Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1372 lượt.

i cháu không?” Ông thật là gan dạ, nghe nói ngày trước đã từng đi lính, xem ra đúng là thế thật.
“Có phải ông Triệu không ạ? Hai cụ vẫn minh mẫn quá.” Trình Thiếu Thần hòa nhã nói.
“Là Tiểu Trình à. Lâu lắm không thấy cháu. Ra nước ngoài à?”
“Vâng, cháu ra nước ngoài ạ.”
“Hai đứ sao vậy, cãi nhau à?”
“Vâng ạ, cháu chọc tức cô ấy, cô ấy đang giận cháu ạ.”
“Đi mau đi mau, nhiều chuyện quá, phá hoại vợ chồng người ta thân mật.” Tiếng bà Triệu cũng vang lên.
Cô muốn thò đầu ra nhưng bị anh tiếp tục ấn vào, cô nghe thấy ông Triệu trước khi đi còn nói nhỏ một câu đủ cho bọn họ nghe thấy: “Thanh niên các cháu, muốn thu phục được phụ nữ thì phải lừa, nghiêm túc lừa, kiên trì lừa.”
Trình Thiếu Thần hơi cử động một chút, chắc đang giơ tay ra hiệu cho ông Triệu, cô còn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt cười thầm của anh.
Thẩm An Nhược quyết định cả đời này sẽ khinh bỉ anh. Anh hại cô bị đồng nghiệp cười trộm sau lưng không tính, còn khiến cô không ngẩng mặt lên được với hàng xóm.
Tiếng bước chân của vợ chồng ông Triệu xa dần, Trình Thiếu Thần vẫn chưa có ý định buông ra, cô phản ứng một chút liền bị anh ôm chặt hơn, bèn hung hăng cắn anh. Áo vest của Trình Thiếu Thần để lại trong xe, sơ mị lại rất mỏng, cô cắn lên vai anh một miếng to, càng lúc càng mạnh, không chịu nhả ra. Anh kêu lên một tiếng, thế nhưng không đẩy ra, chỉ sống chết ôm chặt lấy cô.
Thẩm An Nhược có một chiếc răng nanh nhỏ, cô đem toàn bộ sức lực tập trung vào chiếc răng đó, kết quả là răng cô đã đau mà anh vẫn không lên tiếng. Thẩm An Nhược thấy mệt, cuối cùng cũng nhả ra, vai anh ướt một mảng. Trong lòng hoảng hốt, tưởng mình cắn anh bị thương, sau đó mới phát hiện thì ra là nước mắt của mình, không biết đã lăn tự lúc nào.
Phát hiện này càng làm cô đau đầu, thể diện của mình cũng như áo lót, hoàn toàn đã bị anh gỡ bỏ. Cô vẫn bị anh ôm chặt, sắp không thở nổi. Cô không thử giãy giụa nữ, cứ thế tựa đầu vào vai anh khóc thút thít, vừa khóc vừa véo vào cánh tay và lưng anh, véo thật đau, nhưng anh không hề trốn tránh.
Thẩm An Nhược cũng không biết mình khóc bao lâu, chỉ nhớ sau đó Trình Thiếu Thần cúi đầu hôn lên tóc mai và gò má cô, vừa vỗ nhẹ lưng cô, vừa kề môi sát tai cô dịu dàng gọi: “An Nhược, An Nhược.”
Lần đầu tiên anh gọi tên cô như thế. Vì vậy Thẩm An Nhược trong vòng tay anh đột nhiên mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.
**** ***
Từ: Blog của Thẩm An Nhược
Chế độ: Không công khai
Định luật ‘ba cỏ’:
Thỏ không ăn cỏ gần hang, ngựa tốt không nhai lại cỏ, chân trời góc bể chỗ nào chẳng có cỏ thơm.
Mấy con thỏ với ngựa tốt kia đều không bằng người, đương nhiên cũng không thể là người tốt.
**** Tôi là đường phân cách đã được lợi còn khoe mẽ ***
Thẩm An Nhược nằm bẹp trên giường, ôm gối vùi mặt mình vào trong, lòng nhủ thầm “Tôi là lợn” lần thứ một trăm lẻ một.
Tư thế này khiến cô hơi ngạt thở, nhưng có lẽ đã khóc sưng mắt rồi, lớp trang điểm trôi đi, chắc giờ trông mặt cô khủng khiếp đến nỗi không thể nhìn nổi mặt ai, vì thế có chết cô cũng không chịu xoay người. Ban nãy cô khóc hụt cả hơi, giờ đau đầu kinh khủng, bình thường cô rất ít khi khóc, lớn như thế này rồi mà chỉ khóc vài lần, thế mà hơn một nửa số lần đó đều bị anh trông thấy, khiến Thẩm An Nhược càng đau đầu hơn.
Sao cuối cùng lạ như vậy được nhỉ? Rõ ràng cô đã chiếm được thế thượng phong, vừa khóc vừa đá vừa cắn, Trình Thiếu Thần hình như cũng chẳng thèm động tay hay dùng sức, cuối cùng vẫn thành công. Tóm lại là cô vô trí vô dũng, càng chẳng có khí phách gì cả.
Trong phòng quá yên tĩnh, chỉ có tiếng thở cũng tiếng tim đập, Trình Thiếu Thần dùng ngón tay chạm vào tóc cô, cần thận vuốt xuống, vén hết ra phía sau tai, chậm rãi lướt qua gáy đến bờ vai trần, sống lưng, vòng eo… đến nơi nhiều thịt hơn một chút còn khẽ nhéo vài cái. Anh chạm vào cô từ đầu đến chân, lại xuôi theo đường cũ trở về, cô có cảm giác anh giống như tên thợ săn đang kiểm tra con mồi lúc đi săn về.
Lúc này đây, tay anh chắc cũng không thấy dễ chịu, vì cả người cô đầy mồ hôi, khóc lóc đã khiến cô hao hết sức lực, lại thêm trận lăn lộn vừa nãy, bây giờ cả người ướt sũng, giống như người chế đuối được vớt lên vậy. Hơn nữa trên người cô không có nhiều chỗ có thịt cho anh vần vò, hầu như anh chỉ có thể kiểm tra xem có thiếu khúc xương nào hay không thôi.
Nhưng cô cũng không thấy dễ chịu, hình như nhiệt độ bắt đầu nóng lên, mà bàn tay anh như có lửa, chạm vào người cô nóng hổi. Đôi lúc có gió lùa vào, cô lại cảm thấy lạnh.
Thẩm An Nhược ngúng nguẩy nằm đó giả chết, Trình Thiếu Thần đột nhiên gãi vào lòng bàn chân cô, làm cô co rúm cả người, suýt nữa bật dậy. Anh đưa hai cánh tay đỡ vào nách cô, muốn lật người cô lại, Thẩm An Nhược ôm chặt lấy gối, liều chết khôn theo. Anh thử hồi lâu cũng không xoay chuyển được gì, cuối cùng đành từ bỏ, cúi người bên tai cô khẽ nói: “Em sắp đè lêch mũi rồi đấy.”
“Biến đi.” Giọng Thẩm An Nhược từ trong đống chăn gối vọng ra.
Anh buông tay, nằm kề sát cô, Thẩm An Nhược vẫn giữ tê thế hướng ra ngoài, khẽ dịch