Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
ông “Trên mặt trăng” vang lên. Đỗ Giang vội vàng lấy điện thoại ra, ấn nút nghe: “A lô, a lô?”. Thói quen của những người làm nghề marketing là cứ có điện thoại, bất kể là ai, phản ứng đầu tiên là nhấc máy đã. Nhưng a lô cả buổi mà không thấy trả lời, chỉ thấy cô gái trước mặt đang nhìn mình cười như mếu, Đỗ Giang liền thấy xấu hổ vô cùng, tần ngần cầm điện thoại chẳng biết phải làm thế nào, định nhét vào túi nhưng thấy cũng không ổn, lớ nga lớ ngớ buông tay xuống, điệu bộ như thể một đứa trẻ vì không làm bài tập nộp cho thầy giáo nên đang bị thầy phạt đứng vậy.
Cô gái xinh đẹp và thời trang nọ đã hết giận: “Thôi được rồi, tốt nhất anh nên đảm bảo đến lúc ấy tôi sẽ nhận được tiền, nếu không…”, cô gái bỏ lửng câu nói, tuy nhiên ánh mắt đã đủ nói rõ tất cả. Cô ta lên xe, lái xe phóng vọt đi.
Nhân vật chính đi rồi, đám người xung quanh cũng bắt đầu tản đi.
Đỗ Giang ngồi bệt xuống đường, nhìn những người bộ hành đi qua đi lại, trong lòng chợt nghĩ, tại sao mình lại đá viên sỏi đó nhỉ?
Bởi vì hoang mang.
Đá một viên sỏi, lực ở chân quyết định sức bay xa của viên sỏi, nhưng ai có thể nói cho mình biết đời người có thể phiêu bạt được bao lâu? Viên sỏi dưới chân luôn rất an phận, rất ngoan ngoãn sống cuộc sống của mình, nhưng nó chẳng biết rốt cuộc mình sẽ gặp phải người nào, sẽ bị đá bay đi đâu.
Nếu tưởng tượng đời người là một viên sỏi, vậy thì mỗi người sẽ có nơi chốn riêng. Một người lăn lộn ở thành phố phồn hoa này, có lẽ thực sự cần phải thường xuyên dừng lại, yên tĩnh suy nghĩ, nhìn lại cuộc sống của bản thân.
Lúc màn đêm buông xuống, thàng phố này lại chìm vào sự yên tĩnh. Đỗ Giang cứ đi bộ dọc từ đường Thâm Nam đến đường Phúc Điền. Lúc này anh đặc biệt muốn đến phố ẩm thực bên dưới công ty, vào ăn một suất cơm thập cẩm của cửa hàng Yoshinoya.
Bước vào tiệm đồ ăn nhanh, gọi một suất cơm thập cẩm, một cốc trà chanh, còn lấy thêm hai gói gừng sợi, kiếm một chỗ ngồi và ăn nhồm nhoàm. Đỗ Giang nghĩ: “Đây là bữa tối thịnh soạn nhất của mình trong vòng hai tháng tới, sau này ngày nào cũng phải cực kỳ tiết kiệm, bởi vì một hòn sỏi, một tấm kính chắn gió đó!”
“Chàng trai!”. Một cô trông béo béo tay bê một suất cơm gà đứng bên bàn, hỏi: “Cháu đi một mình à? Cô ngồi đây được không?”
Đỗ Giang gật đầu.
Cô béo ngồi xuống ghế đối diện Đỗ Giang, gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm, ăn trông rất ngon lành. Cô béo ấy đang ăn nhồm nhoàm thì chợt ngây ra nhìn suất ăn của Đỗ Giang. Đỗ Giang còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy cô ta tức giận, tức tối bê suất cơm của mình ra quầy phục vụ, đặt lên bàn: “Các người làm ăn kiểu gì thế hả? Làm ăn sao mà đen tối thế?”
Nhân viên phục vụ ngây ra, một cô bán hàng rụt rè hỏi: “Thưa cô, cô sao thế? Cô không hài lòng với mùi vị món ăn ư?”
“Không hài lòng, quá là không hài lòng!”. Cô béo gắt lên, chỉ vào suất của mình, rồi lại chỉ vào suất của Đỗ Giang: “Cô nhìn đi, suất của cậu ta có đến sáu miếng thịt gà, sao suất của tôi chỉ có năm? Các người nói đi, chuyện này là thế nào? Các người là cửa hàng của Nhật hay là liên doanh với Nhật hả? Cho dù là liên doanh hay gì đi chăng nữa, làm ăn trên đất Trung Quốc này, muốn kiếm tiền của người Trung Quốc mà lòng dạ đen tối thế. Bản thân các người cũng là người Trung Quốc, tại sao lại cõng rắn cắn gà nhà như thế?”
Giọng nói của cô béo vừa to vừa vang, đương nhiên rất gây chú ý đối với các thực khách khác, thế là các thực khách ấy cũng bắt đầu đếm số miếng thịt gà trong suất của mình.
“Thưa cô, anh đó gọi cơm thập cẩm, còn của cô là cơm thịt gà, không giống nhau ạ!”, một chàng trai trực ban đến gần và giải thích.
“Cái gì, đấy là cái lí gì thế hả? Cơm gà mà lại ít thịt gà, vậy các người đừng gọi nó là cơm thịt gà nữa. Hơn nữa các người cũng nên công khai, nói cho mọi người biết trong cơm của các người có mấy miếng thịt gà, những món cơm nào có bao nhiêu miếng thịt gà. Chúng tôi có bị cắt cổ cũng cần phải minh bạch!”, cô béo vẫn chưa chịu buông tha.
Nhân viên trực ban bất lực, đành cầm suất của cô ta đi vào nhà bếp, gắp thêm mấy miếng thịt gà vào bát cô ta: “Thưa cô, cô ăn cơm cho xong đi, ăn xong có ý kiến gì thì nói với bọn cháu!”
Cô béo nọ bĩu môi, bê bát cơm về bàn, liếc mắt nhìn Đỗ Giang chẳng nói năng gì rồi vùi đầu ăn tiếp. Ngồi đối diện với cô ta, Đỗ Giang lại cảm thấy nuốt không trôi. Cô béo chẳng mấy chốc đã ăn hết, lấy khăn lau miệng rồi đứng dậy đi ra trước quầy thanh toán. Đỗ Giang giật mình, tưởng rằng cô ta lại đi gọi một suất cơm gà nữa, nào ngờ cô ta lại hiền hòa, trịnh trọng chỉ bảo đám nhân viên kia, cái gì mà làm người phải trung thực, đừng có lòng tham, cuối cùng còn nói: “Tôi không phải vì muốn ăn thêm mấy miếng thịt gà của các người mà làm vậy, tôi chẳng qua chỉ làm gương cho mọi người học tập thôi!”, nói xong mới vui vẻ đi ra khỏi nhà hàng.
Đỗ Giang nhìn theo, đột nhiên cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn nhiều. Hóa ra phụ nữ đâu chỉ có những cô trí thức thanh lịch và tài năng như Liêu Vĩnh Hồng với Hứa Trác Nghiên, còn có những người tầm thường, tự cho mình là gi