Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

ng thứ này con để vào tủ lạnh đi! – Mẹ đưa trứng gà với chân giò muối cho Văn Bác cất vào tủ lạnh.
- Bố, mẹ, con làm chút gì cho bố mẹ ăn nhé!
- Con à, để mẹ làm cho!
- Không, mẹ cứ nghỉ ngơi đi, để con làm, con biết làm mà!
- Thế hai mẹ con mình nấu ít mì đi, bố con thích ăn mì lắm!
- Vâng ạ!
Hai mẹ con Văn Bác nấu nướng trong bếp còn bố anh ngồi ngoài phòng khách, cúi đầu hút thuốc. Ông trầm ngâm như đang nghĩ ngợi điều gì. Một lát sau, mì đã nấu xong, trong bát mì còn có thêm mấy quả trứng. Hai mẹ con Văn Bác vừa ăn vừa nói chuyện, vô cùng vui vẻ.
- Mẹ ơi, chị với em gái con vẫn khỏe chứ ạ? Chị con có hay về thăm bố mẹ không ạ? – Văn Bác hỏi.
Văn Bác có một chị gái hơn anh hai tuổi, đã lấy chồng và chuyển đến ở vùng khác với chồng. Dưới anh còn có một cô em gái, năm nay mới 19 tuổi, đang học cấp ba.
- Haiz, chị con kể từ ngày tới Bắc Kinh đã về thăm nhà lần nào đâu. Bố mẹ rất lo cho nó, không biết giờ nó thế nào rồi? – Mẹ anh thở dài nói.
- Em con học hành vẫn ổn chứ mẹ?
- Nó năm nay phải thi đại học rồi, cũng chẳng biết thế nào. Nó ở nội trú trong trường, hai tháng mới về nhà một lần. Bố con bị bệnh mà mẹ có dám nói cho nó biết đâu, sợ làm nó phân tâm!
Hai mẹ con Văn Bác tâm sự đến tận khuya mới đi nghỉ. Hai mẹ con anh có rất nhiều chuyện muốn nói.
Ngày hôm sau, Văn Bác vốn định xin nghỉ để dẫn bố mẹ đi thăm thành phố, nhưng công ty đang nhiều việc, không nghỉ được. Anh đành phải đi làm. Trước khi đi, anh dặn bố mẹ ở nhà nghỉ ngơi một ngày, tối anh sẽ về. Văn Bác đi rồi, bố mẹ anh bắt đầu thu dọn phòng ở.
Chiều đến, Văn Bác đi làm về, thấy cửa khóa, vào nhà chẳng thấy bố mẹ đâu, hỏi người trong khu cũng không ai biết. Anh hoảng hốt, không biết bố mẹ đi đâu? Sốt ruột như kiến trên chảo nóng, đứng ngồi không yên, anh hoảng hốt gọi cho Y Đồng, hỏi cô: “Hôm nay em có về nhà không?”
Y Đồng nói: “Sáng nay em có về lấy mấy bộ quần áo.”
- Thế em có gặp bố mẹ anh không?
- Có gặp.
- Giờ anh đang ở nhà, sao không thấy bố mẹ anh đâu cả? Em có biết bố mẹ đi đâu không?
- Em không biết.
- Lúc em đi bố mẹ còn ở nhà không?
- Lúc em đi, em thấy bố mẹ ở đấy, em bảo họ xuống dưới ghế dài ở dưới khu ngồi một lát, sau đó không gặp họ mà đi luôn.
- Hả, cô… cô…
- Chuyện này không thể trách em được, em sợ họ làm bẩn sàn nhà nên bảo họ xuống dưới ngồi một lát, ai mà biết sau đó họ đi đâu chứ?
- Con tiện nhân này, hóa ra chính cô đã đuổi bố mẹ tôi đi. Tôi về sẽ cho cô một trận!
Văn Bác định gọi điện về nhà, hỏi xem bố mẹ có ở nhà không thì đúng lúc ấy, điện thoại đổ chuông, là bố mẹ anh gọi đến. Anh hoảng hốt hỏi: “Bố mẹ đã về nhà rồi ạ?”
- Ừ, con à, bố mẹ thấy con bận rộn quá nên về luôn. Lúc đi gấp gáp nên không kịp nói với con một tiếng! Mẹ từ tốn nói.
- Mẹ à, có phải Y Đồng đuổi bố mẹ đi không? – Văn Bác tức tối hỏi.
- Không phải đâu, nó rất tốt với bố mẹ.
- Con à, con đừng hiểu nhầm nó, là bố mẹ thấy con bận quá, sợ làm nhỡ việc của con nên mới về.
Văn Bác đang chuẩn bị lên gác thì phát hiện ra thùng rác ở dưới tầng toàn là lạc với khoai lang, không cần hỏi anh cũng biết chắc chắn là Y Đồng đã ném hết những thứ bố mẹ anh mang lên vào thùng rác. Anh quay về phòng kiểm tra, quả nhiên những thứ bố mẹ anh mang lên không còn gì. Văn Bác tức điên lên.
Đúng lúc ấy thì Y Đồng về. Anh lạnh lùng hỏi: “Đồ ăn bố mẹ tôi mang lên, cô vứt hết đi phải không?”
- Đúng thế, bẩn thỉu thế, để trong nhà làm gì?
- Bố mẹ tôi vất vả, từ xa xôi mang đến đây, thế mà cô nỡ lòng vứt đi à?
- Ở siêu thị đầy, cần gì mấy thứ thối nát ấy? Toàn là bùn!
- Được, mấy thứ ấy cô có thể ném đi, nhưng tại sao cô dám đuổi bố mẹ tôi?
- Tôi đâu có đuổi, tôi chỉ bảo họ xuống ghế dưới nhà ngồi một lát…
“Bốp”, một cái bạt tai giáng thẳng vào mặt Y Đồng.
Y Đồng kinh ngạc, tay ôm lấy mặt, bật khóc: “Anh dám đánh tôi à?”
- Tôi không chỉ dám đánh cô mà còn muốn giết chết cô đấy, đồ tiện nhân! Tôi chưa từng thấy ai không có lương tâm như cô! – Văn Bác gầm lên, một cái bạt tai nữa lại đập thẳng vào mặt Y Đồng.
Y Đồng nổi điên, lao về phía Văn Bác đánh đấm túi bụi. Chỉ có điều cô đâu phải là đối thủ của anh, làm sao có thể khỏe như Văn Bác. Văn Bác đánh cho Y Đồng một trận. Đánh xong, anh nói: “Ngày mai chúng ta ly hôn!”
- Được, anh có gan thì đừng hối hận! – Y Đồng gào lên.
- Cái gì? Tôi hối hận á? Lấy cô mới khiến tôi phải hối hận, tôi hối hận lắm rồi đây!
- Anh thật sự muốn ly hôn?
- Phải, lần này tôi đã quyết tâm, sẽ ly hôn. Mẹ kiếp, không ly hôn với cô, tôi sống chẳng bằng chết!
- Được lắm, tôi nói cho anh biết, tôi đã có thai đứa con của anh rồi!
- Cô nói cái gì? Cô có thai?
- Phải, hôm qua tôi phát hiện ra mình có thai rồi!
- Sao cô biết là mình có thai rồi?
- Tôi mua que thử!
- Kỳ lạ, chẳng phải mỗi lần làm chuyện đó, đều dùng biện pháp sao?
- Tôi cũng không biết.
Nghe thấy Y Đồng nói cô có thai, Văn Bác vô cùng kinh ngạc, nhất thời không biết phải làm thế nào. Hiện giờ anh chẳng có gì, chỉ là một thằng đi làm thuê ng