Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1191 lượt.

, gió nhẹ thoảng qua, khung cảnh rất thích hợp để nói chuyện tình cảm. Chân đau quá nên cô cúi người tháo giày ra, đan chân vào nhau rồi dẫm lên giày. Trong vườn cũng có người khác nhưng cô ngồi ở góc khuất, sẽ không ai để ý.
Cô ngồi đó khá lâu, không khí bên ngoài thật thoải mái, chợt có người từ biệt thự vội vàng đi ra. Cô nhận ra vì tối nay không có nhiều người mặc đồ tím. Tần Tử Yên đi rất nhanh, vừa khéo đi ngang qua trước mắt cô. Thẩm An nhược ngồi gọn vào hơn nữa, cô vốn đã trốn vào chỗ tối không ai để ý nhưng nhờ ánh trăng sáng, cô vẫn nhìn rõ trên khuôn mặt Tần Tử Yên là hai hàng nước mắt.
Thẩm An Nhược ngẩn ra ở đó một hồi, nghĩ lại những chuyện đã qua, sau đó phát hiện ra có người đang nhìn mình, ngẩng đầu lên thì thấy Trình Thiếu Thần không hiểu từ bao giờ đã đứng trước mặt cô. Anh vẫn thích làm cô giật mình, lần này thì không, không biết anh đã ở đây nhìn cô bao lâu rồi. Anh đứng ngược sáng nên cô không nhận ra thái độ của anh.
“Về thôi.”
“Tiệc tàn rồi à?”
“Vẫn chưa, nhưng việc của anh đã giải quyết xong rồi. Cả tối nay không thấy em đâu, cũng không mang theo điện thoại.” Giọng anh vẫn hết sức bình thản.
“Sao anh biết em ở đây?”
“Có người thấy em đi ra ngoài, anh ra chỗ khuất để tìm.”
Thẩm An Nhược cúi xuống tìm giày, ngồi lâu quá chân đã hơi tê, phát hiện đôi giày đã bị mình đá ra khá xa. Trình Thiếu Thần nhặt giày về giúp cô, cô định đưa tay ra, nào ngờ anh ngồi xuống đi giày vào cho cô, ngay cả dây giày cũng buộc rất cẩn thận. Thẩm An Nhược ngây người ra rồi đứng dậy, chợt không biết phải nói gì, Trình Thiếu Thần cũng im lặng. Được một lúc, vô tình ngoảnh đầu lại, bắt gặp Tần Tử Yên không biết từ bao giờ đã đứng cách đó không xa, nhìn về phía hai người. Ánh trăng đã ngả về Tây, góc khuất cô đứng nay đã được ánh trăng bao phủ.
Trình Thiếu Thần uống một chút rượu, trên đường lái xe chậm nhưng vẫn rất vững vàng, thậm chí còn ổn định hơn bình thường, mắt anh chỉ nhìn về phía trước mà không nói gì. Thẩm An Nhược thấy hơi đau đầu, dựa vào cửa kính xe gần như ngủ thiếp đi. Cầu thang máy cũng chậm hơn ngày thường, hai người họ dù coi nhau như không khí nhưng bầu không khí xung quanh vẫn đặc quánh, làm người ta thấy khó thở. Trình Thiếu Thần bỗng phá tan sự im lặng: “Em có khăn tay không?”
Thẩm An Nhược lấy từ trong túi ra đưa anh.
Trình Thiếu Thần cầm lấy khăn, đột nhiên kéo cô lại lau hết son trên môi, anh khá mạnh tay làm cô đau, chỗ bị anh giữ và môi đều rất đau.
Một tiếng “Đinh” vang lên, cuối cùng cũng đến nơi, cửa thang máy mở ra, Thẩm An Nhược lập tức đẩy anh ra, tìm chìa khóa mở cửa. Trình Thiếu Thần đi theo sau cô, thấy cô đóng cửa lại liền đè cô vào cửa mà hôn một cách mãnh liệt, anh rất ít khi hôn cô như vậy.
Thẩm An Nhược gắng sức vùng vẫy, không những không thoát ra được mà còn bị anh xé hết áo váy. Bộ váy này vốn kiệm vải, trước ngực khoét sâu, sau lưng hở hơn nửa, phía dưới cũng ngắn, Thẩm An Nhược thở hổn hển, sống chết lấy tay đẩy anh ra: “Đừng làm hỏng váy của em.”
“Anh ghét cái váy này.” Anh xé toạc phần áo phía trên rồi tiến vào từ phía dưới chân váy, động tác vô cùng thô lỗ.
Anh vốn ưa sạch sẽ, không thích mùi nước hoa, ghét nhất là lớp mĩ phẩm trên mặt, ít khi chưa tắm tắm mà làm việc này. Thực ra cô cũng là người sạch sẽ, từ chỗ đông người về là cảm thấy khó chịu. Thẩm An Nhược dùng toàn bộ sức lực đẩy anh ra: “Em muốn đi tắm.”
Hai người nằm trên giường, cách nhau thật xa, mỗi người một ý nghĩ. Đã rất lâu bọn họ không ngủ cùng nhau nên có chút hờ hững, vì thế mà Thẩm An Nhược thấy rất không thoải mái. Bỗng nhiên Trình Thiếu Thần tiến lại gần cô, ôm cô vào trong lòng, chậm rãi lướt những ngón tay thon dài của mình xuống xương quai xanh rồi dừng lại ở bụng dưới của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, môi anh cũng mơn trớn tai cô, đột nhiên dịu dàng vô cùng. Thẩm An Nhược chợt thấy sợ, hít sâu vào một hơi, nghe thấy Trình Thiếu Thần khẽ nói vào tai, hơi thở nóng ẩm khiến cô ngứa ngáy nhưng lời lẽ rất lạnh lùng: “Thẩm An Nhược, anh không hiểu, em không muốn có con thì cứ nói với anh, anh không ép. Sao lại phải uống thuốc làm khổ bản thân như vậy?”






Mấy hôm sau, Thẩm An Nhược nhớ lại bộ dạng lúc Trình Thiếu Thần nói mà trong lòng vẫn còn sợ hãi. Anh rõ là coi cô như thú cưng, dịu dàng ôm vào lòng mà lời lẽ lại lạnh như băng. Cô đang định giải thích bỗng cảm thấy chẳng có chút hứng thú nào.
Gần đây cô luôn đi kiểm tra phụ khoa định kì, lúc trước kết quả cho thấy có chút vấn đề, bác sĩ khuyên cô dùng thuốc điều trị lại có thể tránh thai. Qủa thực là cũng có người trực tiếp dùng loại thuốc này để thay thế thuốc tránh thai, bởi nó rất bí mật, ít ai biết đến công dụng này.
Cô không hề có ý giấu Trình Thiếu Thần, cũng đã vứt vỏ thuốc vào thùng rác, không ngờ anh vẫn biết. Dù sao cô cũng có tâm ý riêng, lúc biết loại thuốc này còn có công dụng khác, cô vẫn dùng mà không quan tâm đến các gợi ý khác của bác sĩ.
Cũng được, tùy anh hiểu. Thực ra hôm qua lúc Trình Thiếu Thần tức giậ


XtGem Forum catalog