Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341394
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.
ời vậy!”
“Đồ đáng ghét!”. Hứa Trác Nhiên định thoát ra khỏi những móng vuốt của anh nhưng đã bị anh tóm chặt, nhanh chóng đắm mình vào nụ hôn thật dài, thật lâu.
Trước quầy phục vụ ở sân bay, Hứa Trác Nghiên đờ đẫn di chuyển từng bước trong đội ngũ xếp hàng đó, trong lòng cay đắng không nói ra lời. Khi cuối cùng cũng đến lượt mình, cô đưa vé máy bay và chứng minh thư. Tuy nhiên trước ánh mắt kinh ngạc của nhân viên phục vụ, một bàn tay của ai đó từ phía sau cô chìa ra, cầm lấy vé máy bay và chứng minh thư của cô.
Cô ngoảnh đầu nhìn, lại là anh ta.
Anh ta nhét vé máy bay và chứng minh thư của cô vào trong túi áo, lôi cô ra khỏi hàng như một con diều hâu đang quắp một con gà con.
“Lâm Khởi Phàm!”. Cô tức đến run lên: “Tôi sợ anh rồi, giờ tôi ra đi còn không được hay sao?”
Lâm Khởi Phàm không nói nửa lời, kéo cô ra khỏi sân bay, mở cửa xe ra, đẩy cô vào trong rồi lái xe đi. Anh lái xe với tốc độ rất nhanh, vẻ mặt thật khó coi. Hứa Trác Nghiên cũng sợ tái mặt, ngồi im như thóc, bởi vì cứ nhớ lại vụ tai nạn tối hôm ấy là cô lại vô cùng sợ hãi. Vì thế mà cô ngồi im thin thít, không dám kêu la.
Xe dừng lại ở cổng cục Dân Chính khu Phúc Điền.
Anh kéo tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô: “Anh thực sự thích em, em đừng ngang bướng nữa. Lấy anh đi, có được không?”
Hứa Trác Nghiên trân trối nhìn Lâm Khởi Phàm, không biết là căm hận hay oán trách, chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, không muốn dây dưa nhiều. Nhưng cô biết, mình hiện giờ như người rơi xuống đầm lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu. Có lẽ với loại đàn ông như thế này, ngay từ đầu mình nên tránh cho xa mới phải. Giờ đột nhiên cô có cảm giác muốn đùa bỡn với đời. Chẳng phải Phan Hạo Nho đã nói rồi hay sao? Anh ấy không thuộc về cô, còn cô cũng cần phải tìm cho được một “Phan Phan” của riêng mình. Thôi được rồi, vậy thì bắt đầu từ đây đi.
“Ok!”. Cô chỉ nói đúng một từ rồi mở cửa xe, đi vào trong cục Dân Chính.
Lâm Khởi Phàm dường như rất bất ngờ và vui mừng, vội vàng đi theo, nắm lấy tay cô.
Bởi vì hôm nay là ngày mùng ba tháng năm, ngày lẻ nên ở đây chẳng có mấy người, chẳng mấy chốc đã đến lượt họ.
Đón lấy tờ khai từ tay nhân viên hành chính, Lâm Khởi Phàm nhận trách nhiệm điền hết rồi nộp cho người ta. Nhân viên hành chính hỏi: “Ảnh đâu?”
“Không có!”. Hứa Trác Nghiên vừa mới mở miệng, Lâm Khởi Phàm đã lấy hai tấm ảnh từ trong ví ra, đưa cho người ta. Hứa Trác Nghiên cảm thấy rất ngạc nhiên, vội vàng đến gần, nhìn cho kĩ. Nhìn bộ lễ phục màu trắng ấy có lẽ được chụp vào hôm kỉ niệm thành lập công ty Hải Vương, có thể đã được PS [1'> rồi nên trông rất thích hợp để làm ảnh kết hôn.
[1'> Photoshop
“Anh đã có âm mưu từ trước rồi đúng không?”, cô hỏi.
Lâm Khởi Phàm chưa kịp đáp, nhân viên hành chính kia đã cười: “Như thế cô càng đỡ mệt còn gì?”
Lâm Khởi Phàm mỉm cười: “Đúng thế!”
Hứa Trác Nghiên mặt mày vô cảm: “Không phải đâu, là anh ta lôi tôi đến đấy!”
“Ha ha, cô gái này thật biết đùa!”. Nhân viên hành chính nhìn Lâm Khởi Phàm: “Có phải chưa mua nhẫn cưới cho người ta khiến người ta không vui không?”. Mặc dù miệng nói thế nhưng tay chị ta vẫn không quên làm việc, bôi hồ dán lên ảnh, dán lên tấm giấy màu đỏ và cầm con dấu đóng cộp hai phát. Thế là xong.
Nhân viên hành chính đưa cho Lâm Khởi Phàm một cuốn: “Đây là của anh!”, rồi đưa cho Hứa Trác Nghiên một cuốn: “Đây là của cô!”
Hứa Trác Nghiên sợ đến mức ngây ra, lúc này mới sực tỉnh, chẳng lẽ thế này là xong rồi ư? Rõ ràng ban nãy cô còn nói là không tự nguyện cơ mà, sao lại đóng dấu thế này?
Lâm Khởi Phàm đón lấy tờ giấy đăng kí hộ Hứa Trác Nghiên, gập lại rồi nhét vào trong túi.
“Đi thôi cô dâu!”, Lâm Khởi Phàm vỗ vai “Cô dâu” đang đứng ngây ra. Lúc này nhân viên hành chính nọ mới cảm nhận được có điều gì đó bất thường, vội vàng kéo Lâm Khởi Phàm sang một bên, chỉ tay vào Hứa Trác Nghiên, thì thầm: “Có phải cô ấy có hơi thiểu năng không? Hai người đã đi kiểm tra tổng quát tiền hôn nhân chưa?”
Lâm Khởi Phàm bật cười: “Không đâu, cô ấy ngại đấy ạ!”
“Ờ, vậy hai người là tự nguyện chứ hả?”, chị ta có vẻ hơi lo ngại.
“Vâng!”, Lâm Khởi Phàm lớn tiếng nói, rồi kéo Hứa Trác Nghiên đi ra ngoài. Hứa Trác Nghiên có cảm giác mình đang đi trên mây, xung quanh rất mơ hồ, chẳng thể nhìn rõ cái gì.
Ngồi lên xe, Lâm Khởi Phàm vừa lái xe vừa nắm chặt lấy tay Hứa Trác Nghiên: “Sao vậy, hối hận nhanh thế sao?”
Hứa Trác Nghiên nhìn anh, trong lòng vô cùng phức tạp, thật không ngờ mình lại kết hôn như thế này, giống hệt như một trò chơi, còn người đang ngồi bên cạnh mình đây liệu có chung thủy cả đời không? Cô không dám khẳng định, trong lòng nghĩ, có lẽ thế này Phan Hạo Nho sẽ thấy vui hơn, sẽ yên tâm hơn, còn mình cuối cùng cũng có thể thẳng thắn đối mặt với anh ấy, chẳng phải rất tốt hay sao?
“Em muốn một món quà kết hôn như thế nào?”, Lâm Khởi Phàm nghiêng đầu sang hỏi cô.
“Đưa tôi về chung cư Thanh Niên đi!”, Hứa Trác Nghiên dường như vẫn chưa bừng tỉnh khỏi cơn mê.
Xe dừng lại trước lầu. Hứa Trác Nghiên xuống xe, đột nhiên ngoảnh mặt lại, nhìn Lâm Kh