Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341300

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1300 lượt.

g Tử Quan nhất định sẽ bất mãn lườm cô nàng một cái thật sắc, “Bây giờ kinh doanh khó khăn, hai bên đều ép giá, cậu mở công ty này cũng không dễ dàng gì, đừng vì tớ mà bỏ lỡ cơ hội.”
“Công ty của Tiêu Trí Viễn… Tớ chỉ sợ anh ta đã biết.”
“Tớ cũng hiểu một chút về Thượng Duy, giấy tờ mỗi ngày thư ký mang đến cho anh ta xét duyệt chồng chất như núi, anh ta căn bản là không rõ lắm tình huống của những công ty con đâu… cùng lắm là lúc họp tổng kết cuối năm được nghe báo cáo qua loa thôi.” Tang Tử Quan bình thản nói: “Cậu đừng có cho mình thông minh, bảo Kiều Lâm xúc tiến nhanh lên đi.”
“Vậy được.” Phương Tự gật đầu, lầm bầm: “Tớ chỉ lo lắng cho cậu mà thôi.”
“Được rồi, được rồi, lát tớ ra sân bay đón cậu.” Tang Tử Quan cười, “Đã tưởng tượng ra được khuôn mặt lúc này của cậu rồi nè.”
Vì sắp hết quý nên tình hình công ty khá bận rộn, vừa cúp máy bàn thì di động lại đã đổ chuông. Tử Quan nghe máy, là Kiều Lâm gọi tới: “Cứu mạng đi! Vừa mới nhận được điện thoại của sếp, nói là có một hợp đồng có thể ký được nhưng tớ vẫn đang ở bên ngoài, chưa về công ty, báo giá đã làm xong hết rồi, hạn cuối của đối phương chính là ngày hôm nay, cậu giúp tớ mang sang đó được không?”
Tang Tử Quan đương nhiên nói “không thành vấn đề”, tìm thấy túi tài liệu trên mặt bàn Kiều Lâm, cô ghi lại địa chỉ đối phương rồi xuất phát. Vì sắp là giờ tan sở nên khi đến được bên kia đã là hơi muộn, cô áy náy: “Cô Trác, xin lỗi đã đến muộn, đường đông quá ạ.”
“Gọi tôi là Trác Sam là được rồi.” Cô gái trẻ mím môi cười, “Không sao, dù sao cũng không có vấn đề gì.”
Thực ra lúc này trong đại sảnh đã không còn ai nữa, Tang Tử Quan cùng cô ta bước vào một buồng thang máy, lúc ấn số, cô dừng lại một lát, hỏi đối phương: “Cô Trác, cô có việc bận à?”
“Không…” Trác Sam vội phủ nhận, “Không bận gì cả.”
“Có hẹn phải không?” Tang Tử Quan trêu cô nàng, thực ra từ cái nhìn đầu tiên, cô đã có thể nhận ra cô gái này đang sốt ruột, chỉ vì cô là người lạ nên cũng không thể oán trách, “Tôi đưa cô đi nhé.”
“Tôi gọi xe được rồi.” Trác Sam chật vật lắc đầu, “Hơn nữa… Cũng không thuận đường.”
“Cô đi đâu?”
“Đi sân bay đón bạn.”
Tang Tử Quan cười rạng rỡ, “Vậy trùng hợp quá, lên xe đi.”
Thực ra khi trông thấy chiếc váy trắng tơ tằm được Trác Sam mặc trên người, Tang Tử Quan đã biết cô nàng này là một người rất chú trọng đến trang phục. Cô gái trẻ tuổi này không cần thiết phải mặc những bộ đồ màu đen hay xám, mái tóc dài màu hạt dẻ thả xõa trên vai, phong thái tinh tế, khuôn mặt sáng ngời đã đủ khiến người ta rung động rồi. Tang Tử Quan cười hỏi: “Đi đón bạn trai hả?”
Ánh mặt trời cuối chiều chiếu vào vị trí rất thích hợp, đó là hai gò má ửng đỏ của trên da thịt trắng mịn của cô gái trẻ, đẹp vô ngần, cô nàng gật đầu, “Đúng vậy, có điều tôi không muốn để anh ấy biết, muốn cho anh ấy bất ngờ.”
“Cô vẫn là sinh viên phải không? Bạn trai đã đi làm rồi sao?” Tang Tử Quan thuận miệng hỏi thêm vài câu.
“Phải, anh ấy nhiều tuổi hơn tôi.” Trác Sam nghiêng đầu liếc cô một cái, không biết tại sao trong đôi đồng tử trong trẻo ấy lại xẹt qua một thần sắc khá phức tạp.
“T1 hay T2?” Đã có thể trông thấy sân bay từ phía xa, kiến trúc hiện đại của nó phát ra ánh sáng lạnh lẽo, Tang Tử Quan lái xe chậm lại.
“T2.”
“Vậy tôi thả cô xuống ở đây nhé.” 
Nói tạm biệt với cô gái trẻ xong, Tang Tử Quan đi thẳng xe vào trong gara, rồi đi thang máy lên đại sảnh sân bay.
Lúc ra khỏi cửa thang máy, cô ngước đầu nhìn đồng hồ, chợt trái bóng bay trong tay một bạn nhỏ đứng cạnh cô bị bay bổng lên, cô vội vàng nhảy lên kéo trái bóng xuống, vừa cúi xuống thì thấy một bóng người quen thuộc đang đi ra cửa trả hành khách khác.
Tiêu Trí Viễn trở lại Văn Thành một mình, thậm chí còn không yêu cầu trợ lý tới sân bay đón anh
Anh đi gặp Phương Gia Lăng nhưng phải kiềm chế bản thân không được gặp Lạc Lạc, vừa nghe tiếng khóc của bé gái ấy thì lòng anh đã mềm nhũn cả ra.
Lạc Lạc đến giờ vẫn gọi Phương Gia Lăng là “Chú Phương”, điều này khiến lòng anh có phần thoải mái hơn – thực ra thứ Phương Gia Lăng mong nhớ chỉ là tình yêu cũ với Hạ Tử Mạn mà thôi, chính vì vậy khi Lạc Lạc vẫn chưa đồng ý đón nhận mình, anh ta vẫn chưa nói chân tướng với con bé.
Lúc rời đi, thực ra là anh có nghe thấy tiếng khóc của con bé ở phòng bên cạnh, trái tim anh như bị siết chặt lại một cái, anh phải cố gắng kiềm chế cảm xúc bản thân, nhưng lại nghe thấy Phương Gia Lăng nói: “Anh có thể đi gặp con bé.”
Nhưng anh lại lắc đầu, sống lưng rất thẳng: “Quảng Xương đã rơi vào tay tôi, tôi cũng đã đồng ý trả Lạc Lạc lại cho anh.”
Giọng nói của Phương Gia Lăng cất lên từ phía sau có phần châm chọc: “Rất nhiều chuyện anh và tôi đều hiểu rõ… là không thể nào trao đổi được. Nếu ban đầu tôi là người lựa chọn trao đổi, thì bây giờ tôi sẽ không để anh đắc ý đâu.”
Tiêu Trí Viễn xoay người lại, trên đôi môi mỏng là ý cười đậm đà: “Không lâu nữa anh sẽ được như vậy, Phương tổng.”
Trở về chuyến này, anh chỉ cảm thấy sự mệt mỏi ngày càng đến với anh nhiều hơn, cho nên khi


Teya Salat