Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341120

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1120 lượt.

đi đi, anh ra phòng đọc sách ngủ đi.”
“Em đừng ồn ào nữa. Em mà còn đẩy anh thì tự chịu hậu quả đấy.” Giọng anh hơi khàn đi.
Mặc dù vẫn còn tức nhưng phụ nữ thông minh phải thấy cái hại trước mắt, Thẩm An Nhược lập tức ngoan ngoãn nằm im, cách anh khoảng nửa mét, còn cầm một chiếc gối ngăn giữa hai người: “Anh mà dám đụng vào em, em sẽ tố cáo anh… xâm nhập tư gia trái phép.” Cô vội kìm lại nhưng lời suýt buột miệng nói ra.
Trình Thiếu Thần nằm đó, nghiêng đầu nhìn cô một lúc, dáng vẻ uể oải lười biếng, nhưng trong mắt lại như đang tính toán điều gì đó. Anh chỉ mỉm cười, nhắm mắt lại, không quấy rối cô nữa, có lẽ cũng đã mệt, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng thở đều đều của anh.
Nhưng Thẩm An Nhược lại không ngủ nổi, cứ nửa mơ nửa tỉnh, khi khóc và uống rượu xong cô đều mất ngủ, huống hồ hôm nay cả hai thứ còn đến cùng một lúc, đầu bát đầu đau, đành ngồi dậy bật đèn đi tìm thuốc uống.
Ánh đèn rất dịu, cô nghiêng đầu nhìn, Trình Thiếu Thần gối đầu lên cánh tay, ngủ rất say. Lúc ngủ trông anh rất hiền lành, đôi mi dài cụp xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên, anh ngủ cũng rất ngoan, chưa từng phát ra âm thanh kỳ quái gì, nhưng hôm nay anh nằm sấp không giống bình thường, khuôn mặt vô cùng đáng yêu.
Lúc cô xuốn giường còn đắp chăn cho anh, khi ngủ anh thích cởi trần, lại thích đạp chăn ra, trên lưng anh có vài dấu vết rất rõ ràng, có vết thì do cô cấu véo lúc khóc, còn có vết khi hai người quấn quýt cô lấy móng tay cào. Cô không hề nhẹ tay, nhưng anh cũng chẳng kêu lấy một tiếng. Thẩm An Nhược đột nhiên nghi ngờ anh nằm sấp mà ngủ là vì những vết thương kia đang bắt đầu đau, vì thế lúc cô tìm thuốc đau đầu, chẳng hiểu vì sao lại tìm luôn thuốc mỡ bôi ngoài da.
Cô quan sát hồi lâu, khi chắc chắn rằng anh đã ngủ say mới nửa quỳ trên giường, cẩn thận bội thuốc mỡ mát lạnh lên những vết thương kia, vừa thoa vừa tự khinh bỉ mình, còn mắng cả anh: “Mình sợ ngày mai anh ấy kiện mình tội cố ý gây thương tích thôi, cho nên bây giờ phải xóa chứng cứ.” Thẩm An Nhược tự nhủ.
Trình Thiếu Thần đột nhiên động đậy, cô giật mình sợ hãi đến lạnh toát cả sống lưng, thì ra anh chỉ trở mình thay đổi tư thế nằm, liếm môi, hình như đang mơ một giấc mơ đẹp chứ chưa tỉnh.
Thẩm An Nhược nín thở nhìn anh rất lâu, mãi về sau mới nhận ra mình bị dọa đến nỗi quên cả hít thở. cô hít sâu vài cái, nhét hộp thuốc mỡ xuống dưới nệm giường, lại nằm xuống giường, mãi lúc lâu sau vẫn chưa buồn ngủ, trong đầu vẫn ngổn ngang suy nghĩ. Hay là đi uống thêm hai viên thuốc ngủ nữa, sau đó cô phát hiện hóa ra quên chưa tắt đèn đầu giường, tất cả chỉ tại vừa nãy anh dọa cô, vì thế lại cẩn thận len lén ngồi dậy.
Bên cạnh một cánh tay đột nhiên vươn qua sát người cô, Trình Thiếu Thần ghé sát đầu lại. Dáng vẻ anh hơi mơ màng, chắc là bị cô đánh thức, dịu đôi mắt còn đang ngái ngủ, nói: “Chúng ta bắt đầu lại đi.”
Thẩm An Nhược tóm lấy cái tay đang đặt lên bụng cô quăng sang một bên, đẩy đầu anh ra khỏi đùi mình, tắt đèn đầu giường: “Đừng nói mơ nữa, mau ngủ đi.”
Cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Hôm sau trợ lý Thẩm An Nhược xuất hiện ở nơi làm việc trước mười lăm phút như thường lệ, trang điểm khéo léo, ăn mặc chỉn chu, lịch sự chào hỏi nhân viên vệ sinh đang quét dọn, mỉm cười, ánh mắt bọn họ nhìn cô vẫn thản nhiên như trước.
Quản lý Chu khi gọi điện cho cô báo cáo hoặc bàn bạc công việc, hay gặp lúc ăn trưa cũng nói cười như thường.
Dường như đêm qua chỉ là một vở kịch mọi người diễn cùng nhau, kịch đã hạ màn rồi, diễn viên cũng phải thoát vai, trở lại cuộc sống bình thường.
Chỉ có Tôn Ái Lệ, Thẩm An Nhược thấy hơi áy náy với chị, suy cho cùng chị là người thân thiết với mình nhất, trước đây qua lại với Trình Thiếu Thần, cũng từng nhắc đến chuyện với anh. Dù cô không cố tình lừa dối trêu đùa, nhưng vẫn giấu sự thật, nếu quản lý Tôn trách cô, cô cũng khó thoát tội. Nhưng lúc ăn cơm xong gặp ở thang máy, quản lý Tôn không đợi cô mở miệng đã túm lấy vai cô véo nhẹ: “Mọi người không có ác ý, thích em nên mới trêu mà thôi. Đừng giận nhé.”, khiến cô không nói nổi thành lời.
Buổi chiều, văn phòng gửi bảng điều chỉnh cuộc họp và lịch làm việc của lãnh đạo đến, xem xét một lúc, quả nhiên chủ tịch mới mỗi tháng chỉ cần xuất hiện cố định hai lần ở Hoa Áo, trong đó có một buổi cô trốn không được.
Trên thực tế, sau đó nếu Trình Thiếu Thần có việc công phải đến Hoa Áo đều sẽ gọi điện trước cho cô: “Hôm nay anh có việc đến Hoa Áo.” Tiếp đó thông báo cho cô khoảng thời gian đến và có thể ở đó bao lâu, khiến cô không nhịn được mà bắt đầu suy đoán lung tung, chủ tịch đại nhân rốt cuộc là muốn cô nhanh chóng trốn đi, hay là muốn cô ăn mặc xinh đẹp nhiệt tình ra cửa tiếp đón.
Nhưng ngoài lúc làm việc ra anh chẳng bao giờ có nổi chút lịch thiệp như vậy, toàn không mời mà tới, tự do ra vào nhà cô, mặc dù trước đây nó cũng từng là nhà của anh. Thẩm An Nhược nhớ rõ rằng mình chưa hề đồng ý với anh bất kỳ điều kiện nào, nhưng anh vẫn cứ tự động mò tới trước mặt cô.
Đều là tại cô cả. Sáng sớm hôm đó lúc Thẩm An Nhược dậy, anh vẫn đang n


Snack's 1967