi!” Lâm Sở đưa tay sờ lên bụng, giờ đây trong đó đã có một sinh linh bé nhỏ.
Khoảng một tuần sau đó, tôi nhận được một cú điện thoại.
“A lô, cô Ngư hả? Ngộ là lão Hoàng a!” Một giọng nói lè nhè cất lên.
“Có chuyện gì vậy?” A Mông hỏi tôi khi cả hai vội vàng tới chỗ Trần Lộ.
“Chẳng biết nữa, nhưng mà chắc là nghiêm trọng lắm, nếu không Hoàng lão mao đó gọi cho mình làm gì chứ?” Tôi không ngừng giục A Mông đi thật nhanh.
Khi chúng tôi tới căn biệt thự thì thực sự hốt hoảng: Trần Lộ đang ngồi trên một cái vali, tay cầm con dao thái rau, trông chẳng khác gì cảnh trong phim, đồ đạc tung tóe trên sàn.
“Ngộ cầu xin em đó, em bỏ dao xuống đi đã!” Hoàng lão mao đang quỳ dưới đất, mạch máu nổi hết trên mặt, cà vạt lệch sang một bên, đầu bốn chẳng có mấy cọng tóc giờ đã rụng mất gần hết. Thật may vì Trần Lộ chưa làm gì quá đáng, chứ không, chắc lão ta đã xong đời rồi.
“Thế này là thế nào?” A Mông ngẩn người ra.
“Cậu hỏi tên khốn này đi!” Trần Lộ vẫn không bỏ dao xuống.
“Chết tiệt! Đúng là đồ khốn…” Giờ thì Trần Lộ đang ngồi khoanh chân đếm tiền.
“Thôi đi, cậu còn muốn làm gì nữa? Đã kiếm được năm mươi vạn rồi đó!” Tôi bảo. Cuối cùng tôi cũng được gặp người yêu tiền hơn cả tôi.
“Năm mươi vạn gì mà năm mươi vạn? Nếu các cậu không đến ngăn cản thì mình đã đòi được một trăm vạn rồi, chỗ này chưa đủ công mình diễn xuất như thế đâu!”
“Tiền công diễn xuất gì chứ?”
Bây giờ, Trần Lộ đã tinh khôn hơn rất nhiều, lại còn rất giỏi bày trò, diễn cả với chúng tôi nữa. Hoàng lão mao có nằm mơ cũng không ngờ được rằng em bồ nhí mới của ông ta chính là do Trần Lộ bỏ tiền ra thuê, để cô ấy tranh thủ kiếm một món hời lớn.
“Trần Lộ giờ ghê gớm thật!”
“Trời, mình biết cậu ấy như vậy từ lâu rồi, cậu ấy không hiền lành gì đâu!” A Mông kể. “Có nhiều chuyện cậu không biết đấy, một lần cậu ấy rủ mình đi chơi, sau đó, mình bị mất một hợp đồng, thì ra là có người cầm bảng báo giá thấp hơn tới công ty đối tác của mình, cướp luôn vụ làm ăn đó.”
17.
Gia đình Cố Đại Hải dạo này cũng xảy ra chuyện. Nghe nói Cố Trần Khuê yêu một ca sĩ, đầu tóc để kiểu rất nghệ sĩ, quần thì như sắp tụt xuống đất đến nơi, lại còn hay làm mấy cái động tác kỳ quái nữa.
“Mẹ, bọn con nhớ mẹ quá!” Tôi cầm túi lớn túi nhỏ, bước vào nhà họ Cố. Phòng khách chật kín người, hình như là một cuộc tổng động viên trong họ đây.
“Ồ, hai đứa về rôi đấy à? Ở nhà thêm vài hôm rồi mới được đi đấy nhé!” Mọi người đều rất nhiệt tình, người thì xách đồ, người thì nhường chỗ cho tôi.
Đến tối, trong nhà mới yên tĩnh lại, hình như tất cả đều đến vì cô em chồng tôi.
“Ơ?” Hình như có ai đó ở bên ngoài, cái bóng in trên cửa đứng im bất động. Mở cửa ra, tôi thấy mẹ Cố Đại Hải đang ngại ngùng đứng ở đấy.
“À, mẹ vào xem hai đứa thế nào thôi, có cần thêm chăn nữa không? Phòng này hơi lạnh đấy” Mẹ anh ấy còn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi nữa.
18.
Mẹ tôi rất yêu quý Bội Bội, nếu không phải vì cũng thích có nó ở bên cạnh thì tôi đã cho mẹ tôi luôn rồi, sau đó sẽ mua một chú chó to cao hung dũng. “Hai người họ sao rồi mẹ?” Tôi thì thầm hỏi, An Nguyệt đang nấu cơm trong bếp.
“Còn sao nữa? Cứ thế mà sống thôi, không gây sự là tốt rồi” Sắc mặt mẹ tôi lập tức tỏ ra khó chịu.
“Sao phải thế chứ?” Tôi nói. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy Thẩm Lãng thật thất đức, lần này chẳng phải đã làm cho An Nguyệt có thai thật rồi sao? Đàn ông đúng là… ngay cả với người con gái mà mình không yêu thương gì cũng có thể lên giường được, loài sinh vật này đúng là kỳ quái.
“Bội Bội, ngoan nào!” Mẹ tôi đang cho con Bội Bội ăn mì. Chú cún rất ngoan, cho gì nó cũng ăn, mà còn ăn rất ngon lành nữa.
“Mẹ à, nếu mà thích thì con để nó ở đây cho mẹ nuôi đấy!”
“Đừng, chó nhà con cơ mà!” Mẹ tôi cười, lâu lắm rồi tôi mới thấy bà cười như thế này, dạo này, mẹ tôi toàn thở dài.
Mẹ tôi bảo lúc bón cho Bội Bội ăn, bà lại nhớ khi chúng tôi còn nhỏ, Thẩm Lãng ngoan ngoãn nên cho gì ăn nấy, không bao giờ đòi hỏi kêu ca; còn tôi thì đáng ghét hơn, chẳng chịu ăn gì cả, đồ ăn gì cũng phải chọn đi chọn lại, không ăn đồ thừa, không ăn những thứ người khác đã nếm, nhìn không thích ăn là không ăn, ngửi không thích cũng không ăn… Nghe mẹ nói xong, tôi chỉ muốn kiếm ngay cái lỗ để chui xuống. Không ngờ tôi lại phiền phức đến thế.