Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.
ô đi ra ngoài trước, leo thêm một tầng cầu thang cuốn mới lên tới sân thượng.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, trời xanh mây trắng, vài áng mây nhạt như những sợi bông bay bay. Tầng hai mươi tám chưa phải là quá cao, nhưng phong cảnh ở đây rất tuyệt, kề sông dựa núi, trông về phía biển, xung quanh cũng không có tòa nhà nào cao hơn, chỉ thấy mái ngói đỏ tươi san sát. Trình Thiếu Thần đứng cách lan can khoảng hai mét, nhìn cô nhíu mày: “Em có cần phải dựa sát vào lan can như thế không?”
Cô tựa cả người vào lan can, Trình Thiếu Thần không chịu nổi, bước lên phía trước kéo cô ra xa, làm cô suýt chút nữa bị trẹo chân.
Cô đẩy anh: “Xin anh hãy chú ý hình ảnh của mình, trên này có camera, nối trực tiếp với phòng bảo vệ.”
“Em đứng đó anh rất lo.”
“Em đứng đâu thì liên quan gì tới anh? Anh lo lắng thì liên quan gì tới em?”
“Chẳng lẽ trong sổ tay nhân viên bên em không có quy tắc ‘lịch sự với khách’ sao?”
Cô lấy ra một quyển sổ tay bỏ túi, lật tới một trang trong đó đưa cho anh xem: “Có khoản này: giữ khoảng cách thích hợp với khách. Vì vậy, xin anh hợp tác.”
Trình Thiếu Thần thở dài: “Em đừng khó chịu như thế được không? Nếu em vẫn chưa nguôi giận, chí ít cũng phải cho anh biết cách làm em nguôi giận, cứ nghiêm mặt như thế mãi em không thấy khó chịu à?”
“Cách à, rất đơn giản, anh cách xa em một chút, đừng làm phiền em nữa. Coi như em xin anh đấy Trình Thiếu Thần, anh hãy cư xử tốt với em một chút, nể tình những kỉ niệm đẹp đẽ giữa hai ta được không, anh thấy lúc trước chúng ta nhàm chán quá nên nhất quyết làm nó xấu đi phải không?”
“Anh rất ngạc nhiên, sao em lại có thể cho rằng kỉ niệm giữa chúng ta là đẹp đẽ được nhỉ? Nhìn bộ dạng hiện giờ của em, anh còn tưởng mỗi hồi ức với em đều không đáng nhắc lại.” Giọng Trình Thiếu Thần bắt đầu trở nên rất kỳ lạ, đây là dấu hiệu anh sắp nổi giận.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của anh vang lên, anh dịch sang một bên nghe điện thoại, Thẩm An Nhược trông thấy một phiến đá có dấu hiệu nứt trên sân thượng, lập tức gọi điện cho Lâm Hổ Thông: “Lát nữa anh lên sân thượng tòa nhà chính kiểm tra lại giúp tôi, phiến đá thứ năm từ cửa theo hướng Đông có vấn đề.”
“Anh biết lâu rồi, nhưng loại đá đó hiện tại không có hàng.”
“Em không quan tâm anh dùng cách gì, dùng keo dán hay phẩm màu đều được, tóm lại không được để như hiện giờ.”
“Dạ.” Lâm Hổ Thông ở đầu dây bên kia bắt chước giọng các thái giám đáp lại, cô là cấp trên trực tiếp của anh mà, “Ôi, sao hôm nay em giống Từ Hy thái hậu quá. Ai giỏi tới mức có thể chọc giận em vậy? Em lên sân thượng làm gì thế?”
“Ít ba hoa đi, ngày mai trước lúc hết giờ phải làm xong.” Lúc cô nghe điện thoại, thấy Trình Thiếu Thần nhìn mình chằm chằm, hình như đang tính toán gì đó, sắc mặt trở lại bình thường, xem ra không để bụng chuyện cô thất lễ vừa rồi.
Thẩm An Nhược bị anh nhìn thì hơi bực: “Nếu anh không thích ở đây, vậy chúng ta đi thôi.”
Trong thang máy, Trình Thiếu Thần như nghĩ ra điều gì, lại cười. Cô nhìn anh bằng ánh mắt ‘Anh có bệnh thật rồi’.
“Thu hoạch lớn nhất của anh hôm nay là phát hiện ra lúc làm việc em rất thú vị. Nếu anh mà biết cấp dưới của mình có người để quy định nhân viên trong túi áo, luôn tự nhắc nhở bản thân, anh sẽ cảm động tới mức lập tức thăng chức, tăng lương cho người đó mất.”
“Ý anh là sao? Anh bị nhân viên làm tình làm tội nên định thò chân vào đây ư?”
“Em có hứng thú không?”
“Trời còn sáng mà, giám đốc Trình mơ gì thế.”
Cuối cùng cô cũng đuổi được ôn thần này đi, chỉ thiếu nước khua chiêng gõ trống ăn mừng. Nếu không phải Trình Thiếu Thần nói mấy câu trước khi đi làm cô bất an, chắc chắn cô sẽ làm như thế.
Trước khi đi anh nói: “Thẩm An Nhược, nếu anh thật sự muốn làm phiền em, em nghĩ em tránh được sao?”
Cô chưa kịp suy nghĩ về câu nói mang tính uy hiếp của Trình Thiếu Thần thì bị một tin làm choáng váng đầu óc.
Lúc này cô đang ngồi đối diện bàn làm việc của tổng giám đốc Trương, nhìn chằm chằm vào hai tờ công văn. Cô đã xem đi xem lại hai lần, tới mức sắp nhìn thủng hai tờ giấy mỏng manh. Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, hai cổ đông lớn nhất của Hoa Áo, tổng cộng năm mươi mốt phần trăm cổ phần, đã bị tập đoàn An Khải thu mua.
Kết quả không cần nói cũng đoán được, villa Hoa Áo khổng lồ này sẽ nhanh chóng thay tên đổi chủ.
Cô vốn đã biết phía Thi thị có ý định giảm cổ phần, nhưng hoàn toàn chẳng để tâm, cô chỉ là người làm thuê mà thôi, ai là ông chủ cũng như nhau. Không ngờ, cổ phần Hoa Áo lại rơi hết vào cùng một người. Chẳng trách cô chỉ giống như ếch ngồi đáy giếng, không hiểu được những nước cờ cửa các doanh nghiệp lớn. An Nhược vốn tưởng An Khải đang dốc toàn lực đối phó với hạng mục khu công nghiệp của họ, vốn đầu tư rất lớn, công trình quy mô to, sao vẫn còn nhàn rỗi chen một chân sang bên này. Vì thế không hiểu những điều Trình Thiếu Thần ám chỉ. Thảo nào anh tự nhiên lại có hứng thú với công việc của cô, cố tình mập mờ không chịu nói thẳng, chắc là vì vẫn chưa tìm được đúng thời điểm để nhìn thấy dáng vẻ đáng cười của cô.
Tất nhiên