Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1239 lượt.
giờ đã hiểu là vì cái gì, hóa ra vốn không phải vì thể diện của cô lớn như thé.
Sao cô lại ngốc nghếch thế nhỉ, khăng khăng lấy cục công thương ra làm lá chắn. Thẩm An Nhược vừa thầm chán nản, vừa liếc xéo Trình Thiếu Thần, thấy vẻ mặt thản nhiên của anh khi ngẩng đầu ngắm hai cây hòe già ôm nhau, trên cây đầy những bông hoa trắng lấp lánh đang độ nở rộ. Cô ngó nghiêng xung quanh, trong sân vẫn còn khách, quả thật không thể nổi giận. Chàng trai trẻ phòng nhân sự đã giúp cô mang máy tính xách tay đi, còn chủ tịch Thi lúc sắp ra đến cửa chợt quay đầu nhìn bọn họ vẫy tay, Thẩm An Nhược ngay lập tức đem nụ cười đã tắt treo lại trên mặt.
“Hai cây này chắc phải được một trăm năm rồi nhỉ? Hình dạng quấn vào nhau này thật sự kì lạ.” Trình Thiếu Thần cúi đầu nhìn xuống tấm biển dưới tàng cây ‘Trăm năm hòa hợp’.
“Em thì lại nghĩ chúng như đang đánh nhau, anh xem, thế kia thật ra rất giống hai người đang đấu vật, nhưng lại bị con cháu hiểu sai.” Thẩm An Nhược lạnh lùng nói.
Trình Thiếu Thần phì cười, quay người lại nhìn cô. Hôm nay An Nhược mặc đồng phục, trước ngực đeo bảng tên, vì phải gặp nhân viên mới và khách hàng, mỗi lần xuất hiện đều phải chỉn chu, đến cả đầu tóc và trang điểm cũng rất cẩn thận, có thể nói là trang bị tới tận răng, vô cùng kĩ lưỡng, vì thế mới không hề sợ hãi trước anh.
“Xin hỏi anh Trình muốn thăm quan những gì?”
“Em thấy chỗ nào đáng để thăm quan.”
“Tầng hai mươi tám cao nhất của tòa nhà chính, có thể nhìn xuống toàn cảnh thành phố.”
“Vậy tới đó đi.”
Thật đáng ghét, lẽ nào bệnh sợ độ cao của anh ta đã khỏi rồi?
Tòa nhà chính rất xa nơi này, bọn họ phải đi qua vô số những công trình khác. Trình Thiếu Thần cố tình làm phiền cô, hỏi này hỏi nọ, có lúc còn khăng khăng đòi vào xem một lát, sự kiên nhẫn của cô cũng sắp tới giới hạn. Nếu không phải lúc này anh là khách quý, cô sớm đã phủi tay bỏ đi rồi. Bình thường cô cũng không thể đi bộ xa như vậy, từ chỗ này qua chỗ khác, để tiết kiệm thời gian và sức lực, hầu hết toàn lái xe.
“Đi bộ lâu như vậy, em có bị đau chân không? Có cần nghỉ một chút không?” Trình Thiếu Thần hỏi, hai người bọn họ đang đứng trước cửa khu cà phê.
Giày của cô đúng là hơi cao, “Ngài Trình khách sáo quá, được phục vụ ngài là vinh hạnh của tôi, sao có thể mệt chứ?” Thẩm An Nhược cười nói thản nhiên.
Trình Thiếu Thần cười: “Trợ lý Thẩm, nếu em đi đóng phim chắc chắn sẽ gặp may đó.”
“Từ khi nào An Khải có ý định đầu tư vào điện ảnh vậy? Xin chủ tịch Trình hãy nói tốt giúp tôi vài câu, cho tôi một cơ hội.”
“Có vẻ rất đáng để xem xét.” Trình Thiếu Thần nhìn cô: “Em định đóng vai gì?”
Cô quyết định không đùa với anh nữa. “Anh Trình, An Khải gần đây có phải đang tạm ngừng đóng cửa để chỉnh đốn không? Nếu không sao anh rảnh rỗi thế, giờ hành chính còn có thời gian ngắm cảnh nữa?”
“Lẽ nào em không biết, công ty vận hành càng tốt, ông chủ càng nhàn rỗi?” Trình Thiếu Thần mỉm cười, “Nhưng anh rất cảm động vì em đã quan tâm tới anh.”
Cô tức đến mức không thốt nổi nên lời.
“Thẩm An Nhược, chúng ta tìm chỗ nào ngồi một lát đi, không phải giày của em hôm nay hơi cao sao? Anh thừa nhận, anh đến đây chủ yếu là muốn gặp em.”
“Chúc mừng anh đã được toại nguyện. Nhưng xin anh hiểu rõ rằng, vì hiện tại anh đang xuất hiện với tư cách là khác của Hoa Áo em mới đi cùng anh, nên xin anh đừng làm những việc không phù hợp với vai trò của một vị khách, đừng nói những câu không liên quan tới vị trí của mình. Nếu anh lấy mục đích khác để tới đây, vậy em cũng không có trách nhiệm phải lãng phí thời gian với anh nữa đúng chứ?”
Cô làm ra vẻ uy hiếp nhưng vẫn không chọc giận nổi Trình Thiếu Thần, anh cười đáp: “Không phải em nói phong cảnh tầng hai mươi rất đẹp à? Nếu em không mệt thì chúng ta qua bên đó đi.”
Ở đại sảnh của tòa nhà chính, lúc hai người đi qua hành lang, đột nhiên có một chàng trai trẻ chạy tới suýt đâm vào người cô. Cô bị Trình Thiếu Thần ôm vào lòng, còn chàng trai đó va đúng vào người Trình Thiếu Thần.
“Xin lỗi, rất xin lỗi.” Chàng trai khá bối rối ngượng ngùng khi thấy người mình vừa va phải là trợ lý Thẩm và một người trông có vẻ như là khách.
Thẩm An Nhược mời Trình Thiếu Thần tránh đi một lát, anh đi được khoảng năm mét, Thẩm An Nhược mới hỏi chàng trai mặc đồng phục của Hoa Áo: “Cậu tới Hoa Áo bao lâu rồi?”
“Ba tháng ạ.”
“Nguyên tắc thứ tư của nhân viên là gì?”
“Cư xử lễ độ…”
“Điều thứ hai.”
“Ngoại hình sạch sẽ.”
Chàng trai cúi đầu nhìn mình, lúng túng cài lại hai nút áo của bộ đồng phục, thấy Thẩm An Nhược vẫn đang chăm chú quan sát, lại lấy bảng tên trong túi áo ngực đeo lên ngực.
“Về chép lại quy tắc nhân viên mười lần, ngày mai đến văn phòng tôi nộp.” Thẩm An Nhược nhìn bảng tên cảu cậu ta, mãi mới cho cậu ta đi.
Thang máy chuyên dụng rất chậm, cũng không còn ai khác, Trình Thiếu Thần nhịn cười, Thẩm An Nhược liếc anh một cái, anh mới cười thành tiếng: “Trước giờ anh chưa hề biết lúc làm việc em lại nghiêm khắc thế.”
Cô không thèm để ý tới anh, thang máy ‘đinh’ một tiếng rồi mở ra, c