Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341299

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1299 lượt.

dấu chân vững vàng của Thượng Duy, Tiêu Trí Viễn anh ta phải can đảm lắm mới dám đưa ra cái giá nà, còn Phương Gia Lăng của Quang Khoa có lẽ là không có được sự can đảm ấy. Chư vị, chọn ai, các anh hãy suy nghĩ cho thật kĩ đi.”
Kết quả cuối cùng là Quảng Xương đã thuộc về Thượng Duy.
Hoàn thành nghi thức ký kết, tham gia xong cuộc họp báo, lúc Tiêu Trí Viễn rời đi cũng không có gì gọi là “đắc chí đầy mình” như người ngoài vẫn tưởng, ngược lại anh mang theo vẻ mệt mỏi cùng cực, phảng phất như đã tới đích sau một màn chạy marathon đường trường, cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.
“Tiêu tổng, bây giờ là ba giờ, tiệc chúc mừng diễn ra lúc bảy giờ đúng. Chi bằng anh về nhà ngủ một giấc đi, tôi sẽ nhắc tài xế đến đón anh đúng giờ.”
Tiêu Trí Viễn nới lỏng nút thắt cà vạt, rồi cởi áo khoác để sang bên cạnh, nói thầm thì: “Không cần, để xe lại cho tôi, bữa tiệc tối nay tôi sẽ tự đến.”
Anh khởi động ô tô, nhưng lại không chạy về phía ngôi nhà ở ngoại ô mà lại quay đầu đi vào trung tâm thành phố, dừng lại bên lề đường, sau đó đi vào lối đi dành cho người đi bộ.
Trên bảng hiệu của phòng trà là ba chữ “thiền tại gia”, cánh cổng vẫn thấp bé, cũ kỹ như vậy, khoảnh sân xinh xắn, và một phòng thiền u ám, tĩnh mịch.
Người dọn dẹp mở cánh cửa ra, người pha trà đã chờ từ lâu đang gảy mấy cây gỗ anh đào vào bếp lò, ngoái đầu lại, mỉm cười: “Tiêu tiên sinh.”
Tiêu Trí Viễn ngồi xuống, ý bảo cô cứ tiếp tục. Người pha trà bèn chăm chú pha trà một bình trà, thi thoảng ngước đầu lên, nhẹ giọng hỏi: “Vẫn giống lần trước ạ?”
Nhưng anh không trả lời.
Cô buông ấm trà tinh xảo trong tay xuống, nhìn người đàn ông trẻ tuổi có vẻ như đang buồn ngủ, ý định rời đi của cô gián đoạn phần nào. Tiêu Trí Viễn… Cô lại một lần nữa đặt ánh mắt lên gương mặt anh. Khi anh tỉnh táo, khuôn mặt này rất có thần thái, đôi môi mỏng như dao; nhưng khi anh đang ngủ thế này thì anh chỉ còn là một người thanh niên hiền lành bình thường, lông mi dày và cong, nét mặt như một cậu bé.
Người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trên đỉnh cao huy hoàng, thực ra ngay cả khi tỉnh táo vẫn có vẻ rất mệt mỏi, chán nản.
Cô thở dài từ trong đáy lòng, rót một chén trà, không ngờ nước trà tràn cả ra bàn.
Lúc quyết định bái sư học nghề pha trà này, sư phụ đã từng nói với cô: “Học pha trà và học chơi cờ là một đạo lý, quý nhất là phải tĩnh tâm. Tâm tĩnh thì trà trong, tâm loạn thì trà đục.”
Nước trà cô pha hôm nay… Cô mỉm cười, buồn rầu đổ hết đi.
Lúc đang định rời đi, thì bỗng nhiên người đàn ông trẻ tuổi vẫn đang ngủ phía sau chợt mở miệng, giọng nói có phần trầm khàn: “Cô vẫn là học sinh phải không? Tên là gì?”
“Làm sao mà anh biết được?” Tim cô bắt đầu đập nhanh, nhưng vẫn trả lời câu hỏi cuối cùng của anh một cách rất dịu dàng: “Trác Sam.”
Tiêu Trí Viễn hơi nheo mắt lại, “Trác Sam? Cô học trường nào?”
Trác Sam đọc ra tên một ngôi trường, ý cười trên khóe môi Tiêu Trí Viễn càng đậm hơn.
“Sau trường cô có quán thịt nướng rất ngon.” Anh dừng lại một hồi, “Có điều rất dễ bị đau bụng.”
Hai mắt Trác Sam sáng ngời, lại nói… chỉ cần rời khỏi chuẩn mực của người pha trà thì vẻ mặt cô lại trở về giống y hệt một cô gái nhỏ, ngây thơ đáng yêu, hai mắt long lanh: “Anh cũng biết quán đó sao? Cửa hàng đó là quán quen của chúng tôi…”
“Trác tiểu thư, cô tan làm lúc mấy giờ?” Tiêu Trí Viễn bỗng nhiên ngắt lời cô.
“Sắp hết giờ rồi.” Câu trả lời của cô có phần hoảng hốt.
“Vậy buổi tối có thể cùng tôi tham gia một bữa tiệc không?” Anh hỏi với vẻ rất lịch sự.
Thực ra trong lòng có một đóa hoa đang nở bung ra, thế nhưng… Trác Sam vẫn trả lời là: “Vậy có được không? Tiêu tiên sinh, bà xã của anh thì sao?”
Anh ngồi ngược nắng, toàn bộ biểu cảm của anh đều được cô thu lại trong đáy mắt. Trác Sam lặng yên nhìn anh, trên mặt người đàn ông trẻ tuổi này không có biểu cảm gì, có điều trên chóp mũi rất cao và thẳng đó hiện lên một chút ánh sáng và cả chút bóng tối.
Trác Sam nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh hơn mất mấy nhịp, mãi đến khi anh ung dung trả lời cô: “Vợ tôi hả… Chúng tôi đã ly hôn rồi.”
“Ồ?” Trác Sam kinh ngạc hô lên một tiếng.
Anh vẫn rất nhã nhặn hỏi thêm câu nữa: “Vậy tối nay cô có rảnh không?”
“Có.” Cô đáp, lòng bỗng có chút lo lắng… có phải giọng nói của cô phấn khởi quá không, anh liệu có nghe ra không? Vì vậy trong rối bời, cô vô thức nói thêm một từ nữa “Cũng được.”
Trên môi Tiêu Trí Viễn là nụ cười rất nhạt, khiến cô cảm thấy rất xấu hổ.
Nhìn từ góc độ của anh, nụ cười của người pha trà còn rất trẻ này trong veo, giống như nụ cười mà anh đã từng quen thuộc.
Tiêu Trí Viễn lẳng lặng nhìn nó, bỗng dưng cảm thấy chói mắt vì thế ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ trên mái nhà nho nhỏ,
Thời tiết bây giờ đã là cuối thu, đầu đông, thỉnh thoảng còn có một đám mây lười biếng không chịu di chuyển, nhưng chỉ lười biếng trong một giây rồi lại bị gió đẩy đi ngay. Đám mây ấy giống như những người khách qua đường trong đời một người, không biết phải bao nhiêu lâu nữa, cô mới lại xuất hiện, hoặc cũng có thể là… cô sẽ


Polaroid