Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.
Nhưng hôm nay, thái độ của ông ta đã thay đổi 180 độ, thật khiến cho người ta khó hiểu.
Mặc kệ ông ta, mặc ông ta muốn nghĩ gì thì nghĩ, cùng lắm thì nước đến đâu đắp bờ đến đó. Ta đây trời không sợ, đất không sợ, kẻ nào xông vào ta quyết liều mạng chống chọi đến cùng.
Văn Bác đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì đột nhiên điện thoại đổ chuông, mẹ Y Đồng gọi đến. Văn Bác trầm ngân không biết có nên nghe hay không. Vừa nhấc máy đã nghe thấy tiếng bà mẹ vợ gào khóc:
- Mau đến đây đi, vợ mày nó …..chảy máu, sảy thai rồi!
- Hả? Sảy thai rồi? Ở đâu? – Văn Bác nghe thấy tiếng gào khóc của mẹ vợ, biết lần này gây họa lớn rồi, hai chân anh như mềm nhũn ra.
- Đang ở vườn hoa Nhai Tâm trên đường Thắng Lợi, mau đến đi!
- Được, tôi đến ngay đây!
Văn Bác lao ra khỏi cửa, chạy như bay đến đường Thắng Lợi. Anh thầm cầu khẩn trong lòng: tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì, nếu như đứa con không còn, bố mẹ anh chắc chết mất, anh biết ăn nói với họ ra sao đây?
Không biết tại sao mà xe cộ qua lại rất ít. Văn Bác chẳng thể nào bắt taxi, đành phải chạy một mạch mấy trăm mét. Đang chạy thì đột nhiên có một chiếc taxi rẽ vào lề đường, khách đang xuống xe.
Văn Bác liền chạy lên trước, vội vàng nói:
- Bác tài, mau, cho tôi đến vườn hoa Nhai Tâm trên đường Thắng Lợi!
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã đến đường Thắng Lợi. Văn Bác thấy Y Đồng sắc mặt trắng bệch, yếu ớt dựa vào lề đường, từ hai chân chảy ra một dòng máu đỏ tươi, mẹ Y Đồng đang xoa ngực cho cô, còn bố Y Đồng chẳng biết đi đường nào rồi.
- Mau, mau đến bệnh viện! – Văn Bác lao xuống xe như một mũi tên, vội vàng bế thốc Y Đồng lên xe.
Anh nói với tài xế:
- Bác tài, phiền anh cho đến bệnh viện gần nhất, vợ tôi bị sảy thai rồi, cảm ơn!
Anh lái xe vừa nhìn thấy, biết nguy hiểm đến tính mạng liền không dám chậm trễ, vội vàng lái xe đến bệnh viện gần nhất. Đến bệnh viện, Văn Bác để lại 100 tệ, chẳng đợi đến khi lái xe trả tiền thừa, vội vàng bế Y Đồng lao vào phòng cấp cứu. Chốc lát sau, y tá đã đẩy cô vào trong tiến hành cấp cứu.
Văn Bác sốt ruột chờ đợi ở bên ngoài. Anh liên tục đi đi lại lại, mẹ vợ đứng bên cạnh luôn miệng chửi bới:
- Con gái tao mà xảy ra chuyện gì tao quyết không tha cho mày! Tao sẽ cho mày biết lễ độ, đồ nhà quê mất nết, đồ vô lương tâm…
- Nhà quê thì đã làm sao? Nông thôn thì đã làm sao? Người nông thôn thì không có tôn nghiêm à? Nông thôn là hèn hạ hết sao? Bà chớ có nói năng linh tinh nữa, bực chết đi được! – Văn Bác nói chẳng chút thiện chí.
- Con gái tao mà có xảy ra chuyện gì, tao quyết liều mạng với mày! – Mẹ Y Đồng vẫn chưa chịu yên.
Văn Bác đầu óc rối bời, chẳng muốn nghe mẹ vợ ca cẩm nữa, liền ra ngoài hành lang hít thở. Không biết Y Đồng ra sao rồi? Trong lòng anh vô cùng lo lắng. Mặc dù Y Đồng đối xử với anh chẳng ra gì, rất độc đoán, ngang ngược, nhưng chuyện này có liên quan đến tính mạng đứa bé trong bụng cô ta. Văn Bác không thể không lo lắng. Là một thằng đàn ông, anh có trách nhiệm và phải gánh trách nhiệm về chuyện này.
- Người nhà của bệnh nhân đâu? – Đột nhiên bác sĩ lên tiếng hỏi.
- Đây ạ, đây ạ!
Văn Bác nghe thấy bác sĩ gọi liền vội vàng chạy vào, sốt ruột hỏi:
- Bác sĩ, thế nào rồi? Có sao không?
- Anh là chồng cô ấy phải không?
- Đúng vây, xin hỏi tình trạng cô ấy thế nào rồi?
- Tình trạng hiện giờ của vợ anh không nghiêm trọng lắm, không phải là sảy thai mà bị viêm lộ tuyến tử cung! – Bác sĩ nói.
- Vậy thì tốt, có nghiêm trọng không ạ? – Văn Bác căng thẳng đến không thể thở nổi. Nghe bác sĩ nói vật, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
- Chúng tôi đã kiểm tra rồi, lộ tuyến to bằng vỏ hạt dưa, là lành tính.
- Bác sĩ, thế phải điều trị thế nào? Có ảnh hưởng đến đứa bé không, Văn Bác lo lắng hỏi.
- Cắt đi là được rồi, không ảnh hưởng gì hết.
- Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ!
- Anh mau ký tên đi!
Văn Bác lập tức ký tên vào bản cam kết phẫu thuật. Phẫu thuật nhanh chóng được tiến hành. Văn Bác đi vào phòng bệnh, nắm tay Y Đồng nói:
- Bà xã, em đỡ hơn chưa? Khổ thân em quá!
Y Đồng ngoảnh đầu đi, chẳng nói chẳng rằng. Văn Bác biết cô vẫn còn đang giận mình, thế là vội vàng xin lỗi cô, hy vọng tâm trạng cô tốt hơn để hồi phục nhanh hơn.
Mẹ Y Đồng tất tả chạy vào, ôm lấy con gái mà khóc:
- Con ơi, con không sao là mẹ yên tâm rồi, làm mẹ sợ đứng tim! Nếu cháu ngoại của mẹ mất rồi thì mẹ cũng chẳng muốn sống nữa!
Đột nhiên mẹ Y Đồng gọi:
- Văn Bác, anh lại đây, tôi có lời muốn nói với anh!
- Chuyện gì? – Văn Bác hỏi
- Đến một tiếng mẹ, anh cũng không buồn gọi nữa à? Dù gì anh cũng phải tôn trọng tôi một chút chứ! – Mẹ Y Đồng tỏ vẻ không vui.
- Con gái bà chưa bao giờ gọi mẹ tôi là mẹ, tôi cũng không dám gọi nữa. Sau này con gái bà đối xứ với bố mẹ tôi thế nào thì tôi đối xử với các người như thế! – Văn Bác thẳng thừng nói.
- Mày..mày..mày, sao mày có thể so sánh với nó được?
- So sánh với cô ta á? Cô ta cũng được ăn học đàng hoàng, chẳng lẽ ngay cả chút phép tắc đơn giản cũng không biết?
- Tao thấy mày điên rồi! – Mẹ Y Đồng chửi.
- B