Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341175
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1175 lượt.
g Trùng Ôn: ôn lại giấc mộng uyên ương.
**** ***
Từ: Blog của Thẩm An Nhược
Chế độ xem: Không công khai.
Công ty tổ chức giao lưu giữa các nhân viên nữ, chủ đề là: “Làm thế nào để cân bằng mối quan hệ giữa sự nghiệp và gia đình”, cuối cùng lại biến thành buổi thảo luận về nỗi thống khổ của hôn nhân. Chị em đều thi nhau ca thán: Tại sao hôn nhân luôn là mồ chôn tình ái?
Còn với mình, hôn nhân ít nhất cũng có thể che chở cho tình yêu, không đến nỗi đẩy nó đến mức không nhà không cửa, trở thành những hồn ma vất vưởng. Thực ra, nếu hôn nhân có thể chôn cất được thì thứ gọi là ‘tình ái’ cũng đâu hơn gì một đồ vật?
Tất nhiên, có cái mất đương nhiên sẽ có cái được, chuyện được mất cũng chẳng nên tính toán rõ ràng làm gì, chỉ thêm mệt mỏi.
**** ***
Thẩm An Nhược bỗng cảm thấy gần đây cuộc sống của mình thật nhạt nhẽo, ngày nào cũng dậy đúng giờ, ăn sáng, bắt xe, đi thang máy lên phòng, khởi động máy tính, nghe điện thoại, rồi lại bắt xe, ăn trưa… Hôm nào cũng trôi qua trong mệt mỏi chán chường, nghe nhạc sôi động mà còn muốn ngáp dài, có lẽ vì mùa xuân đã sang, cảm giác này cũng là điều dễ hiểu.
Cô đang làm món canh cá viên trong bếp, rất nhiều quy trình phức tạp. Hai người họ thường ăn uống đơn giản, lúc thích cầu kỳ thì rủ nhau ra ngoài dùng bữa. Chỉ vì sáng sớm nay Trình Thiếu Thần buột miệng nói bỗng nhiên nhớ hương vị của món canh cá viên nên cô mới bận rộn từ lúc tan làm đến tận bây giờ. Thẩm An Nhược vừa nấu cơm, vừa tự rủa xả bản thân mười lần như một, lúc nào cũng dễ bị mủi lòng.
Đến khi cơm nấu sắp xong thì Trình Thiếu Thần lại gọi điện về: “Tối nay có việc, anh không về ăn cơm đâu.”
“Sao anh không nói sớm, cơm nước xong xuôi cả rồi.”
“Không phải em cũng phải ăn cơm sao? Nói sớm em lại ăn qua quýt cho xong.”
“Cảm ơn anh đã quan tâm đến em.” Thẩm An Nhược tức giận cúp máy luôn. Rõ ràng là quên báo cho người ta biết, vậy mà còn cố ra vẻ quan tâm, chẳng trách tài ăn nói của cô vĩnh viễn không bao giờ sánh được với anh.
Trình Thiếu Thần nói đúng, lần nào anh không ăn cơm ở nhà, cô đa phần đều ăn uống tùy tiện, úp một bát mỳ hoặc làm một cái bánh mì với salad, thế là đủ cho bữa tối. Có điều vẫn cảm thấy rất bực mình, giận dỗi ăn hết quá nửa phần cá viên, làm thêm hai cốc sinh tố chuối, thêm một cốc sữa chua mới thấy dạ dày đầy đầy, thấy vui vẻ đôi chút, đến Trình Thiếu Thần là ai mà nghĩ nửa ngày trời mới nhớ ra nổi.
Hôm sau thức dậy, liếc về phía phòng đọc sách vẫn thấy anh đang ngủ say, cô bèn thu dọn nhà cửa sạch sẽ rồi đi làm. Thường căn phòng này không đóng, đêm qua lúc cô đi ngủ đã là hai giờ sáng, khi ấy anh vẫn chưa về. Rượu chè be bét, thật sa đọa quá mà. Thẩm An Nhược lầm bầm trong bụng, giúp anh đóng cửa lại, vào thang máy rồi lại phải đi ra giúp anh khóa cửa.
Trong những tháng ngày mệt mỏi chán chường này, ngay cả việc làm tình cũng rất qua quýt, hệt như một thủ tục. Không chỉ có cô, mà cả anh cũng vậy.
Kết thúc của bộ phim Tuyết ở Kilimanjaro thế nào nhỉ? Có giống với tác giả Hemingway không? Ngày mai phải nhớ đi mua đĩa này về mới được. Thẩm An Nhược đang nằm bên dưới người khác nghĩ ngợi, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm. Ôi, gay go rồi đây, sáng sớm mai có cuộc họp bất thường, quên mất không thông báo với phó tổng giám đốc Triệu, xong việc này nhất định phải nhớ dùng điện thoại ghi chú lại.
Bỗng ngực cô đau nhói, thì ra bị cắn mạnh một phát. Lẽ nào mình phân tâm quá nên bị phát hiện rồi sao… ôi da, nhưng mà đâu thật, đồ đểu. Thẩm An Nhược ôm lấy anh, cào tay lên lưng anh. Hứ, cào được có mấy đường, đau, nhưng lại không hề chảy máu, đáng tiếc cô không để móng tay dài, mà tiếp theo làm gì cô cũng chưa nghĩ ra, điều này chỉ khiến người bị gây sự không khách sáo với cô nữa.
“Tắt đèn đi anh.”
“Không phải em rất sợ bóng tối sao?”
Anh với cô tranh cãi một hồi, nghe chỉ toàn những âm thanh mờ ám và vụn vỡ.
“Xin anh tắt đèn giúp em.” Thẩm An Nhược đưa tay lên che mắt, không hiểu sao ánh đèn lại chói như vậy, nhắm mắt lại mà vẫn thấy khó chịu.
Cuối cùng yêu cầu của cô cũng không được chấp nhận, Trình Thiếu Thần kéo tay cô ra, đặt một tay mình lên che mắt cô lại, dùng lực giữ chặt, cô đẩy thế nào cũng không thoát ra được. Môi anh mạnh mẽ áp xuống, cả cơ thể của anh cũng vậy. Hành động của anh đột nhiên kiên quyết và dữ dội lạ thường, cô hoàn toàn không thể chống cự lại, cuối cùng chỉ có thể mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Lần tới tuyệt đối không được thách thức trắng trợn quyền uy và tôn nghiêm của anh, đúng là một bài học đau thương. Thẩm An Nhược trong cơn buồn ngủ tự nhủ với bản thân mình một cách yếu ớt và đầy uất ức.
Hôm sau, không ngờ anh dậy từ rất sớm. Lúc Thẩm An Nhược đang ở trong phòng tìm quần áo, từ trong gương thấy anh cởi trần bước vào. Vô duyên!
Cô im lặng thay đồ, thay xong liếc sang đã thấy Trình Thiếu Thần quần áo chỉnh tề, đang tìm cà vạt. Thấy cô khẽ xoay người định đi, anh nói: “Tối nay đến nhà cô dùng bữa nhé.”
“Tối nay em có công chuyện ở công ty rồi, anh đi một mình đi.”
“Em yên tâm đi, em sẽ không