Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.
iết sẽ đắc ý thế nào, ngay cả sếp Trương cũng trêu đùa cô, huống hồ là Trình Thiếu Thần. Dù thế nào thì anh vẫn luôn tìm thấy giá trị tiêu khiển ở cô. Ngày trước Hạ Thu Nhạn còn cười cô, tuy nhát gan và khó tính, nhưng lại rất hiểu bản thân, còn có ý thức tự phê bình, đều là những đức tính tốt đẹp rất khó có được. Giờ cô mới cảm nhận điều này rõ ràng, nhưng thực ra làm gì có ưu điểm gì, toàn là khuyến điểm chồng chất. Dù sao căn nguyên cũng tại Trình Thiếu Thần không tốt, rõ ràng đang trời yên biển lặng, anh ta cố tình đến phá hỏng, chính là đám mây đen lớn, là bóng ma ám ảnh trên đầu cô, che khuất ánh sáng rực rỡ trong cuộc sống của cô.
Thẩm An Nhược vừa làm báo cáo công tác vừa suy nghĩ vẩn vơ, viết xong kiểm tra lại một lần, không cso lỗi sai, câu cú cũng lưu loát, thật khó tin.
Buổi sáng vào phòng vệ sinh, liếc nhìn tấm gương ở bồn rửa mặt, son môi đã trôi hết cả, chắc vì sáng uống nhiều nước, lát nữa phải tô lại một lượt, nếu không trông rất nhợt nhạt. Nghiêng mặt soi gương, Tôn Ái Lệ cũng đang soi gương tô son, nhìn thấy cô, lập tức giơ ra hai thỏi son môi: “Cho chị xin chút ý kiến tham khảo đi, màu nào đứng đắn mà không già?”
Chị là quản lý bộ phận khách hàng, rất ít khi xuất hiện ở tầng này. Thẩm An Nhược cười: “Sao nghiêm trọng thế? Vị khách nào quan trọng mà chị tiếp đón cẩn thận vậy.”
“Là chủ tịch Trình mới nhậm chức của chúng ta, giờ đang lần lượt gặp mặt phụ trách các bộ phận.”
“Anh ta đang ở tầng này sao?” Thẩm An Nhược biến sắc, lúng túng hỏi, sau mới cảm thấy câu hỏi ban nãy vừa kém thông minh vừa mất bình tĩnh.
“Hỏi thừa vậy.” Quả nhiên Tôn Ái Lệ ném chô cô ánh mắt như thể ‘em là đồ ngốc’, “Ôi, không thể nào, dù em đi công tác thì những chuyện thế này vẫn phải được thông báo chứ.”
“À, em biết chuyện này rồi. Chỉ là không ngờ hôm nay chủ tịch Trình lại hạ giá xuống thăm thôi, nghe nói anh ta đang rất bận phải không?” Thẩm An Nhược yếu ớt nói.
“Đúng thế, em gặp may đó, vừa đi công tác về đã được diện kiến.” Đang nói chuyện, quản lý Thôi bước vào, soi gương chỉnh lại tóc.
“Thế nào?” Quản lý Tôn lập tức xán đến hỏi, xem ra việc ‘tiếp đón’ ngài Trình là theo thứ tự tuổi tác, lớn tuổi được ưu tiên trước.
“Không có chuyện gì, chỉ là tìm hiểu sơ qua tình hình, chưa tới năm phút.” Quản lý Thôi tiếp tục chỉnh lại đầu tóc, “Nhưng quả thật vượt ngoài sức tưởng tượng của chị, vô cùng trẻ trung, rất lịch sự, hòa nhã, lúc chị đi ra còn đứng lên tiễn, mỉm cười nữa, khiến chị đỏ cả mặt.”
“Nụ cười của chủ tịch Trình có sức sát thương vô cùng lớn nhé, rất giống trẻ con.” Ánh mắt quản lý Tôn Ái Lệ bỗng trở nên thật dịu dàng, tình mẫu tử của chị như được khơi dậy.
Quản lý Thôi giờ mới phát hiện Thẩm An Nhược cũng đang đứng cạnh, lập tức véo vào tay cô: “Em gái đáng thương, đi công tác về chắc mệt lắm hả, nhìn này, vừa gầy vừa nhợt nhạt.”
“Không đâu, tại phấn nền hôm nay hơi dày thôi ạ, son môi cũng bay hết rồi.” Cô nhìn xuống hai thỏi son môi của quản lý Tôn, “Màu hồng nhạt.”
“Không cần tỏ ra quá trang trọng đâu.”
“Chỉ là tham khảo thôi mà.”
“Được, chị nghe em. Khiếu thẩm mỹ của em có vẻ khá giống với của chủ tịch Trình.”
Thẩm An Nhược quay về phòng làm việc, cảm thấy đầu mình như to ra. Hơn một tuần không đi làm, nhiều việc bị dồn đọng, nhưng đến đọc công văn cũng thấy phiền muộn. Lúc điện thoại trên bàn reo lên, suýt chút nữa cô nhảy dựng lên. Trưởng phòng nhân sự đích thân thông báo cho cô: “Trợ lý Thẩm, mười giờ hai mươi phút, có mặt ở văn phòng của chủ tịch.”
Cô nhìn thời gian, còn mười lăm phút nữa, vì thế liền đi uống một cốc nước, suýt nữa bị sặc, trát thêm một lớp phấn thật dày, soi gương tập mỉm cười. Sau đó cô in đơn xin thôi việc đã viết sẵn trước khi đi công tác ra một bản, gấp lại ngay ngắn, để vào túi áo, bỗng nhiên thấy an tâm hơn, cứ như thể đó là tấm bùa hộ mệnh vậy.
Lát nữa nếu có người làm cô thấy khó chịu, cô sẽ trực tiếp nộp đơn thôi việc.
Thẩm An Nhược đứng trước cửa văn phòng hít vài hơi thật sâu, rồi giơ tay gõ cửa. Cô không nghe thấy mấy câu như “mời vào” ngay, không biết người bên trong cố tình làm khó, hay vì cô gõ nhẹ quá nên anh không nghe thấy, đang suy nghĩ thì cửa đột nhiên mở ra.
Trình Thiếu Thần tự mình ra mở, đứng trước cửa, nghiêng người mời cô vào.
Cô bình tĩnh bước vào, từ khóe mắt liếc thấy chủ tịch mới nhậm chức vươn tay chỉ về chỗ tiếp khách, coi như không nhìn thấy, tới ngồi luôn ở chiếc ghế da trước bàn làm việc. Đây mới là chỗ báo cáo công việc, cấp dưới ngồi ở chỗ tiếp khách từ trước đến nay đều không đúng quy tắc. Huống hồ, trên bàn có một kẹp tài liệu màu đen, bên cạnh đặt bút, mỗi tài liệu của bọn họ đều được đánh dấu màu, từ nhãn màu cô có thể nhận ra đó là bảng lý lịch nhân viên. Rõ ràng vừa nãy anh vẫn luôn ngồi ở đây tiếp từng quản lý nhân viên cấp cao của Hoa Áo.
Trình Thiếu Thần ngồi xuống đối diện cô, cách nhau một bàn làm việc rất rộng, sau đó lật kẹp tài liệu ra, cúi đầu nhìn hồ sơ, rồi ngẩng đầu, khẽ mím môi nhìn cô, hệ