Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.

n, trong thâm tâm cô thấy chút gì đó vui sướng rất nhỏ nhen.
Từ hôm đó trở đi, mối quan hệ giữa hai người càng lạnh nhạt, hệt như hai người qua đường, đến nói chuyện điện thoại cũng không, đã rất nhiều ngày rồi không thấy mặt nhau. Trình Thiếu Thần có mấy căn nhà cô không biết, nhưng chỗ anh từng ở, từ sau khi kết hôn cô chưa từng về đó, nơi đó gần công ty hơn, Thẩm An Nhược quay lại căn nhà trước đây cô sống, hiếm hoi lắm mới về nhà lấy ít đồ, cô cũng cố ý chọn lúc Trình Thiếu Thần không có nhà để về.
Lúc công việc khó khăn nhất, Thẩm An Nhược đến công ty chẳng biết phải làm gì. Hôm đó có một cô gái đến công ty, khóc lóc làm loạn cả lên, cô ta vốn là vợ của một nhân viên, đến đây vạch mặt người chồng ngoại tình. Chủ tịch công đoàn là nam, khuyên giải cô ta nửa ngày không được, cuối cùng đành phải nhờ đến cứu viện: “Ai ra nói với cô gái kia đi, tôi hết cách rồi. An Nhược, em với cô ta tầm tuổi nhau, em ra xem giúp được gì không đi.”
Thẩm An Nhược ngồi trong phòng tiếp khách, nghe cô gái trạc tuổi mình sụt sùi, cô ta khóc nguyên một giờ đồng hồ, vừa khóc vừa kể chuyện từ lúc mới quen nhau đến vụ đối chất tối qua. Thậ ra người đàn ông kia là chiến hữu của cô, cô gái cũng là đồng nghiệp mà cô biết, An Nhược hiểu rõ mối quan hệ của bọn họ, trước đây cô thấy hoang đường nhưng giờ nhìn lại bỗng thấy thông cảm.
Cô không khuyên nhủ, chỉ ngồi bên đưa khăn giấy, đợi đến khi cô ta khóc mệt rồi tự ngừng, ủ rũ nói: “Quãng thời gian đẹp nhất tôi đã dâng hiến cho anh ta, cả trái tim này tôi cũng tặng anh ta, vậy mà sao đến cơ sự này?”
“Cuối cùng là vì cô còn yêu anh ta hay là vì cô không cam tâm?” Thẩm An Nhược bỗng hỏi.
“Tôi không rõ. Nhưng tôi nghĩ thông rồi, tệ hơn nữa thì ly hôn thôi.” Cô gái đó rửa mặt xong, cũng là một người xinh đẹp, khá đẹp đôi với đồng nghiệp của cô, vụ ồn ào vừa rồi cứ như diễn tập kịch bản vậy. Cô nàng thong thả bỏ đi rồi, Thẩm An Nhược mới bắt đầu thấy đau đầu, lúc nãy thật quá ầm ĩ.
Tối đó Hạ Thu Nhạn tìm cô, nói có mấy người bạn đại học đến vùng này du lịch, muốn tìm bạn cũ ở đây gặp mặt, vì thế đến tìm cô trước.
Bao năm không gặp, bạn bè vô cùng thân mật, uống rất nhiều rượu. Không ngờ Giang Hạo Dương cũng ở đó.
Thực ra không có mấy người biết hai người bọn họ từng qua lại, trừ Hạ Thu Nhạn, cho nên khi đối mặt cùng mọi người cô cũng không thấy ngại ngùng. Mọi người nhắc đến chuyện tan tan hợp hợp mấy năm nay, những cặp đẹp đôi thì chia tay, những cặp tưởng như không đội trời chung thì lại kết hôn, thế gian này thật khó đoán.
Bọn họ uống đến tận khuya mới giải tán. Biết trước sẽ uống nhiều rượu nên không ai lái xe đến, Giang Hạo Dương vẫy taxi cho cô và Hạ Thu Nhạn về nhà.
“Em tự đi cũng được.” Thẩm An Nhược nhấn mạnh nhưng không ai để ý lời cô. Nhà Hạ Thu Nhạn gần đây nên cuối cùng trên xe chỉ còn cô.
Cô uống khá nhiều, hoặc có thể đã lâu rồi không uống rượu, tửu lượng giảm đi nhiều, bỗng thấy chóng mặt, mơ màng tựa vào ghế sau.
“Em không nên uống nhiều như vậy.” Giang Hạo Dương bình thản nói.
Thẩm An Nhược đang im lặng bỗng nói: “Anh Giang, năm đó vì sao chúng mình chia tay?”
Hồi lâu không thấy trả lời, Thẩm An Nhược liếc anh một cái, giữa ánh đèn đường tranh tối tranh sáng, anh mím môi, gương mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
“Gần đây em hay tình cờ nghĩ tại sao năm đó chúng ta lại chia tay. Anh đoán xem, em nghĩ mãi mà chẳng nghĩ ra nổi lý do.”
“Anh cũng không nhớ.”
“Anh đã bao giờ thấy hối tiếc chưa?”
“An Nhược, em say rồi.”
Cô thấy buồn ngủ, lát sau không tự chủ mà nói: “Em cứ nghĩ mình sẽ không đi vào vết xe đổ này nữa…”
Trong cơn mơ màng cô thấy xe chạy về hướng ngược lại căn hộ của mình.
“Dừng xe, bác tài đi sai đường rồi.”
“Khu Bích Hải đúng không? Đúng rồi mà?” Người tài xế thấy cô nghi ngờ nghiệp vụ của mình nên cảm thấy không hài lòng.
“Bây giờ tôi không…” Thẩm An Nhược bỗng thấy không ổn nên bỏ lửng câu nói rồi từ từ ngồi lại ghế sau, cảm thấy mình chẳng còn chút sức nào, đành nhắm mắt lại.
Lúc mơ màng, nghe thấy Giang Hạo Dương chậm rãi nói: “Có những lời không nên tùy tiện nói ra. Chỉ cần không nói ra thì có thể giả vờ như không có chuyện gì. Bởi vì lời đã nói ra sẽ vĩnh viễn không cách nào rút lại được.”
“Giả vờ? Giả thì vẫn cứ là giả mà thôi.”
Thẩm An Nhược định sau khi Giang Hạo Dương đi sẽ gọi một chiếc xe khác trở về khu Ngân Anh, thật không ngờ oan gia ngõ hẹp, vừa mở cửa xe đã gặp ngay Trình Thiếu Thần đang bước từ trong xe ra. Cô biết sắc mặt mình nhất định trông rất khó coi.
Trình Thiếu Thần không nhìn đến cô, lập tức quay sang Giang Hạo Dương cười niềm nở, giữ nguyên phong độ: “Cục trưởng Giang, đã lâu không gặp.” Sau đó tiến lên đỡ Thẩm An Nhược đang đứng không vững. Anh vừa chạm vào bả vai, cô đã vô thức lùi lại phía sau, vì lùi quá vội mà lảo đảo một chút, thế nào lại ngã vào lòng Giang Hạo Dương, anh ta cũng nhanh nhẹn ôm lấy cô rồi không nói không rằng, chuyển cô qua bên Trình Thiếu Thần.
“Tối nay có mấy người bạn cũ từ nơi khác tới, tụ tập với nhau một chút, lâu ngày khôn


Polly po-cket