XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.

>“Anh ấy nói em là một cô gái tốt. Anh ấy nói hiện giờ anh ấy không thể hứa hẹn bất cứ chuyện gì với em. Anh ấy chỉ hi vọng bọn em là đồng nghiệp, bạn bè thôi!”, Trần Hiểu Dĩnh mặt buồn so, cúi đầu thất vọng.
Hứa Trác Nghiên chẳng biết phải an ủi thế nào, đành vỗ vai Trần Hiểu Dĩnh. Đến cái tuổi này, hầu như ai cũng có tình cảm và đối tượng riêng của mình, nhưng lúc nào cũng là A để ý đến B, còn B lại để ý đến C, thế nên những cặp tình yêu xuất phát từ hai phía càng ít hơn.
“Chị Nghiên, chị nói xem, có phải trong lòng Đỗ Giang đã có ai rồi không?” Trần Hiểu Dĩnh ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập nỗi băn khoăn.
Hứa Trác Nghiên lắc đầu: “Chắc là không đâu, giờ đang bận rộn như vậy, cũng đâu thấy anh ta hẹn hò hoặc gọi điện thoại riêng cho ai, chắc không phải đâu. Có thể anh ta thuộc mẫu người “nóng từ từ”, em đừng nôn nóng, cho anh ta thêm chút thời gian, hai người vẫn còn cơ hội mà!”
“Chị Nghiên, hôm qua lúc ở trên phố, chúng em đã gặp một chuyện mà quan điểm giữa hai người có sự bất đồng, em chợt cảm thấy anh ấy không hoàn mỹ như mình vẫn tưởng!”. Trần Hiểu Dĩnh thuật lại câu chuyện họ gặp ở cổng siêu thị: “Bọn em nhìn thấy một cô bé, trên cổ có đeo một tấm biển, mặt mày lấm lem. Trên biển có viết là, bố em ấy bị bệnh thận, phải thay thận, khó khăn lắm mới tìm được nguồn thận thích hợp, nhưng lại không có tiền, cho nên…”
“Em cho cô bé đó tiền chứ gì?” Hứa Trác Nghiên đột nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu, buột miệng nói: “Trên đời này chị ghét nhất là những kẻ lợi dụng sự lương thiện của người khác, những kẻ lừa đảo đáng ghét là bởi vì không dám đường đường chính chính đi cướp, mà lại sử dụng thử đoạn lừa đảo!”
“Chị Nghiên, anh ấy cũng nói rất có thể cô bé ấy là một kẻ lừa đảo, nhưng mà em không tin. Em nhìn thấy đôi mắt của cô bé ấy trong veo, cách nói chuyện thì không giống như một kẻ lừa đảo, vì vậy em đã cho cô bé ấy tiền!”, Trần Hiểu Dĩnh vừa nói vừa thấp thỏm nhìn Hứa Trác Nghiên.
“Em cho rồi á! Em cho bao nhiêu?”, Hứa Trác Nghiên sốt ruột hỏi.
“Tám nghìn”.
“Cái gì? Tám nghìn á?”. Hứa Trác Nghiên nổi khùng thật sự: “Em dở à! Đấy chẳng phải là số tiền thưởng và tích lũy của em suốt nửa năm nay sao? Không phải là tiền em để dành đi niềng răng của em hay sao? Em cho nó rồi á? Thà em quyên góp cho quỹ nhi đồng thất học Thanh Hải còn hơn. Em đúng thật là! Đi ban phát lương thiện cho những kẻ lừa đảo, đúng là nối giáo cho giặc!”
Trần Hiểu Dĩnh trầm mặc
Hứa Trác Nghiên lúc này mới ý thức được rằng mình đã mất kiểm soát, cô vội kéo tay Trần Hiểu Dĩnh: “Hiểu Dĩnh, chị xin lỗi, chị biết em rất nhân hậu, mọi hành động của em đều xuất phát từ lòng tốt. Chỉ là chị sợ em bị lừa, những gì chị nói em đừng để bụng nhé!”
Trần Hiểu Dĩnh lắc đầu nói: “Em cũng không biết tại sao, thực ra lúc ấy em chưa cho con bé liền. Bởi vì chuyện này mà em xảy ra tranh cãi với anh ấy, về sau em một mình về nhà, nghĩ ngợi rất lâu rồi quyết định đi rút tiền trong thẻ ra. Em nghĩ nếu như con bé vẫn còn ở đó, thì em sẽ cho nó tiền. Con bé ấy thật sự không giống như kẻ lừa đảo, nó còn hỏi xin số điện thoại em, hỏi tên em, nó nói khi nào nó lớn, có thể kiếm tiền, nó sẽ trả lại cho em!”
“Có thể nó là kẻ lừa đảo, nó lừa em, nhưng khi em giao tiền vào tay con bé, nhìn nó cẩn thận bọc tiền lại vào cái áo cũ nát, rồi lại cẩn thận ghi chép số điện thoại và tên em vào sổ, em cảm thấy bản thân mình rất vui. Bởi vì từ trước đến nay, em cảm thấy bản thân mình là tầng lớp thấp kém nhất trong cái thành phố này, một người rất đáng thương, thật không ngờ cũng có ngày có thể giúp đỡ cho người khác, em cảm thấy rất hạnh phúc!”, Trần Hiểu Dĩnh dường như đang tự nói với chính mình.
Cô không biết, chính những lời nói này của cô khiến cho Hứa Trác Nghiên thoát ra khỏi đám bùn lầy, phấn chấn trở lại.
Ăn tối xong, ai về phòng người ấy, Hứa Trác Nghiên lấy điện thoại ra, gọi cho Liêu Vĩnh Hồng.
“Nghiên à! Em đang ở đâu đây? Làm chị tìm suốt cả ngày, lúc chị về đến phát hiện em đã đi mất rồi” Liêu Vĩnh Hồng rất thản nhiên nói, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cũng chẳng liên quan gì đến cô ta vậy.
“Chị Liêu, em muốn nói chuyện với chi!” Giọng nói của Hứa Trác Nghiên rất bình thản, không quá thân mật mà cũng chẳng quá lạnh lùng.
“Ok, gặp nhau ở quán trà dưới chung cư của em nhé!” Liêu Vĩnh Hồng rõ ràng rất tự nhiên, chẳng có chút bất ngờ nào cả.
“Không, đến công ty đi, chúng ta gặp nhau ở công ty!”. Đây là lần đầu tiên Hứa Trác Nghiên làm trái ý của Liêu Vĩnh Hồng.
Liêu Vĩnh Hồng hơi khựng lại, hình như có vẻ kinh ngạc, nhưng cũng rất nhanh đáp: “Ok!”
Nửa tiếng sau, tại văn phòng của Liêu Vĩnh Hồng.
Liêu Vĩnh Hồng và Hứa Trác Nghiên ngồi đối mặt với nhau, vẻ mặt hết sức nghiêm nghị, dường như đang chơi đánh cờ, nhưng dường như lại có vẻ đang quyết đấu.
Hứa Trác Nghiên lên tiếng trước: “Chuyện tối qua tôi rất muốn coi đó là một sự cố ngoài ý muốn, là một sự trùng hợp. Nhưng thực sự rất nghi ngờ, nếu như không làm rõ, tôi sẽ không thể tiếp tục làm ở đây được”.
Liêu Vĩnh Hồng lấy một chai nước