Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341382
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1382 lượt.
óc, chỉ đờ đẫn mặc quần áo, nhặt túi xách trên nền đất rồi đi ra ngoài cửa.
“Đợi đã!”, anh đi về phía cô, kéo tay cô lại.
Tay vung lên, một bạt tai nặng nề giáng thẳng vào mặt anh. Anh chẳng buồn chớp mắt: “Nếu như em thích có thể đánh thêm vài cái nữa!”, cô không nói gì, chỉ đứng ngây ra đó.
“Anh rất muốn biết tiếp theo em sẽ làm gì?”. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, cô không phản kháng, mặc cho anh vuốt ve, chỉ có ánh mắt lạnh lùng nhìn anh.
“Sẽ đi tố cáo anh ư? Hình như em quên mang theo chứng cứ rồi?”. Anh nhoẻn miệng cười, cuộn cái ga trải giường đưa lên, đưa cho cô.
Cô không đón lấy, cái ga giường rơi xuống đất: “Không đâu!”
“Ha ha…”. Anh bật cười, ngồi xuống giường và kéo cô lại, nằm đè lên người cô: “Anh biết, một cô gái như em, có được thân thể em, tự nhiên sẽ có được trái tim em!”
Cô khẽ chống cự, nhướn mày nói: “Anh sai rồi, bởi vì anh không phải là người đầu tiên, nên tôi chẳng để tâm. Đối với anh, tôi chỉ cảm thấy như một trò chơi, hoặc cũng có thể nói tôi dùng anh để mua vui. À phải rồi, tôi có cần trả anh chút tiền không? Cho anh bao nhiêu thì đủ nhỉ? Hai trăm? Năm trăm? Hình như anh cũng chẳng ra làm sao, cũng chỉ đáng hai trăm thôi!”, Hứa Trác Nghiên biết rõ, với những gã đàn ông thế này nên sỉ nhục anh ta như thế nào. Quả nhiên những lời lẽ của cô đã phát huy tác dụng.
Nụ cười trên mặt anh lập tức biến mất, bộ mặt và cơ thể như cứng đờ. Cô vội chớp lấy cơ hội đẩy anh ra, đứng dậy đi ra khỏi phòng, kiêu ngạo tựa như một nữ thần, còn anh chẳng qua chỉ là một gã trai bao được cô dùng để mua vui mà thôi.
Lâm Khởi Phàm vô cùng phẫn nộ, chộp lấy cái gạt tàn trên đầu giường, ném mạnh ra cửa. Một tiếng “Choang” đinh tai vang lên, cái gạt tàn rơi xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh.
“Con ranh chết tiệt!”, Lâm Khởi Phàm gào lên với cánh cửa.
Nhìn đống hoang tàn trong phòng ngủ, nhớ lại những cảnh tượng đêm qua, sự mềm mại, yếu ớt, xấu hổ và non nớt của cô, cơn giận trong lòng anh như nguội dần. Đúng thế, một cô gái kiêu ngạo như thế sao can tâm để mình rơi vào cạm bẫy của kẻ khác, chắc chắn là vậy. Không ít người phụ nữ qua tay anh, ai là gái nhà lành giữ mình như ngọc, ai là kẻ lẳng lơ giả bộ thuần khiết anh đương nhiên có thể phân biệt rất rõ. Anh cười, rất thú vị! Cứng đầu, anh rất thích! Những cô gái cứng đầu và cố chấp rất có cá tính.
Có thể anh thật sự nên yêu thương cô, nên bắt đầu hành động theo đuổi cô, cùng nắm tay cô đi trên con đường Tình Nhân ở Châu Hải này. Anh tin rằng rồi cuối cùng cô cũng sẽ chịu khuất phục, sẽ yêu mình. Nhưng cái cảm giác ấy, cái quá trình ấy… anh thực sự không thích. Sau khi cân nhắc, anh càng thích cái cảm giác đi săn này, cái khoái cảm chinh phục cô. Đúng, chính là chinh phục.
Không thể quay đầu
Về lại phòng mình, Hứa Trác Nghiên đi thẳng vào trong phòng tắm, xả nước lạnh từ trên đầu xuống, làn da lập tức nổi gai ốc, dường như có thể nhìn rõ từng cái lỗ chân lông trên da của mình. Đây là lần đâu tiên cô dùng nước lạnh để xối vào người, từ đầu đến chân chỉ hi vọng mình có thể trấn tĩnh lại, nhưng cái lạnh từ trong ra ngoài khiến cô rùng mình, không ngừng run lên cầm cập. Cô khóc, nước mắt hòa vào làn nước, khó mà phân biệt được. Nhưng nước mắt ấm nóng, chảy trên mặt nhỏ xuống ngực, chảy tí tách, mang theo cả hơi ấm của cô.
“Phan Hạo Nho!” Trong khoảnh khắc này, cô chỉ nhớ đến anh, cô gần như cảm thấy mình có lỗi với anh.
Cô từng nghĩ rằng, mình sẽ giữ gìn anh, cho dù anh có không cần, cho dù anh có không đếm xỉa gì đến cô, nhưng cô vẫn nguyên sẽ giữ gìn trái tim và thân thể trong trắng của mình vì anh. Tuy nhiên, tất cả đều dã kết thúc vào tối hôm qua, cô phát hiện ra mình thật sự rời xa anh rồi. Tiếng khóc thầm thì bật ra trong tiếng khóc đau đớn, cô cố nén nỗi đau trong tim, nỗi nhớ nhung sâu sắc và sự tự trách mình, biến chúng thành nước mắt. Cô không thể kiềm chế được nữa, cũng chẳng cần phải cố tỏ ra kiên cường nữa.
Điện thoại ở đầu giường cứ đổ chuông liên hồi, cô với tay lấy ống nghe, ấn vào phím tắt rồi ném cái ống nghe sang một bên. Đây là cuộc gọi từ đường dây trong khu nghỉ dưỡng. Hứa Trác Nghiên biết rõ, người có thể gọi cuộc gọi này chỉ có hai người, hoặc là Lâm Khởi Phàm hoặc là Liên Vĩnh Hồng. Mà hai người này, cho dù là ai, giờ cô đều không muốn nghe.
“Có việc ư?”, Hứa Trác Nghiên cười một tiếng, rồi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Trần Hiểu Dĩnh thần sắc cô hơi dịu xuống: “Không sao đâu, em làm việc của em đi, tâm trạng chị không được tốt lắm!”
“Chị Nghiên, hôm qua Đỗ Quang đến, mang theo một thùng quả tì bà gửi từ quê anh ấy lên, chị muốn ăn không?”. Trần Hiểu Dĩnh hình như rất có nhiều chuyện muốn nói với Hứa Trác Nghiên.
“Chị không ăn đâu, em ăn đi!”. Hứa Trác Nghiên vẫy tay: “Có chuyện muốn nói với chị à?”
Trần Hiểu Dĩnh lại gần, ngồi xuống bên đầu giường: “Dạ, hôm qua lúc gặp mặt, em đã tỏ tình với anh ấy rồi!”
“Hôm qua á? Tỏ tình ư?”. Hứa Trác Nghiên thất thần rồi từ từ hiểu ra: “Sao, anh ta nói gì?”