Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1394 lượt.

***
Bữa tiệc cũng đến hồi tan cuộc. Thẩm An Nhược đứng trong sân, thấy trang hôm nay vừa to vừa tròn.
Được Trình Thiếu Thần yêu cầu, nhà hàng gọi xe đưa những người uống rượu về. Bọn họ đưa từng con ma men lên xe, tổng giám đốc Trương cũng tiện đường đưa hai người về, Trình Thiếu Thần luôn lịch sự ở lại cùng họ không về trước. Cuối cùng chỉ còn lại Thẩm An Nhược và quản lý Chu của phòng nhân sự.
Lúc Trình Thiếu Thần đưa xe của mình tới, anh dịu dàng hỏi: “Tôi đi hướng Đông, có ai cùng đường không?”
Quản lý Chu xưa nay trầm tĩnh ít lời, cả tối không nói câu nào, cuối cùng cũng chịu nói một câu chẳng đúng với những lời nhận xét chút nào: “Tôi và trợ lý Thẩm đều tiện đường, cảm ơn anh.” Hơn nữa còn chủ động mở cửa xe ngồi vào ghế phụ lái.
Tài xế vẫn là Tiểu Trần, thấy Thẩm An Nhược thì vô cùng vui vẻ, nhưng vì còn người ngoài, ngay lập tức thu lại những lời định nói, chỉ cười với cô. Đường không xa lắm mà Tiểu Trần lái rất chậm, không ai nói câu nào. Thẩm An Nhược cảm thấy giờ phút này còn phiền não gấp đôi so với quãng đường lúc đến hay trong bữa tiệc, hạ cửa sổ xuống thật thấp, tỳ tay lên, chống cằm.
“Hạ tay xuống đi, để như vậy rất nguy hiểm.” Trình Thiếu Thần nói.
Tình huống này giống như trước đây, từ khi nào nhỉ? Thẩm An Nhược cảm thấy đầu lại bắt đầu hơi đau đau, nhưng lúc này cô chẳng quan tâm. Lúc mọi người tạm biệt nhau hơn mười phút trước, đám người đó bình thường đều anh nhường tôi, tôi lại nhường anh, khi ấy đều tranh nhau về trước, cuối cùng vứt cô và quản lý Chu ở lại. Mà quản lý Chu ‘trung hậu’, cô còn nhớ rõ hôm nay anh có lái xe tới.
Vở kịch này đúng là ngoài ý muốn, cô vốn cứ tưởng tiệc tối đã kết thúc, cô cũng nên cảm ơn rồi rút lui, nhưng sắp tới ngưỡng cửa của thắng lợi lại bị bạn bè thông đồng bán đứng. Chưa đến phút cuối quả nhiên không nên sớm đắc ý.
Thẩm An Nhược không thèm quan tâm đến lời cảnh cáo của Trình Thiếu Thần, tiếp tục giữ nguyên tư thế, anh bèn nghiêng người kéo tay cô xuống. Cô định vùng ra nhưng nhìn ghế trước lại đành kìm lại. Cô gầy, mặc áo cộc tay, anh dùng một tay cũng có thể kéo bàn tay của cô lại, nhưng lại buông ra rất nhanh.
Quản lý Chu sau khi nói địa chỉ liền tựa vào ghế nhắm mắt ngủ, cho đến lúc xuống xe vẫn còn chưa tỉnh, vậy mà vẫn nhớ quay lại vẫy tay với Thẩm An Nhược: “Trợ lý Thẩm, tôi đi trước đây, uống nhiều rồi, không tiễn nhé. Xin lỗi chủ tịch Trình, tôi không uống được rượu, khiến ngài chê cười rồi.”
“Đâu dám.” Trình Thiếu Thần khách khí đáp lời.
Mọi người diễn kịch quá cao siêu, Thẩm An Nhược chỉ biết âm thầm nghiến răng.
**** Tôi là đường phân cách bờ vực sụp đổ ***
Tiểu Trần hỏi: “Anh Thiếu Thần, đi đâu đây?” Liếc nhìn sắc mặt của Thẩm An Nhược, lập tức mở miệng cung kính nói: “Chị An Nhược, chị muốn đi đâu?”
“Tôi về nhà.” Thẩm An Nhược giờ không thể cười nổi nữa rồi.
Tiểu Trần lại nhìn Trình Thiếu Thần, nhận được sự đồng ý mới lái xe đi.
Xe tiến vào tiểu khu, đi qua trung tâm dịch vụ, Thẩm An Nhược liền kêu dừng xe, cầm túi bước xuống, Trình Thiếu Thần cũng xuống xe đi cùng.
“Em đi mua đồ.”
“Anh đi cùng em.”
Tiểu Trần thò đầu ra nhìn, cảm thấy có gì đó không ổn, kêu: “Bên này không được phép đỗ xe, em đến bãi đỗ, anh Thiếu Thần gọi điện cho em nhé” rồi lập tức chuồn mất.
Thẩm An Nhược đang đi rất nhanh, đột ngột quay lại, Trình Thiếu Thần suýt nữa va vào cô.
“Em đi mua băng vệ sinh, anh đi theo làm gì?” Cô hùng hổ gào lên với anh.
Trình Thiếu Thần ngẩng đầu ngắm trăng, thản nhiên nói: “Em chưa tới ngày mà?”
Rõ ràng là anh muốn trêu tức cô. Thẩm An Nhược quay đầu bước tiếp, anh giữ tay cô từ phía sau, cô vùng mà không thoát được, bực tức nói: “Chủ tịch Trình, anh cũng muốn mượn chức vụ quấy rối nữ nhân viên ư?”
Trình Thiếu Thần bị cô chọc cười nhưng vẫn không chịu buông tay: “Không phải em muốn anh dọn sạch đồ của mình sao?”
“Cuối tuần vào ban ngày, em sẽ để lại chìa khóa cho anh. Lúc khác em không tiếp khách, nhất là loại đàn ông vừa bỉ ổi vừa hạ lưu.” Cô bị chọc giận nên lời nói lại càng khó nghe hơn.
Trình Thiếu Thần không nhịn được cười, cuối cùng cũng buông tay cô ra, cô quay người chạy mất, quên cả nhìn đường, suýt thì trẹo chân, may mà anh nhanh tay kéo cô lại, ôm chặt vào lòng.
“Buông ra, đừng chạm vào tôi!” Thẩm An Nhược bắt đầu hét, không quan tâm trên đường có người hay không, Trình Thiếu Thần nhanh chóng dúi đầu cô vào ngực mình, khiến cô kêu không ra tiếng.
Nhưng tiếng hét vừa rồi của cô cũng thu hút sự chú ý, một giọng nói già nua vang lên từ đằng xa: “Bên đó có chuyện gì không?” Lại có tiếng nỏi: “Cô gái, có cần giúp gì không?”
Cô vừa nghe đã nhận ra giọng nói này là của ai, nhưng thà rằng bọn họ không nghe thấy thì hơn. Đó là cặp vợ chồng già gần bảy mươi sống cùng tầng với cô, mỗi tối họ thường cùng nhau đi bộ ba, bống tiếng đồng hồ, cô còn học được một bài Thái cực quyền với họ.
Cô cố thò đầu ra, bỗng nhiên bị một luồng sáng làm chói mắt, rồi lại bị Trình Thiếu Thần dúi đầu vào ngực. Ông già cầm đèn pin soi về phía họ: “Tiểu Thẩm, có phả