Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khách Qua Đường Vội Vã

Khách Qua Đường Vội Vã

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1196 lượt.

nhà. Hay anh đã ngồi đó từ trước rồi? Lúc mở cửa cô không nhìn về hướng phòng khách, mà anh vốn luôn thích ngồi một mình trong bóng tối.
“Cô Thẩm, hoan nghênh trở về.”
“Em phải đi bây giờ. Tạm biệt, anh Trình.”
“Muộn rồi mà vẫn có hẹn à?” Anh nhìn cô một lượt.
Cô liếc anh, không định trả lời, đi tiếp ra cửa, không ngờ Trình Thấn Thần đã nhanh như chớp, đứng chặn trước mặt cô: “Ngồi xuống đi, anh có chuyện muốn nói với em.”
“Chúng ta chẳng còn gì để nói cả.” Thẩm An Nhược cẩn thận lùi lại, giữ một khoảng cách an toàn, từ rất lâu đã có người dạy cô không nên đứng gần đàn ông đang say.
“Lại đây uống với anh một ly, rượu nho loại thượng hạng của Đức đấy.” Trình Thiếu Thần nhã nhặn ngồi xuống sofa, lấy một ly rồi với tay đưa cho cô.
Rõ là đã uống nhiều nhưng trông anh vẫn rất tỉnh táo, tay cũng chẳng hề run. “Trình Thiếu Thần, anh uống nhiều rồi, đừng uống nữa.” Cô không cầm ly. Đã lâu không gặp, không hiểu anh có thói quen uống rượu ở nhà từ lúc nào.
Trình Thiếu Thần cười nhạt: “Anh uống ít hay nhiều, liên quan gì đến em?”
“Đúng, hoàn toàn không liên quan.” Thẩm An Nhược ghét nhất là người say, đặc biệt là đã say rồi nhưng trông vẫn tỉnh táo minh mẫn. Vấn đề cần suy nghĩ ngay lúc đó có nên ra cửa lấy xe đi về không. Cô ngoảnh đầu nhìn anh, bắt gặp ánh mắt của anh hướng về phía mình.
“Thẩm An Nhược, hôn nhân của chúng ta, ngay từ đầu em đã có chuẩn bị, cẩn thận chừa lại cho mình đường lui, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng rời đi. Thế nào? Bây giờ là thời cơ tốt nhất, hay thực sự em nhịn không được nữa?” Cô phục nhất điểm này ở anh, bất kể anh nói gì đều có thể dùng giọng điệu kiểu ‘thời tiết hôm nay đẹp thật’, nói năng vô cùng điềm tĩnh.
Thẩm An Nhược im lặng nhìn anh, không nói gì.
“Thực ra không chỉ là hôn nhân, từ lúc chúng ta quen nhau, em đã không để bản thân lún vào, đúng không?”
Thẩm An Nhược cắn môi, né tránh mọi câu nói.
“Trước anh đã từng nghĩ, em không yêu anh cũng không sao, em khó tính một chút cũng không sao, ít nhất chúng ta vẫn rất hòa hợp, mà cái hôn nhân cần vốn là tình thân chứ không phải tình yêu. Nhưng anh không ngờ em chẳng hề có một chút lưu luyến nào, nói trở mặt là trở mặt, muốn đi là đi. Em coi anh là gì đây?”
Thẩm An Nhược đang cắn môi nhưng vẫn không kìm được bộc phát: “Trình Thiếu Thần, anh giả bộ thánh thiện quá đấy. Anh nói không để bản thân lún vào, không yêu anh nhưng anh cũng đã từng yêu em chưa? Anh đã từng coi em là vợ chưa? Hay chỉ như đang nuôi một con thú cưng thôi? Lúc vui anh chiều chuộng em, cười đùa với em, thấy em trang điểm xinh đẹp thì rất hài lòng, mang em ra ngoài cũng không sợ mất mặt. Còn lúc không vui thì mặc em ở nhà một mình, mấy ngày không thèm hỏi đến. Anh đối với em rất tốt, khẳng khái hào phóng, anh cho em tự do, thậm chí có lúc rất dịu dàng. Nếu giờ em là người tình của anh, chắc chắn em sẽ rất mãn nguyện. Nhưng mà, Trình Thiếu Thần, em là vợ anh, anh đã bao giờ để ý đến cảm nhận của em chưa? Anh đã bao giờ nghĩ xem em thích gì, muốn gì chưa?”
“Được, anh nghe đây, em muốn gì?”
“Hiện giờ em chẳng muốn gì cả, chỉ muốn ly hôn.”
“Đừng mơ.”
“Trình Thiếu Thần, bản thân anh cũng hiểu rõ, lựa chọn ban đầu của anh có quá nhiều sai lầm, sao không thẳng thắn một chút? Anh không cam lòng sao? Bởi vì em không đau lòng, không tuyệt vọng, không yêu anh đến chết đi sống lại mà cứ thế này ra đi, khiến anh cảm thấy không thỏa mãn được thói hư vinh đúng không?”
“Cô Thẩm, hãy chú ý cách dùng từ.”
“Hay là anh không muốn để em là người đòi ly hôn trước? Vậy thì, anh vờ như em chưa từng nói mấy câu đó đi, sau đó anh nói lại là được rồi. Anh thích tặng em quà đúng không? Thế thì anh đồng ý ly hôn đi, coi như món quà cuối cùng anh tặng em.”
“Thẩm An Nhược, em thử nhắc lại mấy câu đó trước mặt anh xem.” Ánh mắt Trình Thiếu Thần trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Thẩm An Nhược nói rất nhiều, bỗng cảm thấy vừa khát nước vừa hết sức phiền muộn, cô cầm lấy ly rượu lúc nãy Trình Thiếu Thần đưa, uống cạn một hơi. Cô uống quá nhanh, cuối cùng bị sặc, ho liên hồi.
Trình Thiếu Thần định đưa tay lên, bỗng nhiên lại thu về, chỉ nhìn cô như sắp khóc đến nơi.
“Anh không hề biết, thì ra em bất mãn với anh như vậy, từ lúc bắt đầu đã mệt mỏi, kéo dài mãi đến bây giờ. Anh vẫn đang nghĩ vì đâu mà dạo này em hay cáu, lẽ nào là vì Tần Tử Yên?”
“Em không quan tâm mối quan hệ của anh và Tần Tử Yên là gì.”
“Đúng, em không quan tâm, Tần Tử Yên chẳng qua chỉ là cái cớ của em mà thôi, cô ấy và anh ra sao đều chẳng có nghĩa lý gì hết. Quan trọng là, cuối cùng em cũng tìm ra cái cớ để em làm ầm lên với anh. Cơ hộ này chắc em phải đợi lâu lắm rồi.”
“Anh nói đúng, Trình Thiếu Thần, đúng là như vậy đó. Bây giờ anh mới thấy mệt mỏi nhưng em đã chán từ lâu lắm rồi, không hiểu sao lại lấy anh, không hiểu vì sao lúc đó chúng ta lạ có thể ở bên nhau.”
“Em không biết à? Anh lại hiểu rất rõ.” Trình Thiếu Thần lạnh lùng nhìn cô, “Bởi vì lúc đó em thất tình, em cần người ở bên cho bớt cô đơn. Cũng bởi vì, người đó xuất hiện đúng lúc, khí ch