Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1189 lượt.

ợ chồng có vấn đề thì không thể đổ trách nhiệm lên người khác. Có thêm nhiều rắc rối khác bên ngoài nữa cũng chỉ là thêm xúc tác chứ không phải nguyên nhân, kể cả có thêm nguyên nhân gì thì đây cũng là chuyện sớm muộn.”
“Thẩm An Nhược, cậu đúng là nhát gan, lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực.” Hạ Thu Nhạn bỗng cảm thấy chẳng biết nói gì cho phải.
Mấy ngày sau, đúng lúc vừa tan sở thì Trình Thiếu Thần gọi điện cho cô: “Tối nay có tiệc, được nghỉ thì về nhà thay quần áo đi nhé.”
Dạo này hai người nói chuyện với nhau không có câu hỏi nào, chỉ toàn câu khẳng định.
“Tối em bận rồi.” Thẩm An Nhược cũng chẳng vui vẻ gì.
“Tiệc mừng thọ dì Lý sáu mươi tuổi, dì nói rất muốn gặp em.”
“Dì Lý là ai? Em cũng chẳng phải nhân vật quá quan trọng. Em nói rồi, tối nay em có việc.”
“Tám giờ tối tiệc bắt đầu, bây giờ anh có việc, trước bảy rưỡi anh về nhà đón em. Anh cúp máy đây, lát gặp.”
Dập máy xong, Thẩm An Nhược mãi không có phản ứng gì. Trình Thiếu Thần rất ít khi yêu cầu cô cùng tham gia mấy bữa tiệc rượu, mà nếu có, cô từ chối, anh cũng không ép.
Nghĩ một lúc, cuối cùng cô về nhà đúng giờ, khi trang điểm và thay xong bộ lễ phục màu đen, Trình Thiếu Thần cũng về tới nơi, nhìn chằm chằm cô mấy giây: “Em mặc màu đen trông tái lắm, như người vừa bị bệnh.”
Cô quay về phòng, lau son hồng nhạt trên môi đi, tô lại bằng màu đỏ đậm rồi nói: “Thế này đã được chưa, thưa anh Trình?”
“Em thấy hợp là được rồi.” Trình Thiếu Thần cũng lười không muốn ý kiến gì.
Chính Thẩm An Nhược cũng tự thấy cô lúc này rất thích hợp để tới dạ hội hóa trang ma cà rồng.
Trình Thiếu Thần dừng xe trước một cửa hàng trang sức rất lớn.
“Gì vậy?”
“Em không đeo vòng cổ.”
“Người phụ nữ không tự tin về bản thân mới cần dùng đến trang sức.”
“Em đừng hiểu nhầm. Anh chỉ nghĩ cổ áo em rộng quá.”
Nhân viên trong cửa hàng nhìn thấy hai người quần áo chỉnh tề bước vào liền nở nụ cười thân thiện, ân cần tiếp đón. Các kiểu vòng cổ lấp lánh tỏa sáng dưới ánh đèn, vô cùng tinh tế tao nhã.
“Chị xem, bên này toàn là các mẫu mới, rất hợp với chị. Chị thích kiểu nào?”
Thẩm An Nhược cười: “Kiểu nào đắt nhất? Lấy kiểu đó đi.”
Nụ cười của nhân viên bán hàng vẫn tươi như trước, chỉ hơi bối rối, lén nhìn về phía Trình Thiếu Thần đang ngồi đọc tạp chí ở khu chờ phía xa.
Thẩm An Nhược thấy khá quen thuộc với kiến trúc hoa lệ sáng rực nơi này, chợt nhớ ra trước đây Trình Thiếu Thần đã từng đưa cô đi dự một bữa tiệc ở đây. Lý phu nhân chính là bà mối nổi tiếng ở thành phố này, năm đó Trình Thiếu Thần gọi bà là ‘Lý tú bà”. Chuyện xảy ra hôm đó hiện rõ mồn một trước mắt khiến cô chợt thấy tim đập mạnh. Trình Thiếu Thần đã đi trước mấy bước, thấy cô vẫn chưa đi, liền quay lại nắm lấy tay cô.
Đời người là một sân khấu lớn, mấy phút trước hai người vẫn xem nhau là người dưng, giờ phút này lại như đôi uyên ương tình cảm sâu nặng.
Bữa tiệc của Lý phu nhân rất hoành tránh, người ra kẻ vào như nước. Được một lát Trình Thiếu Thần đã muốn ròi đi, cô biết anh cũng không thích những nơi như thế này. Cô tự đi tìm chút đồ ăn, thỉnh thoảng cùng người lạ bắt chuyện vài câu, tránh né mấy người muốn tiến tới hoặc ánh nhìn không thân thiện, cũng gặp vài gương mặt khá quen nhưng không mấy thân thiết, rồi bỗng nhiên nhìn thấy Tần Tử Yên, sao chị ấy lại ở đây. Chị mặc một bộ sườn xám màu tím nhạt trông vô cùng nhã nhặn, đang cùng một chàng trai khiêu vũ. Thẩm An Nhược đứng nhìn từ xa một lúc, trong lòng cũng phải thừa nhận người đẹp thì góc nào cũng đẹp.
Đại sảnh rất đông người, không khí cũng không thoải mái. Thẩm An Nhược vẫn chưa quen đi giày cao gót nên bước đi rất thận trọng, tránh được một người mời khiêu vũ, vào phòng vệ sinh định tô lại lớp son, lúc nãy ăn chút đồ nên son đã bị mờ đi. Biệt thự rộng lớn đèn đuốc rực rỡ, chỗ nào cũng sáng trưng, dãy hành lang dài treo một loạt tranh, nhìn tổng thể có chút rối mắt nhưng tất cả đều là bản gốc, rất đáng để thưởng thức. Thẩm An Nhược chăm chú xem tranh, cô chầm chậm đi sát từng bức để quan sát, sau đó đi tới một cánh cửa lớn, hướng tầm nhìn vào bên trong, cách trang trí rất quen thuộc, những ký ức bỗng tràn về, cô khẽ mỉm cười, định vào trong xem một chút, nghĩ ngợi giây lát, cuối cùng ngăn bước chân mình lại, ngẩng đầu tiếp tục xem những bức tranh trên tường.
Thẩm An Nhược đi lên tầng ba, cô nhìn xuống qua kẽ hở ở cầu thang, ở đây có một cảm giác rất lạ, như của người từ trên cao liếc xuống quan sát mọi thứ phía dưới, có người tán tỉnh nhau trên sàn nhảy, có người nép trong góc tường ôm ấp nhau, cũng có người đứng bên cầu thang thì thầm nói chuyện. Ở vị trí của Thẩm An Nhược, có thể thấy Trình Thiếu Thần thờ ơ cầm điếu thuốc trên tay, thong dong bước vào phía sau cánh cửa. Mấy phút trước, hình như cũng có một bóng người mặc đồ tím nhạt nhẹ lướt vào. Cô đứng đó trong yên lặng một lúc rồi quyết định đi ra ngoài tản bộ.
Vườn sau nhà trông hoa hồng, dưới ánh trăng toát lên vẻ đẹp mê hồn, mùi hương cũng theo giớ mơ hồ phiêu tán. Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ trong vườn, ánh trăng bao la