Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.

nạt con gái tao hả? Mày là đồ chết tiệt, rốt cuộc mày muốn thế nào?
Văn Bác bực bội nói:
- Tôi cảnh cáo bà, đừng có mắng chửi người khác, có gì từ từ nói!
- Ha, mày oai nhỉ? Khốn kiếp, ra vẻ cái gì chứ? Đồ nhà quê!
- Tôi nói lại lần nữa, bà đừng có nói mấy lời bẩn thỉu đó, nếu không tôi sẽ không khách sáo với bà đâu!
- Mày đủ lông đủ cánh rồi chứ gì? Muốn đá Y Đồng nhà tao chứ gì?
- Tôi đã nói rồi, đây không phải là vết son!
- Không phải thì là cái gì?
Văn Bác thực sự phẫn nộ, chẳng còn để ý đến lịch sự với văn hóa nữa, anh cũng chẳng muốn tôn trọng một người mẹ vợ như vậy. Anh chỉ vào mặt bà ta, chửi:
- Mẹ kiếp, bà đừng có ức hiếp người khác thái quá! Bà mở to hai mắt của bà lên mà nhìn cho kĩ đây rốt cuộc có phải là vết son không?
- A thằng này giỏi, mày dám chửi bà à? – Mẹ Y Đồng gào lên.
- Chính bà chửi tôi trước, tôi cũng chỉ đáp trả bà thôi! Làm người phải có đi có lại mà!
- Mày… Mày… tức chết đi được! – Mẹ Y Đồng tức nghẹn họng.
- Anh hãy tôn trọng bố mẹ tôi một chút! – Y Đồng giận dữ nói.
- Cô đã từng tôn trọng bố mẹ tôi chưa? Đối với loại người không có giáo dục như các người, tôi không cần phải tôn trọng gì hết! – Văn Bác chửi lại.
Những điều Văn Bác nói khiến cho Y Đồng tức đỏ mặt, nói không nên lời. Văn Bác cảm thấy vô cùng hả hê.
Mẹ Y Đồng kiểm tra vết đỏ trên cổ Văn Bác. Tỉ mỉ quan sát suốt cả buổi, bà ta nói với Y Đồng:
- Đây chỉ là một vết mẩn đỏ, không phải là son.
- Mẹ à, mẹ nhìn cho kĩ đi!
- Không cần xem nữa, mẹ xem kĩ lắm rồi!
- Hả? Không phải thật á? – Y Đồng có vẻ sốt ruột.
- Hừ! – Văn Bác hừ giọng, lườm hai mẹ con cô ta.
Lần này thì Y Đồng mặt trắng bệch ra rồi. Hai mẹ con cô ta chỉ biết nhìn nhau. Văn Bác mặc áo vào, cảm giác vô cùng sảng khoái. Miệng hát khe khẽ, lấy thức ăn trong tủ lạnh ra, nói:
- Tôi đi nấu cơm, các người có ở đây ăn cơm không?
Y Đồng ngồi yên bất động. Mẹ cô ta nói:
- Y Đồng, con về nhà ăn cơm với mẹ!
- Mẹ à, mẹ có thể nuốt trôi cục tức này sao?
- Con à, con còn muốn thế nào nữa?
- Con muốn anh ta phải nói xin lỗi!
- Cái gì? Tôi xin lỗi cô á? Dựa vào cái gì? – Văn Bác nghe thấy liền điên tiết gắt.
- Con à, đừng gây chuyện nữa có được không?
- Không được, con hôm nay nhất định phải bắt anh ta xin lỗi!
- Tôi sai ở đâu hả? Dựa vào cái gì mà tôi phải xin lỗi cô, cô đừng có nằm mơ!
- Dựa vào việc hôm nay anh sỉ nhục tôi! – Y Đồng nói.
- Cái gì? Tôi sỉ nhục cô á? Đầu óc cô có vấn đề à? – Văn Bác tức điên lên.
- Thôi bỏ đi, bỏ đi, về nhà với mẹ đi! Nghe lời mẹ lần này! – Mẹ Y Đồng khuyên con gái.
- Không đi đâu hết! – Y Đồng vung tay ném cái cốc trà về phía Văn Bác.
- Tôi cảnh cáo cô, đừng có mà quấy rầy tôi nữa, thường ngày cô gây chuyện vô cớ tôi chẳng so đo làm gì, nếu như cô còn cố tình gây chuyện nữa thì đừng trách tôi trở mặt vô tình! – Văn Bác sầm mặt nói.
- Mẹ kiếp, anh dám không?
- Tôi mà không dám tôi gọi cô bằng mẹ!
Nghĩ một lát, anh nói:
- Tôi ở quê lên, cô xem thường tôi cũng được, nhưng bố mẹ tôi đã làm gì cô nào? Họ đến đây, cô xem thường họ, lườm nguýt họ, còn đuổi họ ra khỏi nhà. Dù thế nào, bố mẹ tôi cũng là bố mẹ chồng của cô, cô không hiếu thuận với họ thì thôi, nhưng cô phải tôn trọng họ một chút! Cô cũng là người có học hành đàng hoàng, những việc cô làm có còn giống hành động của con người nữa không? Bố mẹ cô là người, cần được tôn trọng, bố mẹ tôi không phải là người à? Thế nên không cần tôn trọng chứ gì? Tôi cảnh cáo cô lần nữa, trước khi ly hôn, bố mẹ tôi vẫn là bố mẹ chồng của cô, yêu cầu cô hãy đối xử tốt với họ, nếu không tôi sẽ thay bố mẹ dạy dỗ cô, dạy cho cô biết phải làm thế nào để tôn trọng bề trên!
- Tôi liều mạng với anh! – Y Đồng xông đến như một con thú điên, hai tay cào cấu loạn xạ. Chẳng mấy chốc, mặt Văn Bác đã bị cào rớm máu.
- Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa! – Mẹ Y Đồng vội vàng kéo cô ta ra, vội vàng can ngăn.
Văn Bác đứng ngây ra, đưa tay sờ lên mặt. Nhìn thấy vết máu tươi trên tay, anh nổi trận lôi đình:
- Mẹ kiếp! – Văn Bác vung tay tát một cái khiến cho Y Đồng ngã ra đất.
- Tôi giết chết cô! – Văn Bác gầm lên, tay cầm cái ghế đập vào người Y Đồng.






Chuyện sảy thai
Văn Bác giơ cao cái ghế lên định đập vào người Y Đồng. Y Đồng nhìn thấy thế run lên cầm cập vì sợ hãi. Mẹ Y Đồng đứng bên cạnh cũng phát hoảng. Bàn tay Văn Bác dừng lại trên không trung, anh trừng mắt nhìn Y Đồng, lòng thầm nhủ: “Mình mà giáng cái ghế này xuống, e rằng xương cốt toàn thân của Y Đồng sẽ vỡ vụn.”
Thực ra Văn Bác cũng chả dám đập Y Đồng, anh chỉ muốn dọa nạt cô ta một chút. Nếu như đập chết cô ta rồi, bản thân anh cũng phải ngồi tù. Việc gì phải vì chuyện này mà hủy hoại tiền đồ của mình chứ?
Nghĩ đến đây, Văn Bác trừng mắt nhìn Y Đồng đang run rẩy, nói:
- Nể mặt cô đang mang bầu, tôi đã nhường cô lắm rồi, lần này tôi tha cho cô đấy!
Nếu như là trước đây, chắc chắn ông ấy đã nói giúp hai mẹ con Y Đồng, cũng chỉ trích anh.


Duck hunt