Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1240 lượt.
Thẩm An Nhược không quá tự tin mà nghĩ rằng, vì cô ở đây nên An Khải mới ném tiền sang bên này, chín con số, cô làm gì đáng giá đến mức ấy. Cô tự giễu mình, Trình Thiếu Thần năm lần bảy lượt xuất hiện ở Hoa Áo, chẳng qua cũng chỉ là để bàn chuyện công việc, nhân tiện tìm trò đùa vui vẻ một chút. Thế mà cô còn tưởng sức hấp dẫn của mình lớn tới mức đường đường chủ tịch Trình Thiếu Thần, lại đặc biệt tìm cách tiếp cận theo đuổi cô. Hai ngày trước, cô còn ra sức kiểm điểm bản thân, thấy mình quá mất thể diện trước mặt Trình Thiếu Thần, ỷ lại việc anh không chấp mình mà cố tình gây chuyện, bây giờ cô chỉ hối hận lúc đó không đạp anh một phát. Vì qua mấy ngày nữa thân phận của anh thay đổi, chắc cô chẳng còn cơ hội thực hiện nguyện vọng này.
“Dù sao cũng là tại mình ngốc.” Câu này cứ quanh đi quẩn lại trong đầu cô, thấy cứ quen quen, nghĩ kĩ, thì ra là câu nói của Vương Giai Giai. Cuộc sống này luôn đầy ắp những vở hài kịch đen trắng.
“Thực ra việc này mới được quyết định hai ngày, chú cũng vừa mới biết tin chính xác hôm nay.” Tổng giám đôc Trương dè dặt quan sát thái độ của cô. Thẩm An Nhược cảm thấy may mắn vì biết tin này qua sếp Trương chứ không phải từ Trình Thiếu Thần, nếu không cô không thể giữ được thái độ bình tĩnh như bây giờ.
“Kế hoạch của An Khải có lẽ bắt đầu từ khi chúng ta tổ chức tiệc.”
“Chú cũng không biết. Cậu hai nhà họ Trình làm việc rất kín kẽ, chưa chín muồi thì không hề hé lộ bất cứ tin tức nào. Nhưng có thể chắc chắn rằng chủ tịch Trình có ấn tượng tốt với Hoa Áo, trong ngoài đều hợp ý anh ta.” Tổng giám đốc Trương khoát tay với cô, mỉm cười.
“Tiềm nay kinh doanh của Hoa Áo rất tốt, nhà nước nhượng cổ phần cho An Khải là điều dễ hiểu, nhưng Thi thị chịu nhượng bộ thì thật khó hiểu.”
“Thực ra là kết quả cạnh tranh trên nhiều phương diện, Thi thị là doanh nghiệp ngoài khu vực, chuyển đổi lợi nhuận gặp mạo hiểm là khó tránh, năm ngoái đã vượt quá giới hạn, điều này cháu cũng biết. Lãnh đạo thành phố rất không hài lòng, hy vọng Hoa Áo do một doanh nghiệp trong vùng khống chế cổ phần, An Khải đúng lúc thuận nước đẩy thuyền. Lẽ ra Hoa Áo sẽ không bao giờ nể mặt lãnh đạo thành phố đơn giản như thế, nhưng bọn họ còn mối hợp tác với An Khải, giá An Khải đưa ra lại hợp lý.”
“An Khải mà chấp nhận xuống nước với lãnh đạo thành phố, họ chắc chắn cũng không để An Khải thiệt đâu.”
“Tất nhiên rồi. Họ cũng chỉ dùng mức giá thấp nhất đã có trong tay bốn trăm héc ta bờ biển Đông Giao.” Giám đốc Trương cũng bị cách dùng từ của cô làm cho bật cười.
“Bất động sản sao?”
“Khu du lịch nghỉ dưỡng ì. Chủ tịch Trình rất có hứng thú với mô hình quản lý khách sạn của chúng ta.”
“Đôi bên cùng có lợi, một mũi tên trúng nhiều đích, như vậy tốt hơn.”
“Tất nhiên, chủ tịch Trình là nhân tài ưu tú mà.”
Lúc Thẩm An Nhược cúi đầu nghịch ngón tay của mình mới nhận ra đã lâu rồi không đeo nhẫn. Bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Chắc là từ hôm nào đó Trình Thiếu Thần nhìn chằm chằm vào ngón tay cô, tới mức cô thấy bối rối, từ đó không đeo nữa.
Giám đốc Trương nhìn cô: “Anh ta muốn chú giải thích rõ cho cháu về vụ buôn bán trong sạch này, anh ta nghĩ cháu sẽ không kiên nhẫn nghe anh ta nói.”
Thẩm An Nhược cảm thấy nếu không mỉm cười thì thật có lỗi với rất nhiều người: “Sếp Trương, cháu hỏi chú một câu được không? Tình huống này cháu nên nói gì mới phải? Sao cháu cứ thấy không nói gì mới là đúng đắn nhất.”
“Ha ha, cháu càng lớn càng đùa như trẻ con thế. An Khải không muốn can thiệp vào tổ chức và mô hình quản lý của Hoa Áo, nên Trình Thiếu Thần thi thoảng mới xuất hiện ở Hoa Áo. Nếu cháu không muốn, cháu sẽ không có nhiều cơ hội gặp anh ta ở đây đâu. Công ra công, tư rat ư, đừng cố chấp quá, đừng giả ngốc cũng đừng nghĩ nhiều, nên làm gì thì làm thôi.”
Thẩm An Nhược chỉ thấy mệt mỏi: “Sếp Trương, lúc trước chúng ta còn định đến phía Nam khảo sát, về sau vì thời tiết mà chưa hoàn thành. Giờ là thời cơ tốt nhất, chi phí cũng thấp.”
“Cháu ra ngoài một chút cũng tốt. Mấy người? Muốn bao giờ đi?”
“Bốn người, sáng mai xuất phát.”
Tổng giám đốc Trương dở khóc dở cười: “Cháu thật là ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. Uổng công chú dạy bảo cháu bao nhiêu năm qua, chú có bao giờ như thế đâu nhỉ? Cháu làm vậy thật mất mặt quá.”
“Xin lỗi thầy Trương, hôm khác cháu sẽ sửa ạ.”
Thẩm An Nhược đi công tác bảy ngày, hôm về trùng vào cuối tuần, về nhà bố mẹ ở hai ngày, lúc quay về làm việc, lại cảm thấy tràn đầy tự tin và dũng khí.
Cô vẫn luôn có hai chiếc điện thoại, một số dùng trong trường hợp khẩn cấp, chỉ có một vài người phụ trách mà cô trực tiếp quản lý mới có, hầu hết thời gian đều tắt máy, giờ mới phát huy tác dụng. Chuyến công tác này rất bình yên, đến cả sếp Trương cũng chỉ mới gọi cho cô một cuộc, thông báo vài việc quan trọng, tiện thể cười cô một phen.
Thực ra có gì phải sợ, dù sao cũng phải đối mặt, thế mà cô lại chọn cách chạy trốn, đúng là mất hết thể diện, Thẩm An Nhược tự khinh thường bản thân. Nếu Trình Thiếu Thần mà biết cô lấy cớ đi công tác để tháo chạy, không b