Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Kết Hôn Chớp Nhoáng

Tác giả: Liên Tĩnh Trúc Y

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341402

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.

ỏi như thế này nữa. Người như thế này, nói cô ta là tầm thường cũng được mà ngu dốt cũng được, điều này không quan trọng, quan trọng là cô ta thật thà, cô ta dám đấu tranh cho cái mình muốn, không cần che đậy hay làm bộ làm tịch.
Đỗ Giang lại nghĩ, thực ra đời anh không được vận mệnh sắp đặt để trở thành một ông chủ lớn như tổng giám đốc Lâm của Hải Vương, nhưng có lẽ anh có thể giống như cô béo ban nãy, đấu tranh để giành lấy thứ mà mình muốn trong không gian và môi trường có hạn này để thu hoạch những hạt giống niềm vui thuộc về mình như bao con người bình thường trên đời.






Ở hiền gặp lành
Hứa Trác Nghiên đang ngồi xem tivi trong phòng khách.
Câu chuyện tình yêu của bộ phim này hoàn toàn khác với mô tip lãng mạn của các bộ phim Hàn Quốc khác, xem có vẻ toàn những chuyện lặt vặt hàng ngày nhưng lại là những thước phim về cuộc sống hôn nhân và yêu đương ở đô thị, được bố trí khéo léo, các chi tiết có liên quan mật thiết đến nhau, các nhân vật trong phim đều rất thú vị.
Hứa Trác Nghiên nghĩ, hóa ra ở những nơi khác nhau trên thế giới, phương thức và trạng thái sống của phụ nữ cũng na ná như nhau.
Vợ của con trai lớn sẽ làm con dâu trưởng, gánh vác trách nhiệm dâu trưởng, suốt đời bận rộn và vất vả, không được sống cho chính bản thân mình.
“Chị Nghiên, mất điện rồi, cơm làm xong xuôi rồi, nhưng chúng ta đâu thể ăn trong bóng đêm được?”. Trần Hiểu Dĩnh bám vào tường, lần mò đi ra phòng khách, nói với một cái bóng đen đang ngồi bất động.
Hứa Trác Nghiên lúc này mới biết, hóa ra cô không hề ngồi cô độc trong bóng tối, vẫn còn có Trần Hiểu Dĩnh. Cô ấy đúng là một cô gái hiền lành, Hứa Trác Nghiên nhìn ban công ngoài phòng khách, thấy những ngôi sao lấp lánh ngoài bầu trời, chợt thấy sáng lên đôi chút.
“Chúng ta ra ban công ăn đi, hôm nay trăng sáng, nhân tiện lãng mạn một bữa!”, cô luôn biết tìm niềm vui trong khó khăn.
“Ok!”, Trần Hiểu Dĩnh hào hứng đáp. Cô sợ nhất là Hứa Trác Nghiên cứ tâm trạng tồi tệ là không chịu ăn, như thế thì lãng phí biết mấy. Trong ý thức của cô, lãng phí thức ăn là tội lỗi ghê gớm nhất.
Hai người dọn đồ ăn ra một cái bàn nhỏ ngoài ban công rồi lặng lẽ ngồi ăn.
“Chị Nghiên, chị nếm thử món cà sốt tương này đi, em làm theo cách của chị đấy! Chị xem có chuẩn không! Em cảm thấy hơi thiếu độ lửa!”, Trần Hiểu Dĩnh gắp một đũa, bỏ vào bát Hứa Trác Nghiên.
Hứa Trác Nghiên nếm thử, tấm tắc khen: “Không tồi, ngon hơn chị làm nhiều. Giỏi lắm Hiểu Dĩnh, em đúng là đầu bếp tài năng!”
“Thật chứ ạ?”, Trần Hiểu Dĩnh vui vẻ hỏi.
Ăn cơm xong, hai người ngồi ngoài ban công, ngắm nhìn quang cảnh xung quanh dưới ánh trăng sáng mờ mờ.
Cảm giác hoàn toàn khác khi có đèn sáng. Sự tiện nghi và thoải mái do điện mang lại lúc này đã biến mất. Những ngọn đèn lấp lánh mang lại vẻ phồn hoa cho đường phố giờ đã bị bóng đêm nuốt mất. Chiếc điều hòa phả ra hơi mát đã dừng hoạt động, chiếc tivi đang phát cũng ngừng luôn. Những người ở trong bóng tối, lúc đầu thường cảm thấy hoang mang và hụt hẫng, nhưng chỉ một lúc sau bạn sẽ phát hiện ra rằng, bóng tối cũng có sức hấp dẫn riêng.
Bởi vì tối nên chẳng làm gì được, cũng chẳng muốn làm gì, chỉ ngồi yên một chỗ, mặc cho dòng suy nghĩ như một con ngựa đứt cương lao đi.
“Chị Nghiên, chị không vui à?”. Trong bóng tối, Trần Hiểu Dĩnh không còn dè dặt như bình thường mà nhẹ nhàng hỏi, giống như một người bạn tri kỷ.
“Ừ!”, cô thở dài.
“Thực ra thượng đế rất công bằng, không để cho chị tất cả những gì chị muốn, chị thông minh, tháo vát, xinh đẹp, vì vậy có thể chị sẽ không hài lòng với một phương diện nào đó. Nhưng chị Nghiên à, chị có bao giờ từng nghĩ, có biết bao nhiêu người sống không được như chị, họ ngưỡng mộ chị, ghen tị với những gì chị đang có!”, Trần Hiểu Dĩnh nói như thể oán thán.
“Chị từng nghe câu này chưa: Hạnh phúc chính là sự biết ơn! Hãy trân trọng tất cả những hạnh phúc hiện tại của bạn, ví dụ như: sức khỏe. Khi bạn tưởng rằng có những thứ vô cùng bình thường, thì ở đâu đó, nó lại đáng giá nghìn vàng với một người khác”, Trần Hiểu Dĩnh ở trong bóng tối giống hệt như một linh hồn, hay một nhà triết lí.
Hứa Trác Nghiên chợt giật mình: “Hạnh phúc là sự biết ơn, đây chính là câu khẩu hiệu của chị họ, hạnh phúc là sự biết ơn!”, cô lẩm bẩm lặp đi lặp lại câu này, rồi lại nhớ đến câu hỏi của Lâm Khởi Phàm sáng nay: “Rốt cuộc em muốn cái gì?”
“Còn em thì sao, Hiểu Dĩnh, giờ em có cảm thấy hạnh phúc không?”. Hứa Trác Nghiên hỏi vặn lại: “Nếu như em không có được Đỗ Giang, em sẽ cảm thấy hạnh phúc chứ?”
Trần Hiểu Dĩnh cười: “Nếu như Đỗ Giang không thích em, em với anh ấy ở bên nhau cũng có hạnh phúc không? Chắc chắn là không, vì vậy em mặc kệ, để tùy duyên!”
“Tùy duyên?”
“Đúng thế, giống như hiện giờ, rõ ràng là mất điện, chị cứ một mực gào khóc đòi có điện, nó cũng sẽ không có đâu, ngược lại bản thân chị còn cảm thấy càng buồn hơn. Chi bằng cứ như em, lặng lẽ ngắm mặt trăng, tâm sự một vài chuyện trong yên lặng, như thế c


Pair of Vintage Old School Fru