Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.

ch!
- Anh không sợ chị ta à?
- Chuyện này sớm muộn gì cũng phải giải quyết!
Văn Bác chẳng buồn đoái hoài đến Y Đồng, phải ôm người đẹp đi ngủ trước đã. Cùng thưởng thức một giấc ngủ ngon lành với Lương Tuyết là quan trọng nhất. Tục ngữ có câu: ‘Đêm xuân đáng giá nghìn vàng’ mà.
Ngày hôm sau đi làm, tinh thần Văn Bác vô cùng sảng khoái, con người hừng hực sức sống. Vừa đến công ty, anh đã nhận được tin, công ty cử Lương Tuyết đi công tác với phó tổng Trần Giang vì công ty đã quyết định như vậy nên anh chẳng thế thay đổi được.
Đợi Lương Tuyết chuẩn bị hành lý xong, Văn Bác liền tìm một nơi không có người, nói chuyện với Lương Tuyết. Anh dặn dò:
- Em ra ngoài phải chú ý an toàn, nhớ chăm sóc cho bản thân nhé!
Lương Tuyết mỉm cười:
- Sao thế, anh không nỡ rời xa em à?
- Đúng thế, em đi rồi, trái tim anh cũng theo em đi luôn!
- Anh đừng như vậy, trông cứ như mất hồn ấy. Phải vui lên chứ, em đi rồi lại về mà!
- Nhưng mà anh sẽ chờ đến sốt ruột mất!
- Đâu phải là sinh ly tử biệt, thật là…
Tiễn Lương Tuyết lên đường mà Văn Bác đứng ngồi không yên, tinh thần bất an. Hai tuần đối với Văn Bác mà nói rõ ràng là quá dài. Nếu như anh được đi chung với Lương Tuyết thì tốt biết mấy!
Văn Bác đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì đột nhiên thư ký Trần Na hoảng hốt chạy vào. Cô hốt hoảng nói:
- Giám đốc Lý, có thể giúp em một chút được không?
- Sao thế?
- Tủ hồ sơ mở mãi không được, chủ tịch bảo em tìm một ít tài liệu. Em lo chết đi được, anh giúp em xem thử đi.
- Không thành vấn đề, đi nào!
Đến phòng để tài liệu, Văn Bác nhìn vào hai cái tủ tài liệu, cầm chìa khóa, vặn trái vặn phải mà khóa vẫn không mở được. Anh lấy tay kéo thử mới phát hiện ra cái ổ khóa bị gỉ sắt bịt chặt rồi. Anh nói:
- Bên trong bị gỉ bịt chặt rồi, anh xuống nhà tìm một ít dầu bôi trơn xem sao!
Văn Bác đến chỗ dì Trương – lao công để xin một ít dầu máy. Lúc đi ra, anh phát hiện ra cổ mình đau nhói như bị kim châm, dường như có con gì đó đang cắn anh. Anh vội vàng đưa tay lên gãi, phát hiện ra một con côn trùng màu đen. Văn Bác nói:
- Dì Trương à, dì phải phun thuốc diệt côn trùng đi, bên trong có nhiều côn trùng lắm!
Về đến phòng tài liệu, Văn Bác liền nhỏ vài giọt dầu máy vào trong ổ khóa, đang vặn thử xem đã được chưa thì Trần Na hỏi:
- Cổ anh làm sao thế kia?
- Ờ, ban nãy ở dưới tầng bị con gì nó đốt ấy mà!
- Có đau không? Sưng lên rồi kia kìa!
- Không sao đâu!
Chẳng mấy chốc tủ tài liệu đã được mở ra, Trần Na vui lắm, vội vàng cảm ơn Văn Bác. Văn Bác nói:
- Chỉ là chuyện nhỏ, có gì đâu!
Làm việc cả ngày bận rộn khiến cho Văn Bác có chút mệt mỏi. Đi làm về đến nhà, Y Đồng đang ngồi xem tivi trong phòng khách. Văn Bác chẳng buồn đếm xỉa đến cô, cởi quần áo định đi tắm thì đột nhiên Y Đồng lạnh lùng hỏi:
- Vết son trên cổ anh kia là của ai?
- Cái gì? Vết son á? Làm gì có vết son nào? – Văn Bác sững người, khó hiểu hỏi.
- Trên cổ anh kia kìa! – Y Đồng bực bội gắt.
Văn Bác lật cổ áo ra, soi vào gương, quả nhiên thấy cổ mình có một vết đỏ rất rõ, trông giống như một bông hoa đào vậy.
Văn Bác nghĩ, chắc chắn đây là vết đốt của côn trùng lúc đi tìm dầu máy.
Anh thờ ơ nói:
- Đây là vết côn trùng cắn, không phải là son!
- Đừng có lừa tôi, tôi còn không nhận ra à? – Y Đồng lớn tiếng.
- Đây hoàn toàn không phải là vết son môi, hôm nay tôi bị côn trùng cắn!
- Côn trùng cắn á? Chỉ có mình anh nghĩ ra, anh chớ có nói nhầm, nói dối cũng tìm một cái cớ cho hợp lý một tí!
- Sao cô không chịu tin người khác nhỉ?
- Tại sao côn trùng không cắn anh vào chỗ khác mà lại cắn trúng cổ anh thế kia?
- Làm sao tôi biết được? Lẽ nào côn trùng nó hỏi ý kiến trước khi đốt tôi chắc? – Văn Bác cũng bắt đầu tức sôi lên.
- Chỉ có quỷ mới tin anh, đây đã chẳng phải là lần đầu rồi! – Y Đồng nhắc lại chuyện cũ.
Còn nhớ có một hôm sau khi kết hôn, Văn Bác về nhà, trên cổ có một vết đỏ. Y Đồng nhìn thấy trên cổ anh có vết đỏ liền chất vấn anh là dấu son của ai. Cô nghi ngờ anh hú hí với người phụ nữ khác nên đã làm ầm lên, cứ một mực hỏi anh đó là người nào. Mặc dù Văn Bác đã hết lời giải thích nhưng Y Đồng vẫn không chịu tin, vừa chửi bới, vừa đấm đá, vừa cắn anh. Văn Bác thực sự chẳng còn cách nào khác đành phải đi tìm bác sĩ chuẩn đoán. Bác sĩ nói là do anh bị dị ứng, nhưng Y Đồng lại cho rằng anh đã mua chuộc bác sĩ để lừa cô. Tối hôm ấy, Y Đồng liền gọi điện cho cả nhà mình, mẹ cô ta tưởng con gái bị bắt nạt, vừa vào cửa đã chửi bới Văn Bác. Nghĩ đến việc vừa mới kết hôn chưa lâu nên Văn Bác đành phải nhẫn nhịn. Ngày hôm sau, anh đến bệnh viện lớn tìm bác sĩ kiểm tra, xác định đúng là dị ứng, anh cầm tờ kết quả kiểm tra về, ném ra trước mặt Y Đồng, chuyện này mới tạm thời lắng xuống.
Đến hôm nay lại xảy ra chuyện này, Văn Bác cuối cùng cũng nổi điên lên. Y Đồng quyết không chịu buông tha, liền gọi điện về nhà. Chẳng mấy chốc bố mẹ cô lại kéo đến. Xem ra lần này sự việc lại trở nên nghiêm trọng rồi.
Mẹ Y Đồng vừa vào đến cửa đã lớn tiếng:
- Sao mày lại bắt