Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.
cảm ơn Trình Thiếu Thần đã giúp cô giấu nhiều chuyện. Hạ Thu Nhạn thường xuyên đến thăm cô, không nói lời nào mà chỉ ngồi bên cạnh, có lúc mang cho cô rất nhiều tạp chí, có lúc mang tới cả đồ chơi nhưng cô không buồn nhúc nhích, mặc cho thời gian như những đám mây trên trời lững lờ trôi, thật khó có được cơ hội phung phí cuộc sống như thế này, chi bằng cứ từ từ mà tận hưởng.
Người hộ lý rất tận tình chu đáo, xem chừng Trình Thiếu Thần đã trả không ít tiền. Cô cũng chưa gặp lại Trình Thiếu Thần, hoặc anh đến mà cô không biết, cô cứ mơ mơ màng màng, không phân biệt được là mộng hay thực, có lúc cảm giác như anh đang ngồi bên cạnh nhưng không nói gì. Hộ lý cũng thỉnh thoảng báo với cô: “Hôm nay anh Trình bảo tôi đưa cô lên sân thượng đi dạo một chút, ở mãi trong phòng không tốt…”
“Anh ấy đến à?”
“Ngày nào anh Trình cũng đến, lúc đó cô đang ngủ.”
Hôm đó cô vừa tỉnh lại, thấy một giỏ hoa và tấm thiệp màu tím nhạt đặt ở góc phòng, rõ ràng không phải mùa hoa nhưng nở rất đẹp. Cô không thích hoa, chịu không nổi mùi quá nống nên hộ lý thường đặt hoa ở chỗ rất xa, đợi cô tỉnh dậy liền báo lại rồi chuyển tới phòng hộ lý: “Cô Trình, cô có muốn tôi mang ra ngoài không?”
“Không cần, tôi rất thích. Là ai mang đến vậy? Sao không gọi tôi dậy?”
“Một cô gái họ Tần, thấy cô ngủ nên bảo tôi đừng đánh thức cô.”
“Chị ấy vừa đi à?”
“Đúng vậy, mới đi chưa đến năm phút. Trước đó không lâu anh Trình cũng đến, ngồi lại nửa giờ mới đi.”
Lúc hộ lý xuống tầng giúp cô mua đồ, Thẩm An Nhược bỗng nhiên rất muốn ra ngoài đi lại. Cô tự ngồi dậy, mặc áo khoác ngoài, cẩn thận bám vào tường, bước từng bước một. Thực ra cơ thể đã khỏe lại nhiều, cảm giác đau đớn cũng không còn, chỉ vì nằm quá lâu, quên mất phải bước đi như thế nào.
Cô quyết định lên sân thượng, phòng bệnh ở tầng trên cùng, lên một tầng nữa là đến. Nằm ở đây mấy ngày mới biết, thì ra là phòng bệnh cho cán bộ cao cấp. Trước đây cô không để ý đến gia thế nhà họ Trình vì Trình Thiếu Thần rất ít khi thể hiện ra ngoài, hôm đó trong đám tang bố chồng, gặp không ít nhân vật vai vế, có chức quyền, vốn không phải là người dễ dàng xuất hiện. Bệnh viện ở trung tâm thành phố, hơn hai mươi tầng, từ sân thượng có thể nhìn thấy hơn nửa cảnh quan thành phố, nhưng chỉ có người bệnh tuyệt vọng hoặc những người có ý muốn tự tử muốn nhảy từ đây xuống.
Trên sân thượng rất vắng vẻ. Bởi vì hôm nay gió rất lạnh, ánh mặt trời yếu ớt, rất ít người ngu ngốc leo lên đây. Tuy nhiên không đến nỗi không một bóng người, ở đây có nhiều ghế dài, cô vừa lên đã thấy Trình Thiếu Thần đang ngồi đó châm thuốc. Gió rất mạnh, anh châm mãi không được. Lúc sau lại có người tới bên anh, dù mặc một bộ đồ tối màu nhưng vẫn rất xinh đẹp. Tần Tử Yên, cứ coi như một người bạn cũ của anh, chị cầm bật lửa trong tay anh, cẩn thận dùng tay chắn gió, giúp anh châm lửa.
Thẩm An Nhược quyết định cứ thế lẳng lặng rời đi, tránh làm khách không mời nhưng lúc cô chuẩn bị đi, vẫn phải chứng kiến cảnh Trình Thiếu Thần gục đầu vào lòng Tần Tử Yên, chị ôm lấy đầu anh, nhẹ nhàng vuốt ve như dỗ trẻ nhỏ, Trình Thiếu Thần trong lòng chị cũng ôm chặt lấy eo, bả vai hơi run rẩy.
Sắc trời lúc hoàng hôn, khung hình quá đẹp và tinh tế, cô không đành lòng đứng xem.
Ngày cứ thế trôi qua, cô tĩnh dưỡng ở nhà mấy hôm, sau đó trở lại công ty, ngày nào cũng nhận được vô số ánh nhìn đồng cảm, tăng ca, cố gắng làm bù vì mấy ngày nghỉ và công việc đã trì trệ quá lâu. Trong mười ngày cô không ở đây, công ty đã có một sự thay đổi lớn, điều chỉnh nhân sự, thay đổi cơ cấu, còn có vài vụ lớn, có vụ quan trọng, có vụ rất buồn cười, nhưng đều không liên quan đến cô. Cuộc sống của cô lại bình thường như cũ, cứ như chưa xảy ra chuyện gì. Trình Thiếu Thần rất khi xuất hiện trước mặt cô, nếu có gặp nhau thì tỏ ra rất khách sáo, xa cách, ví dụ như cúng ngũ tuần và thất tuần bố chồng, hai người dù đứng cạnh nhau nhưng cũng không nói với nhau câu nào. Tuy những người khác trong nhà coi cô nwh búp bê thủy tinh, nhưng cũng không để ý đến sự khác thường giữa anh và cô.
Cũng có những khi là vô tình. Hôm đó đột nhiên nhận được cuộc gọi của người lạ, luật sư Châu ở công ty luật nào đó hẹn gặp cô. Cô không nhớ bản thân có rắc rối gì liên quan đến luật pháp, sau đó ông ta nói thêm: “Tôi là luật sư của anh Trình.”, cô mới sực tỉnh. Sau bao nhiêu chuyện xảy ra, cô gần như quên hẳn việc này, đã như thể người dưng, thì kỳ thực đống thủ tục này không còn quan trọng nữa. Liếc qua tờ lịch, lật đi lật lại ghi chép, thế mà cũng đã ba tháng.
Luật sư Châu là một người trẻ tuổi, lại có khí chất, trông rất quen mắt, hình như gặp ở đâu rồi. Hai người nhìn nhau mấy giây, người đàn ông lên tiếng trước: “Tôi là luật sư Châu An Xảo, nhận ủy thác của anh Trình, muốn cùng cô thương lượng một số việc.”
“Trước đây tôi đã từng gặp anh.” Cô bỗng khẳng định thật ra cũng không nhớ đã gặp anh ta ở đâu.
“Đúng vậy, ba năm trước. Lúc đó tôi được nghỉ, có đi làm thêm.” Mắt anh ta lóe lên một tia bỡn cợt rồi ngay lập tức lại trở như cũ, Thẩm An Nhược chợt nhớ