Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây
Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
hồng cô rời xa cô. Cô từng nghĩ sẽ ôm con rời khỏi cõi đời này, nhưng cuối cùng cô đã không làm vậy, bởi vì đứa bé còn chưa biết cái gì. Cô quay lại Châu Hải, thay đổi phương thức sống, giống như ẩn dật, chỉ cung cấp người tình bí mật cho những người giàu có, quyền quý. Chỉ có làm vậy cô mới có thể kiếm được tiền để chi trả cho các khoản điều trị đắt đỏ cho con trai mình…”
“Về sau, chị dùng số tiền tích lũy ban đầu của mình để đầu tư vào Thủy Dạng chị muốn nói lời cáo biệt với quá khứ, muốn làm ăn chân chính. Chị hỗ trợ quỹ khuyến học, làm nhiều từ thiện, là hi vọng tích đức cho con trai và bản thân!”, Hứa Trác Nghiên cảm thấy như đang nghẹt thở.
“Xin lỗi em, chị thừa nhận trong chuyện Lâm Khởi Phàm, chị đã xử lí không ra làm sao. Nhưng chị không còn cách nào khác, tình hình công ty như thế nào em hiểu rõ mà, nếu mức tiêu thụ ngày một tăng cao, việc nhập hàng và mở cửa hàng đòi hỏi một khoản vốn lưu động lớn, nhưng chị biết sức của mình có hạn, không có sự hỗ trợ của Lâm Khởi Phàm, chị không thể vượt qua được cửa ải này, mà điều quan trọng nhất là, theo như những hiểu biết của chị về anh ta, chị vẫn nói một câu đó thôi: anh ta thực sự thích em, em nên thử cân nhắc đến với anh ta xem sao! Hôm nay chị kể cho em nghe chuyện cũ của chị là bởi vì chị hi vọng em có thể tìm được người yêu thương, đương nhiên điều kiện phải tốt, đây là điều quan trọng nhất, như vậy chúng ta mới không phải chịu khổ! Em nói đi, phụ nữ lăn lộn ngoài xã hội rốt cuộc là tại vì sao? Để thể hiện giá trị bản thân ư? Sai rồi, thực ra chính người đàn ông mà em lấy mới là sự thể hiện rõ ràng nhất!”
Hứa Trác Nghiên hoang mang rời khỏi văn phòng, một mình lang thang trong tiếng huyên náo của thành phố, chỉ có cảm giác cô đơn đến khó nói thành lời. Bên đường có một trung tâm bán vé máy bay, cô chẳng buồn nghĩ mà đi thẳng vào bên trong. Đúng vậy cô phải đi, rời khỏi nơi này, hoặc tạm thời rời khỏi đây.
Sáng hôm sau, cô thu dọn hành lí, để lại mẩu giấy nhắn cho Trần Hiểu Dĩnh, mang theo hành lí đơn giản, đi thẳng ra sân bay. Ở phòng chờ của sân bay, cô nhắn cho Liêu Vĩnh Hồng một cái tin: “Tôi có thể hiểu cho chị, nhưng tôi không thể đối diện với bản thân. Tôi tạm thời phải rời khỏi đây một thời gian, cảm ơn sự ủng hộ của chị trong nửa năm vừa qua!”
Qua cửa kính phòng chờ, cô có thể nhìn thấy bầu trời trong xanh, cao vời vợi bên ngoài, ánh mặt trời chói gắt nhưng không hiểu sao tâm trạng của cô vẫn tăm tối như thế. Điện thoại báo có tin nhắn, là của Liêu Vĩnh Hồng: “Chị không nghĩ em sẽ rời khỏi đây như thế này, chị coi như em đang tạm thời nghỉ phép. Hai tuần sau, chị hi vọng sẽ gặp lại em ở lễ khánh thành khu thương mại Châu Hải. Từ Bắc Kinh trốn đến Thâm Quyến, lại từ Thâm Quyến trốn về Bắc Kinh, mỗi khi gặp khó khăn không thể giải quyết, em đều lựa chọn cách chạy trốn sao?”
Nhắm mắt kết hôn
Hứa Trác Nghiên soạn một tin nhắn: “Nói cho tôi biết giờ tôi phải làm gì?”, nhưng rồi cô lại xóa đi luôn, bởi vì cô hoàn toàn không biết nên gửi cho ai. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nhập số điện thoại mà cô nhớ nằm lòng.
Điện thoại đã kết nối thành công, là anh ấy, Phan Hạo Nho nghe: “A lô!”
Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí nói: “Là em đây!”
“Nghiên à? Mọi việc ở Thâm Quyến ổn rồi chứ?”. Anh lập tức nhận ra giọng Hứa Trác Nghiên, không chút bất ngờ. Giọng nói của anh vẫn vậy, vẫn trầm ấm và đầy sức hút.
Phan Hạo Nho tắt điện thoại xong liền đi vào trong, thấy bà xã từ trên lầu đi xuống. Cô mặc một chiếc áo sơ mi của anh. Chiếc áo to và rộng, vì vậy trông cô như một chú mèo con cuộn mình trong chiếc áo. Cô đi qua đi lại trong phòng, cơ thể thon thả nổi bật trong chiếc áo sơ mi nam tính.
Đáng yêu, đây chính là Hứa Trác Nhiên của anh, mãi mãi vẫn sáng lóa trước mặt anh, khiến cho anh không thể rời mắt. Còn cô lúc này đang trợn tròn mắt nhìn anh, khuôn mặt nhỏ đầy căng thẳng, có vẻ không được vui. Anh đến bên cạnh cô, dang tay định ôm cô vào lòng, nhưng đang đến gần thì đột nhiên cô lao bổ vào, nhảy lên người anh, giống hệt như một chú khỉ nhỏ đang đu bám, hai tay quàng lấy cổ anh, đôi chân nuột nà quấn quanh eo anh. Phan Hạo Nho chợt nhíu mày, cúi đầu hỏi: “Sao thế? Lại có chuyện gì không vui à?”
Hứa Trác Nhiên vẫn bám chặt lấy anh, giọng lí nhí nghe không mấy rõ ràng: “Tại sao anh phải trốn vào đó nghe điện thoại?”
“Ha…”. Phan Hạo Nho bật cười, khẽ cọ cằm mình vào đầu cô: “Sao thế? Lo cho anh à? Lo anh bị con gái đeo bám à?”
Hứa Trác Nhiên bặm môi đập đầu vào đầu anh, trợn mắt nói: “Anh dám? Nếu để em phát hiện anh có bồ nhí ở ngoài, em sẽ…”, cô đắc chí cười, nụ cười đầy tinh quái.
Phan Hạo Nho phối hợp rất ăn ý, tỏ vẻ sợ sệt lắm: “Em sẽ thế nào? Bắt anh quỳ trên đống thủy tinh à?”
“Em sẽ dìm chết anh!”. Hứa Trác Nhiên nghiêng đầu, dằn từng tiếng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Phan Hạo Nho bật cười sằng sặc, ôm Hứa Trác Nhiên ngã xuống ghế sô pha: “Được, vậy nhân lúc em còn chưa dìm chết anh, anh phải khởi động một tí cho nóng ngư