XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

ôi, đáng quan tâm nhất bây giờ là chuyện này.
“Em gọi điện thoại hỏi thử xem!”. Cố Đại Hải nhíu mày.
“A lô, anh vẫn an toàn đấy chứ?”. Tôi bấm số gọi Lý Triển Bằng.
“An toàn cái gì? Cô là đứa nào hả?’. Không ngờ người nghe điện thoại lại là A Mông.
“Ờ, mình đây, Tiểu Ngư đây.”
“Có chuyện gì sao?”. Giọng A Mông đã nhẹ nhàng đi một chút. Chắc vừa nãy, cô ấy tưởng em bồ nhí nào của Lý Triển Bằng gọi điện tới.
“Không có gì, nghe nói tối qua Lý Triển Bằng say bí tỉ nên mình hỏi xem anh ấy có ổn không ấy mà”. Tôi ôm đầu ngồi xuống ghế sô pha, cứ uống nhiều là tôi lại bị đau đầu.
“Chẳng lẽ cậu tưởng mình giết chết hắn thật à?”. A Mông thản nhiên nói. Hình như là giữa bọn họ chưa có chuyện gì xảy ra cả.
“Ờ, anh ấy không sao thật chứ?”.
“Sao, sao cái gì? Mình đang bận, mình cúp máy đây!”. Cô ấy nói một tràng rồi cúp ngay điện thoại.
7
“Không được mua cái đấy! To quá, nhìn quê lắm!”. Tôi bảo. Hôm trước tôi làm hỏng điện thoại của Cố Đại Hải, cho nên, hai chúng tôi phải đi mua cho anh ấy cái khác. Chẳng hiểu do vẫn còn tư tưởng nông dân hay vì cái gì mà anh ấy toàn chọn mấy cái điện thoại to như cục gạch.
“Cái này tốt mà…”. Cố Đại Hải không muốn buông cái điện thoại to uỵch đó xuống.
“Bảo bồ anh đi mà mua cho! Em trả tiền nên phải mua cái em thích!”.Tôi cầm chiếc điện thoại khác lên. “Chị ơi, cái này bao nhiêu tiền vậy?”
“Ồ, cái đó có camera chụp nét lắm, lại còn có đèn flash nữa…” Cô bán hàng thuyết minh đến gần hai phút về chức năng của điện thoại cho tôi nghe.
“Em nói cho anh biết, không cào được cái gì là chúng ta ly hôn luôn!”. Ăn xong, tôi lấy đầu kia của chiếc đũa cào phiếu bốc thăm trúng thưởng tặng kèm theo hóa đơn.
“Hic, sao em lại phó mặc hạnh phúc nửa đời còn lại của anh vào tờ giấy bé tí thế này chứ?”. Cố Đại Hải than vãn. Ngay từ đầu, anh ấy đã một mực phản đối, còn bảo chắc chắn tôi sẽ chẳng trúng cái gì đâu. Đã thế, tôi mà không cào được thì anh ấy chết với tôi!
“Thấy chưa? Năm mươi tệ đấy!”. Không ngờ tôi lại cào trúng thưởng năm mươi tệ, sướng quá!
“Ôi, cảm ơn trời đất! Về nhà, anh phải thắp hương lạy tạ tổ tiên mới được.” Cố Đại Hải cố ý thở phào một cái.
Ăn cơm xong, tôi vẫn chưa hết hứng, lôi Cố Đại Hải đi lượn một vòng siêu thị.
“Ơ?”
“Sao thế?”. Tôi thấy Cố Đại Hải đang chăm chú nhìn về phía sau lưng tôi, lại còn nheo mắt nữa, kiểu như chăm chú nhìn ai đó.
“Cái gì? Ai thế?”. Tôi hỏi. Vừa quay người, tôi đã thấy ngay Trần Lộ, cô ấy đang tay trong tay với một người đàn ông khác, bọn họ còn cười rất thân mật nữa.






8
“Mẹ à, mẹ lấy thêm cho con ít bít tết, con mang về nhà ăn!”. Tôi dựa người vào cửa phòng bếp, bảo mẹ.
“Ừ, để mẹ gói cho”. Mẹ tôi vửa rửa bát vừa đưa mắt ra hiệu bảo tôi đến cạnh mình.
“Gì thế ạ?”. Tôi thì thầm hỏi.
“Bao giờ thì Cố Tiểu Khê sẽ đi?”. Mẹ vừa hỏi vừa liếc ra ngoài, vẻ mặt thần bí.
“Này, mau xem đi, ở đây có chữ đấy!”. Tôi hét lên như vừa phát hiện ra “châu lục mới”.
“Đây là ước hẹn của hai chúng tôi, mười tám năm sau sẽ gặp lại nhau, khi ấy sẽ cùng đi mua rô bốt biến hình…”. A Mông vừa cố tránh vừa đọc trong khi tôi lo chặn Lâm Sở, cô ấy cứ lao đến, muốn cướp lại cục gạch ấy.
“Hay đấy, thế có đi không?”. A Mông cười sằng sặc nhìn Lâm Sở, mặt sung sướng như vừa nhặt được tiền.
“Cái gì?”. Lâm Sở chống nạnh hỏi lại, mặt đỏ ửng lên.
“Nào chúng ta đi mua rô bốt biến hình đi!”. Tôi nhét ví tiền vào túi Lâm Sở, A Mông cũng lôi ngay chìa khóa xe ra.
10
“Liệu có được không?”. Lâm Sở đứng ngoài cửa hàng Starbuck gọi điện thoại cho chúng tôi, tôi và A Mông đang ngồi ở quầy phía sau.
“Được mà, ở yên đó đi, biết đâu lát nữa có người tới thật đấy!”. A Mông nói vội rồi cúp máy.
Mọi việc thật trùng hợp, thời gian khắc trên cục gạch đó cũng là ngày rô bốt biến hình loại mới vừa được bày bán, có điều chỗ hẹn khi xưa nay đã bị dỡ bỏ và thay bằng dãy cửa hàng Starbuck. Tôi thấy việc này thật lãng mạn, đối phương có phải một anh chàng đẹp trai không nhỉ?
“Này, hay là thôi đi? Mình lạnh lắm rồi!”. Lâm Sở vừa gọi điện thoại vừa đập tay lên cửa, chắc cô ấy bị cóng rồi.
“Bình tĩnh nào, kẻo người ta tưởng cậu là ăn mày đấy!”. Tôi ung dung ngồi bên trong, làm mặt xấu trêu Lâm Sở.
“Này, tới rồi kìa!”. A Mông bỗng quay ra đập vai tôi, chỉ về phía sau lưng Lâm Sở.
“Oa!”. Đúng là có một anh chàng đẹp trai đang đi tới, mắt to tròn, lông mi còn dài hơn lông mi của tôi và A Mông nữa.
“Anh là ai?”. Lâm Sở chẳng giống như đàn bà con gái gì cả, một anh chàng đẹp trai như vậy đứng trước mặt mà vẫn có thể bình tĩnh được.
“He he… Là mình, Hoa Thiên đây!”. Anh ấy cười híp mắt rồi lôi ra một nửa viên gạch.
“Trời ơi! Hoa Thiên! Cậu về rồi hả?”. Lâm Sở sung sướng lao đến.
Hoa Thiên đang ngồi đối diện với tôi, hai hàng lông mi vừa cong vừa dài cứ chớp chớp làm tôi mê mẩn cả người. Ai bảo là ánh mắt không thể giết người chứ? Ánh mắt kia đang mưu sát tôi đấy thôi! A Mông cũng hồn xiêu phách lạc, có vẻ như nước miếng của cô ấy