Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341110
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1110 lượt.
người mấy cái, cách anh một khoảng.
Cô sắp ngạt thở thật rồi, dáng nằm này còn làm ngực và lưng cô đau nhức vô cùng, cô nghiêng người, quay lưng lại với Trình Thiếu Thần, bỏ gối ra hít thật sâu.
Bàn tay anh lại tiến tới, một tay giữ eo cô, tay kia chạm vào khóe mắt, nơi ấy vẫn còn vương mấy giọt lệ, lúc sau trượt xuống, xoa nhẹ phần ngực mềm mại của cô. Thẩm An Nhược lấy cùi chỏ huých ra sau, bụng nghĩ thầm, chọc cho anh bị nội thương là tốt nhất, nhưng lại bị anh nhẹ nhàng giữ chặt lấy cánh tay. Cô đá tiếp một cước ra sau, lần này anh không tránh, chấp nhận chịu một đòn của cô nhưng Thẩm An Nhược đá quá mạnh đến nỗi quặt cả ngón chân mình, cô đau quá kêu thành tiếng, cuối cùng chân cũng rơi nốt vào vòng kiểm soát của anh.
“Em có muốn uống nước không? Đi tắm đi.” Anh vừa xoa bóp ngón chân bị đau cho cô, vừa dịu dàng hỏi.
Câu trả lời của Thẩm An Nhược là lấy gối che đầu.
Anh không biết phải làm sao, cuối cùng thở dài, buông cô ra. Cô có thể cảm thấy hình như anh đã xuống giường, có tiếng thay quần áo loạt xoạt. Anh lại thử kéo cái gối ra lần nữa, nhưng vẫn bị phản kháng, cuối cùng đành chịu thua, đắp lại chăn cho cô, cốc nhẹ vào đầu cô qua chiếc gối.
Thẩm An Nhược tập trung nghe tiếng mở cửa và tiếng bước chân xa dần, cuối cùng quăng gối ra hít lấy hít để, lát sau xuống giường đi tắm. Trong phòng không bật đèn, ánh trăng chiếu xuyên qua tấm rèn in bóng trong phòng. Phòng tắm ngay trong phòng ngủ, cô lấy chăn bọc mình lại, lúc đi bước chân hơi nghiêng ngả, suýt nữa vấp phải tấm ga trải giường kéo dài trên mặt đất.
Người trong gương quả nhiên nhếch nhác luộm thuộm, tái nhợt như ma, đến đầu tóc cũng giống cái tổ quạ. Chẳng trách Trình Thiếu Thần từ lúc ôm cô về đế lúc dỗ ngon dỗ ngọt để quấn lấy cô đều không dám bật đèn lên.
Cô đứng dưới vòi hoa sen, thầm nghĩ không lẽ Trình Thiếu Thần bị mình chọc giận đã đi thật rồi sao. Nhưng hẳn là vẫn chưa đi, vì lúc cô vừa mới mặc kệ hình tượng của mình, khóc lóc một trận ra trò, còn thừa cơ quệt nước mắt nước mũi lên người anh, anh mắc bệnh sạch sẽ như thế, chắc chắn sẽ tắm rửa rồi mới đi. Nghĩ đến bộ dạng anh bị cô làm cho bẩn cả người nhưng không dám giận dữ, Thẩm An Nhược bỗng thấy thật đắc ý, cơn đau đầu chóng mặt hình như cũng đỡ dần.
Đang suy nghĩ lung tung, cửa phòng tắm đột nhiên bị kéo ra, Trình Thiếu Thần ngực trần chân không bước vào. Cô kêu lên một tiếng, thực ra lúc cửa chưa mở đã biết là anh, nhưng hành động và suy nghĩ không tài nào ăn khớp nổi. Đang muốn mở miệng kêu anh cút ra, lại liếc thấy bả vai anh bị cô làm cho thâm tím một mảng có vẻ rất nặng, vì thế hơi chột dạ, không nói gì nữa, quay người vào tường, không thèm để ý đến anh mà thản nhiên gội đầu tiếp.
Bọt xà phòng đầy đầu đầy mặt, cô không dám mở mắt, xoay người mò mẫn vòi nước, lại đụng phải người anh, cô đang muốn rút tay về anh liền kéo lại gần, cẩn thận xả bọt trên đầu cho cô. Cô không mở mắt ra được, đành mặc anh. Bầu không khí quá kì quái, ô xy lại không lưu thông nổi, mà bàn tay anh bắt đầu không đứng đắn. Thẩm An Nhược đẩy anh ra lại bị đè vào tường. Hơi nước trong phòng bốc lên mù mịt, lúc bốn mắt nhìn nhau, tóc và mặt anh vẫn đầy nước, ánh mắt hình như cũng vô cùng mờ ảo, cô nhìn thấy mình trong mắt anh.
Từng tế bào trong cơ thể Thẩm An Nhược đều đang cảnh giác, căm hận trừng mắt nhìn anh, cẩn thận đề phòng hành động tiếp theo của anh. Nếu như anh muốn ép cô ở nơi này, chắc chắn cô sẽ phản kháng đến cùng, còn ghét anh cả đời này nữa. Cuối cùng anh lại không làm gì, chỉ dùng hai cánh tay giam cô trong lòng mình, khàn giọng nói: “Chúng ta…”
“Câm miệng, em ghét nghe giọng của anh.” Cô đá anh một cái, chẳng có chút sức lực nào, nhưng thừa cơ cúi người lách ra khỏi tay anh, chui ra ngoài.
Không khí ngoài phòng tắm dễ chịu hơn hẳn, hơi thở của cô cuối cùng cũng trở lại bình thường, cứ để người ướt sũng vào phòng thay đồ lục tung đồ ngủ và đồ lót trước dây anh bỏ lại, vứt hết vào máy khử độc, lại chạy đi kiếm bàn chải đánh răng mới. Cô đang tính lên đặt hết bên ngoài phòng tắm, đúng lúc ấy Trình Thiếu Thần lau tóc đi ra, vì thế cô vội vàng ném bộ đồ ngủ còn nóng vào đầu anh bị anh dễ dàng bắt được.
Tiếp đó, cô chạy đi kiếm túi chường đá trong tủ lạnh để đắp mặt, không thì ngày mai không dám gặp ai mất, lúc quay lại thấy Trình Thiếu Thần nằm trên giường, hình như đã ngủ. Thẩm An Nhược bò lên giường lấy chân đạp anh: “Đây là giường của em, anh sang phòng khác mà ngủ.”
“Em đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, sao còn chưa hết giận vậy.” Trình Thiếu Thần mơ màng nói, “Thể lực tốt thật, ầm ĩ bao lâu rồi còn chưa mệt. nghỉ sớm đi, mai em còn phải đi làm mà.”
Cô vốn đã hết bực mình, nhưng hai chữ ‘đi làm’ lại khiến cô nổi cơn tam bành, “Ai thèm đi làm ở công ty của anh chứ? Ngày mai em sẽ thôi việc!”
“Ừ, em thôi việc đi, anh nuôi em.” Giọng Trình Thiếu Thần hơi mơ màng.
“Anh đi chêt đi. Em thà đi làm gái bar chứ không cần anh nuôi.”
“Cũng được, anh sẽ đi ủng hộ em mỗi ngày.”
Cô sắp bị anh chọc tức mà chết mất, ra sức đẩy anh: “Đáng ghét,