Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

i”, lòng từ mẫu lại được dịp lên tiếng, đúng như A Mông nói, bây giờ tôi đã xem Cố Đại Hải giống như con mình mất rồi.
4
“A Mông thế nào rồi?”. Tôi hỏi Lâm Sở. Mấy ngày gần đây, tôi chỉ lo gặm nhấm nỗi buồn vì không có Cố Đại Hải ở bên mà chẳng quan tâm đến ai cả.
Lâm Sở tỏ ra hơi bất thường, đưa tay lên nghịch tóc, tôi đoán vụ đại chiến ly hôn của A Mông và Lý Triển Bằng lại đang đến hồi gay cấn.
“Bọn họ ấy hả? Cũng không có gì, chỉ là A Mông thỉnh thoảng lại hay nói linh tinh, dạo này còn không cho Lý Triển Bằng đến thăm con nữa.”. Do dự một lát, Lâm Sở mới chịu nói.
“Mình biết mà, thế nào cậu ấy cũng lôi con ra để gây chuyện”.
Tôi vừa uống rượu vang vừa cười.
“Xem ra cậu đã biết trò mới của hai người đó từ lâu rồi à?”. Lâm Sở đang chăm chú cắt bít tết, gương mặt rất bình thản. Chẳng hiểu miếng bít tết này là thịt bò hay là gì nữa, cứng kinh khủng, Lâm Sở kêu cứng hơn cả đế giày.
“Theo hiểu biết của mình thì đôi oan gia đó, chỉ cần nghe tin mình bình thường lại, thế nào cậu ấy chẳng gọi cho mình”. Tôi vừa nói xong, điện thoại đã rung ầm lên, Lâm Sở liền thò tay vào túi lấy giúp.
“Này, Thẩm bà bà, sau này cậu đi làm thầy bói được đấy!”. Màn hình di động của tôi hiện lên tên A Mông, kèm theo cả đoạn nhạc chuông đầy ai oán nữa.
“A lô”. Tôi bấm nút nhận cuộc gọi rồi nháy mắt với Lâm Sở.
“Cậu chết rồi đấy à? Làm gì mà mãi mới nghe máy hả?”. A Mông hét lên trong điện thoại.
“Bọn mình đang ăn cơm!”. Lâm Sở giật lấy máy.
“Sao không gọi mình hả? Đang ở đâu thế?”. Giọng A Mông đã dịu hẳn.
“Quán Mạc Tư Khoa!”. Tôi cướp lại điện thoại .
Nửa tiếng sau, A Mông tới, trang điểm lòe loẹt như đi diễn tuồng, mặc áo bó sát và quần bò, phía sau áo chỉ được cố định bởi một cái khóa kéo nhỏ, lỡ chẳng may nó đứt, chắc cô ấy chỉ còn nước bò xuống đất mới che được cái thứ đã gìn giữ mấy chục năm nay, trông y như gái đứng đường vậy.
“Này, mình bảo không quen cậu ấy có được không?”. Lâm Sở khổ sở nhìn tôi. Nếu biết A Mông sẽ ăn mặc như thế này thì tôi thà không nghe điện thoại còn hơn, cứ để cô ấy nghĩ tôi vẫn đang rúc ở nhà cũng được. Tốt nhất là đừng để cô ấy đến đây.
“Mặt mũi các cậu như thế là ý gì hả?”. Cái nhìn của chúng tôi chắc đã chọc giận A Mông, mặt cô ấy đỏ bừng lên. Thôi thế cũng được, ít nhất là cô ấy cũng biết được mình ăn mặc quái dị thế nào.
“Các cậu đang đố kỵ với cuộc sống bình yên của mình đúng không?”. A Mông nhìn chúng tôi đầy thách thức, nhưng trong cái nhìn ấy vẫn mang vẻ đáng thương.
“Mình chỉ sợ cậu sẽ ngạt thở mà chết thôi.”. Tôi tiếp tục uống cà phê , mắt không nhìn cô ấy. Lâm Sở vẫn tỏ ra khổ sở.
“Mình thấy chuyện này có gì to tát đâu.Trẻ con ấy mà, cậu làm sao biết được nó nghe thấy câu ấy từ chỗ nào chứ? Trẻ con bây giờ học nhanh lắm”. Lâm Sở nhún vai. Mỗi khi gặp chuyện khó giải thích, cô ấy lại làm thế, như thể chuyện đó dễ hiểu lắm, nhưng thật ra lần nào cần nêu chi tiết ý kiến, tôi cũng phải ra mặt giúp.
“Mình đồng ý”. Tôi giơ tay lên tán thành.
“Hừ!”. A Mông nhìn tôi và Lâm Sở bằng ánh mắt “không thèm chấp”, lại còn cố ý thở dài nữa, sau đó ném một cái danh thiếp ra trước mặt chúng tôi, trên đó ghi “Văn phòng luật sư”.
5
“Em chào chị dâu!”. Cố Tiểu Khê tươi cười chào tôi. Xem ra con bé rất được chào đón ở nhà này, mẹ tôi yêu quý nó cứ như tôi không phải con gái ruột ấy.
“Em ở đây ổn chứ?”. Tôi vừa cởi giầy vừa nhìn vào bên trong, hôm nay nhà cửa có vẻ yên tĩnh đến lạ.
“Vâng ạ, hai bác rất tốt với em”. Tiểu Khê đỡ đồ giúp tôi.
“Anh Thẩm Lãng đâu rồi em?”.
“Anh ấy ra ngoài xem phim với chị An Nguyệt rồi chị ạ”.
“Sao dạo này lắm chuyện lạ lùng thế nhỉ?”. Tôi thắc mắc. Gần đây Thẩm Lãng và An Nguyệt đột nhiên đối xử tốt với nhau, xem ra cái kế giả khùng đó của chị ta cũng không tồi, chuyện gì cũng có thể giải quyết được. Sau này, nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra với hai vợ chồng tôi, chắc tôi cũng phải lôi ra dùng thử xem.
Tôi định ở nhà, ăn trưa xong mới đi nhưng A Mông sống chết gọi điện cho tôi bảo tới gặp cô ây ngay.
“Cậu điên rồi hả?”. Tôi bực mình đứng ở cạnh xe A Mông.
“Đây là việc gấp. Đợi làm xong việc, mình mời cậu đi ăn!”. Cô ấy kéo tôi lên xe.
“Đi đâu?’.
“Ngân hàng!”. A Mông vẫn vội vàng giống như trước đây.
“Không phải đi cướp chứ? Muốn cướp thì phải gọi Lâm Sở, mình không định nửa đời còn lại ở trong tù với cậu đâu!”. Tôi thắt dây an toàn lại.
“Cướp cái đầu cậu ấy! Mình đi khóa tài khoản”. A Mông đẩy tôi một cái, khiến tôi suýt lao ra ngoài.
Tôi và A Mông vội vã đến ngân hàng, cô ấy có thẻ vàng nên được vào phòng VIP, không phải xếp hàng. Mỗi lần đi đến ngân hàng thế này, tôi lại rất thoải mái, ngay cả ánh mắt của gã bảo vệ cũng thay đổi, cung kính đưa chúng tôi vào phòng ngồi, bên trong còn có người pha trà rót nước nữa.
“Cậu khóa thẻ làm gì thế? Mất thẻ thì gọi điện báo là được mà!”. Tôi nhìn A Mông đang hí hửng điền vào mấy tờ giấy.
“Cậu thì hiểu cái gì, mất thì có thể làm lại được, giải quyết chuyện khóa tài khoản mới phức tạp”. A Mông nói cẩn thận từng từ một.
“Th


Teya Salat