Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.
Tuyết không muốn thân mật với mình chứ. Văn Bác uống tới ngà ngà say, tâm trạng vô cùng phấn khởi, chưa bao giờ anh cảm thấy vui vẻ như bây giờ, lỗ chân lông dường như đều nở hết ra, toàn thân vô cùng dễ chịu. Nghĩ đến việc lát nữa có thể ôm người đẹp lên giường, anh lại thấy hừng hực trong người.
Giữa Lương Tuyết và Y Đồng, ai xinh đẹp hơn ai? Thực ra hai người họ là hai mẫu phụ nữ khác biệt, mặc dù đều đẹp nhưng phong cách lại khác nhau, “mùi vị” cũng khác nhau. Người xưa nói, mỗi người đàn bà đều có “mùi vị” riêng.
Y Đồng thuộc loại phụ nữ xinh đẹp nhưng chanh chua, hung tợn, vẻ ngoài nhìn có vẻ dịu dàng như thực chất rất ghê gớm, hơn nữa lại đa nghi, bên ngoài thì yếu đuối mà bên trong thì cứng rắn, còn thích điều khiển, sai khiến đàn ông, có thể coi là một mẫu phụ nữ quyền lực. Ở bên cạnh cô, Văn Bác cảm thấy vô cùng áp lực, cuộc sống cứ tồi tệ như ngày tận thế, khó mà nhẫn nhịn được. Còn Lương Tuyết là một cô gái xinh đẹp, dịu dàng và biết quan tâm, tính tình ôn hòa, thấu tình đạt lý, vui vẻ, không gây áp lực cho người khác. Chẳng có gã đàn ông nào thích một người đàn bà mạnh mẽ hơn mình, càng chẳng có thằng đàn ông nào thích bị đàn bà điều khiển.
Ăn cơm xong, Lương Tuyết và Văn Bác đều đã ngà ngà say, đặc biệt là Văn Bác, anh đã say lắm rồi, bước đi cũng lảo đảo, Lương Tuyết phải dìu anh đi đến một khách sạn gần đó. Bởi vì bố mẹ Lương Tuyết ở nhà nên cô không dám dẫn anh về.
Sau khi thuê phòng, Lương Tuyết liền dìu Văn Bác đi tắm. Cô với Văn Bác cùng tắm, chẳng mấy chốc, Văn Bác đã tỉnh táo hơn. Anh nhìn thấy Lương Tuyết cũng đang khỏa thân tắm chung với mình liền cười bảo:
- Chúng ta là đôi uyên ương trong nhà tắm đấy!
- Sao? Anh không thích chứ gì?
- Không phải, anh thích lắm, thích chết đi được ấy! – Nói rồi, Văn Bác bắt đầu ôm hôn Lương Tuyết.
- Khoan đã…
Lương Tuyết còn chưa nói xong thì môi Lý Văn Bác đã áp chặt lấy môi cô. Lương Tuyết không tự chủ được nữa, chẳng mấy chốc đã bị cuốn vào cuộc mây mưa với Văn Bác trong phòng tắm.
Sau cuộc mây mưa, Lương Tuyết liền hỏi:
- Anh cảm thấy giữa em và vợ anh, ai hơn ai?
Văn Bác ngây người nhìn Lương Tuyết, không biết cô hỏi như vậy là có ý gì? Anh nhất thời không biết phải trả lời ra sao. Thực ra đáp án không cần nói cũng đã quá rõ ràng rồi. Nếu như Lương Tuyết không hơn Y Đồng thì Văn Bác đâu có ở bên cạnh cô?
Một lát sau, Văn Bác mỉm cười nói:
- Đương nhiên là em hơn rồi, nếu không sao anh ngày nào cũng quấn lấy em chứ?
Lương Tuyết ôm cổ Văn Bác, nhìn thẳng vào mắt anh, nói: – Anh không thấy là em không xinh đẹp bằng vợ anh à?
- Đồ ngốc, “trong mắt người tình hóa Tây Thi” mà, cái đẹp cũng đâu có tiêu chuẩn cụ thể!
- Nhưng vợ anh thực sự đẹp hơn em!
- Em nghĩ thế à?
- Đúng thế, em phải thừa nhận điều đó!
- Cho dù cô ta có đẹp hơn em cả trăm lần thì giờ anh chỉ yêu em thôi, không yêu cô ta!
- Anh yêu em vì cái gì?
- Anh yêu sự dịu dàng, yêu khí chất, yêu giọng nói, yêu sự quan tâm, yêu cơ thể của em!
- Ha ha, không phải anh vì quan hệ với em nên mới thích em đấy chứ?
- Đương nhiên là không rồi, anh vì yêu em nên mới quan hệ với em chứ không phải vì quan hệ với em nên mới thích em.
- Thật không?
- Thật, nếu không thì anh là loại vô liêm sỉ à?
- Hi vọng trong lòng anh cũng nghĩ vậy!
- Em yên tâm!
Văn Bác vòng tay siết chặt lấy Lương Tuyết, hai người lại quấn chặt lấy nhau. Tắm một cái thôi mà đến hơn hai tiếng đồng hồ, đúng là điên cuồng hết chỗ nói! Văn Bác đắm chìm trong thế giới dịu dàng của Lương Tuyết, không sao thoát ra được.
Người ta thường nói con người khó mà tự thoát khỏi tình yêu. Văn Bác lúc này đúng là như vậy. Anh yêu Lương Tuyết đến điên cuồng, còn Lương Tuyết cũng yêu thương Văn Bác sâu sắc. Văn Bác giờ cái gì cũng tốt, chỉ có điều trên mình anh vẫn còn một xiềng xích, đó là tờ đăng ký kết hôn, chính tờ giấy đăng ký kết hôn này đã khiến cho anh giờ đang là chồng của người khác.
Văn Bác hiện giờ rất muốn thoát khỏi xiềng xích. Anh đang nóng lòng giằng co để thoát ra, đòi lại sự tự do cho chính mình. Nhưng tình hình hiện giờ rất khó khăn. Áp lực đến từ gia đình khiến cho anh thở không ra hơi, hơn nữa hiện giờ Y Đồng đang có bầu, làm thế nào để xử lý mọi việc một cách ổn thỏa đây?
Cứ nghĩ đến sự ngang ngược, độc đoán, vô lý, thậm chí là biến thái của hai mẹ con Y Đồng là cái ý nghĩ muốn ly hôn của Văn Bác lại càng thêm mãnh liệt. Anh thật không dám tưởng tượng ra cảnh mình sẽ sống tiếp thế nào trong cái gia đình như vậy? Trước mặt bọn họ, anh chính là một kẻ bị sỉ nhục, một nạn nhân, hoàn toàn mất đi cái gọi là sự tôn nghiêm, mất hết nhân cách, chẳng giống một thằng đàn ông nữa.
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì đột nhiên điện thoại đổ chuông, là tin nhắn của Y Đồng. Cô viết: “Giờ anh đang ở đâu, anh về nhà ngay, chúng ta cần nói chuyện rõ ràng!”
- Sao thế? Anh phải về à? – Lương Tuyết hỏi.
- Anh không về, cô ta là một con điên! – Văn Bác nói.
- Nếu như vợ anh nghi ngờ chúng ta thì phải làm thế nào?
- Nghi ngờ càng tốt, anh đỡ phải giải thí