XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1382 lượt.

hầu hết mọi người đều rất vui mừng, ngày thường tiệc tùng công việc đều ở Hoa Áo, quen thuộc đến mức một đĩa hạt dưa có bao nhiêu hạt cũng tính ra. Vả lại, chỗ Trình Thiếu Thần chọn là nhà hàng dành riêng hội viên, bình thường không có cơ hội đến.
Đương nhiên cũng có người không vui, chẳng hạn như Thẩm An Nhược. Cô đứng cạnh xe, đang tính làm sao thừa cơ chuồn đi, tổng giám đốc Trương đã gọi với sau lưng cô: “An Nhược, đi cùng xe chú đi, cháu uống rượu thì đừng nên tự lái.” Tổng giám đốc Trương có tài xế riêng, giờ cô muốn chuồn cũng không chuồn nổi nữa rồi.
“Cháu không đi được không?” Thẩm An Nhược ngồi trên xe vô cùng ủ rũ, muốn nhận được đôi chút thông cảm.
“Cháu nghĩ sao?” Tổng giám đốc Trương liếc cô.
“Nếu bảo bệnh viêm dạ dày của cháu bỗng nhiên phát tác có được không, sếp ơi.”
“Thẩm An Nhược, cháu không sợ hành trình tối nay trực tiếp chuyển thành sang bệnh viện hả?”
Thẩm An Nhược thở dài, tựa vào ghế: “Cháu có cảm giác như lần đầu tiên đi phỏng vấn.”
“Lá gan lúc cháu gọi anh xưng em với tên đại ca kia đi đâu mất rồi?” Tổng giám đốc Trương rất bất mãn với chuyện cô ngu dốt tỏ ra anh hùng cậy mạnh ngày trước, luôn lấy ra chọc ngoáy cô.
“Mọi người đều biết hết rồi ạ?”
“Đám quản lý cấp cao có lẽ đều biết rồi, mấy hôm nay đều có người đến tìm chú chứng thực. Cũng đâu phải làm tình báo, sợ người ta làm gì? Bọn cháu lúc đó mặc dù không công khai, nhưng cũng có giữ bí mất đâu, có người biết chuyện, ngày trước không nói vì chẳng liên can gì.”
“Ôi.” Thẩm An Nhược cảm thấy không còn gì để nói.
“Thực ra để bọn họ biết cũng tốt. Bình thường, đã quen thân với cháu, nếu như không biết chuyện, lại làm ầm lên thành chuyện cười, sẽ trách cháu lừa dối đồng nghiệp. Bọn họ lại không dám đắc tội với chủ tịch.”
“Nghiêm trọng vậy sao.”
“Không phải lo lắng đâu. Cháu cũng biết đám người đó bình thường mặc dù ầm ĩ điên khùng, nhưng làm việc tự có chừng mực, chuyện này đến tai ai cũng chẳng sao. Còn nhân viên cấp dưới, cháu không phải trực tiếp tiếp xúc với họ, cháu quan tâm chuyện họ biết hay không làm gì.”
Thẩm An Nhược buồn rầu cắn ngón tay, trước mặt tổng giám đốc Trương, cô luôn giống một đứa trẻ con.
“Cháu càng lớn càng chẳng có tiến bộ gì cả. Chú có thể nhắc nhở cháu, chuyện cá nhân cháu muốn đánh chửi gì cậu ấy là chuyện của cháu, nhưng hôm nay là công việc, chú là cấp trên, cháu là cấp dưới, dù thế nào cháu cũng phải nể mặt chú, không được làm bừa.”
Ông thấy Thẩm An Nhược lén lườm mình, lại cười: “Đương nhiên chú đây phí lời rồi, An Nhược nhà chúng ta luôn biết điều nhất mà.”
Lại khen cô như khen một đứa trẻ, Thẩm An Nhược còn buồn rầu hơn năm phút trước.
**** Tôi là đường phân cách Hồng Môn Yến1 ***
Nhân viên trong buổi liên hoan không nhiều, đều là những người giám đốc Trình đã gặp mặt lúc sáng, trừ tổng giám đốc Trương, phó tổng Lý và cô, còn có vài nhân viên phụ trách bộ phận trực thuộc Hoa Áo, thêm cả Trình Thiếu Thần, tổng cộng cũng chỉ có mười người, hiếm khi nào đông đủ như thế này, ngày trước cả tiệc cuối năm cũng không được như vậy.
Hồng Môn Yến1: chỉ bữa tiệc diễn ra ở Hồng Môn ngoại ô thành Hàm Dương vào năm 206 trước công nguyên, tham dự bữa tiệc có Hạng Vũ và Lưu Bang. Đây là bữa tiệc bước ngoặt có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc chiến Sở Hán. Người đời sau thường dùng cụm từ ‘Hồng Môn Yến’ để chỉ những bữa tiệc không có ý tốt lành.
“Theo lý mà nói thì lẽ ra nên tổ chức ở nhà hàng của chúng ta. Nhưng hôm nay tôi lấy danh nghĩa cá nhân mời mọi người, đổi địa điểm sẽ thoải mái hơn.” Chủ tịch Trình Thiếu Thần ngồi ở ghế chủ tọa, kiên nhẫn giải thích với mọi người vì sao không tổ chức ở Hoa Áo, “Hơn nữa bình thường mọi người lúc nào cũng dùng bữa ở một chỗ, hẳn là thấy hơi nhàm chán, thay đổi không khí một chút sẽ góp phần nâng cao năng suất và hiệu quả làm việc.” Mọi người xung quanh đều cười hãnh diện với anh.
Nụ cười của anh ôn hòa ấm áp, giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe, khiến người ta như được tắm trong gió xuân, vừa mát mẻ vừa ấm áp. Trong đầu Thẩm An Nhược hiện lên lời đánh giá về anh của một người nào đó đang ngồi ở đây, tiện thể thêm vài tính từ sến sẩm nữa vào. Nếu chỗ này là buổi thi của Học viện Sân khấu điện ảnh mà cô làm giám khảo, nhất định sẽ cho Trình Thiếu Thần mười điểm, hơn nữa còn cho anh miễn thi mà lấy bằng luôn.
Đám người này cũng thể hiện xuất sắc không kém, trong những buổi liên hoan riêng không có khách hàng, bình thường chưa đến mười lăm phút sẽ hiện nguyên hình. Đàn ông cởi cà vạt, phụ nữ cởi tất, đứng ngồi ngả ngớn, nốc rượu ừng ực, chọc phá lẫn nhau. Thế mà giờ đã qua nửa tiếng đồng hồ, mọi người vẫn ngồi nghiêm chỉnh, cử chỉ ung dung tao nhã, lời lẽ đúng mực dí dỏm, cả bàn toàn là quý ông thục nữ, ai ai cũng giống như những vị đại sứ đầy lịch sự.
Trình Thiếu Thần không nói nhiều, nhưng lại rất có khả năng kiểm soát tình thế. Anh bâng quơ đưa ra một chủ đề, sau đó im lặng làm thính giả, thỉnh thoảng xen vào vài từ, nhưng không bao giờ đẩy chủ đề câu chuyện về phía mình, thấy đề tài thảo luận quá sâu hay nhạt nhẽo sẽ